Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 232
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:44:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thực nghĩ còn thể tuyển một phụ nữ giúp việc ở gần trang trại của Dao Vương phủ, bọn họ càng cần bạc hơn, và bạc bọn họ cũng tương đối ít.”
Nói đến bạc, Noãn Noãn, thấy đợi tiệm lẩu định , tiền lương của tiểu nhị và gia nhân bếp điều chỉnh mới , thấy ?"
Trong đầu Ôn Noãn Noãn vẫn đang nghĩ đến cái gọi là “ lượng lớn đồ ăn" mà Hoa Lưu Quang , liền thấy câu hỏi của nàng, hồi lâu mới phản ứng .
cái Hoa Lưu Quang nhắc tới cũng đúng là điều nàng đang nghĩ:
“Được ạ, tổng thể cứ mãi lĩnh hai phần tiền lương, đợi tiệm lẩu ăn định là thể dựa theo doanh thu và công việc riêng của mỗi mà định một mức tiền lương, cao hơn những nhà khác một chút, đừng cao quá nhiều là .
Hơn nữa chúng nếu còn những việc ăn khác, cũng thể định như ."
Nếu lĩnh hai phần tiền lương, những vốn công việc ở Vương phủ chừng cũng tới, lòng d.a.o động lo việc thì ?
Chủ yếu là Vương phủ cũng cơ quan từ thiện, cứ mãi phát tiền lương cho những việc ở Vương phủ cũng là một khoản bạc lớn, thời gian dài ăn nhiều căn bản gánh nổi.
Hơn nữa những việc kinh doanh khác thì tính ?
Có tiền lệ của tiệm lẩu bày đó, cho gấp đôi ?
Cho thì giá thành quá cao, cho thì sự so sánh, phần lớn thời gian sợ thiếu thốn mà sợ công bằng (bất hoạn quả nhi hoạn bất quân).
Thà rằng khi mâu thuẫn nảy sinh, hãy nhổ tận gốc những ẩn họa !
Tiết kiệm bao nhiêu việc, bao nhiêu mâu thuẫn!
Vương phi cần lo lắng cho bò cừu của mục dân, cũng giải quyết nô tỳ nhàn rỗi của Dao Vương phủ, đều vui vẻ kiếm bạc.
Sự chú ý của Hoa Lưu Quang lập tức dời sang:
“Noãn Noãn, nghĩ việc ăn khác ?!"
Ôn Noãn Noãn vỗ trán, bất đắc dĩ :
“Năm ngoái nghĩ qua, thấy thể thử một chút ở Dao Châu, chỉ là thành ."
“Nói thử xem?
Ta thấy nhất định sẽ thành!"
Hoa Lưu Quang kích động rướn hỏi han.
“Chính là đồ kho hiện tại của tiệm lẩu, nội tạng bò cừu kho nấu mà thành, nay đang nghĩ thể mở ở phía Đông, Tây, Nam, Bắc Dao Châu mỗi nơi một tiệm đồ kho, lấy nội tạng heo bò cừu chính, cộng thêm thịt bò kho đắt tiền, đậu hũ kho lạc kho rẻ tiền.
Nội tạng kho ngon hơn thịt nạc thịt thăn kho, mà nội tạng rẻ, giá bán dù cao nhưng lợi nhuận , khách hàng chính là những gia đình từ trung lưu trở lên.
Việc rửa và chế biến đồ kho, đều thể tìm những phụ nữ thích hợp, tiệm lẩu một ngày thể bán mười mấy hai mươi con cừu một con bò, đồ kho thì căn bản dùng hết nhiều như , phần nội tạng thừa thể vận chuyển đến các tiệm đồ kho để chế biến."
Tiệm lẩu theo con đường cao cấp, thì tiệm đồ kho định vị là nhóm trung cao cấp, lấy trung cấp chính!
Nhân lực, nguyên liệu, mặt bằng đều đủ cả , thể mở ở thành Dao Châu thử một chút ?
Chương 196 Nhà ngoại của Noãn Noãn là đại gia đình ?
“Ở giữa mở một tiệm đồ kho ?
Nếu ở giữa mua chẳng bất tiện lắm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-232.html.]
bất kể bốn năm tiệm, cần bao nhiêu nhân lực đây?"
Trong lòng Hoa Lưu Quang bắt đầu tính toán, đến mức mắt cong như vầng trăng khuyết.
“Tiệm lẩu tiểu của ở đây, buổi tối đợi về là ngay, cần cứ mãi ở đây , Noãn Noãn, chúng bây giờ về Vương phủ thôi!
Tìm quản sự chọn thích hợp, còn tìm mặt bằng thích hợp, thợ mộc nhân lực.
May mà đây mở tiệm lẩu qua một lượt, kinh nghiệm thể tham khảo, nhanh thôi, cái duy nhất khó định đoạt chính là mỗi tiệm sắp xếp một thợ đồ kho, ai cũng công thức, nếu trong đó một tham tài hoặc háo sắc tiết lộ ngoài đổ vấy cho khác, thì khá khó quản lý."
Hoa Lưu Quang đến đoạn , lông mày nhíu , rơi sầu muộn.
Nàng nỗi vất vả của những khác, nhưng cũng sự tham lam của lòng , khó khăn lắm mới gặp Noãn Noãn, món đồ ăn ngon bán , nàng chắc chắn bảo vệ cho !
Không thể để sự ích kỷ tư lợi của một hủy hoại tâm huyết của Noãn Noãn, cũng thể để sự tham lam của một hủy hoại sinh kế của cả một đám lớn!
Bỏ lao động, kiếm bạc xứng đáng, công thức các thứ do bọn họ sáng tạo , nên và cũng thể mơ tưởng.
Một khi tiết lộ ngoài, kẻ tiết lộ thì vui vẻ giàu sang , nhưng những gia nhân khác thì tính ?
luôn một loại như cục cứt chuột rầu nồi canh như tồn tại!
Ở nơi mà cơm no còn là vấn đề, công việc nghĩa là cả một đại gia đình chịu đói, ốm đau tiền mời thầy thu-ốc bốc thu-ốc, lúc trời lạnh bất thường củi than để sưởi ấm...
Bản Ôn Noãn Noãn là ườn việc, nhưng tiền đề đó cũng là tiền!
Trước khi đạt điều đó, dù nàng trải qua cuộc sống nghỉ hưu sớm đến , cũng nỗ lực một thuê tận tụy!
Đây , mới ngỡ thể dựa tiệm lẩu để thực hiện nghỉ hưu sớm, bò dậy lo toan việc ăn đồ kho.
Vốn tưởng đến Lăng Quốc nàng thể ôm lấy cái đùi vàng sống cuộc sống điền viên thong dong tự tại, kết quả cuộc sống điền viên thong dong tự tại thấy , nàng sắp trở thành cái đùi vàng to nhất !
Đành nhận mệnh mà phí sức suy nghĩ, tìm cách giải quyết:
“Muội đang nghĩ là chọn một căn nhà sân vườn lớn ở giữa thành, dựa theo lượng đồ kho bán mà quyết định mời mấy phụ nữ giặt rửa.
Thêm một đầu bếp chuyên trách chỉ phụ trách kho nấu, dạy công thức đồ kho cho đầu bếp, nếu rò rỉ ngoài, chỉ tìm một đầu bếp tính sổ là !
Không cần liên lụy đến vô tội."
Quan trọng nhất là còn thể tiết kiệm chi phí tối đa!
Nếu mỗi tiệm đồ kho đều cần thuê một cửa tiệm sân vườn dễ giặt rửa, trang phụ nữ giặt rửa, đầu bếp kho nấu, gia nhân phụ trách bán hàng, chi phí quá cao.
Cho nên các tiệm nhỏ bán đồ kho ở Hoa Quốc đại đa kinh doanh theo mô hình gia đình là chính, thường là hai vợ chồng hoặc cộng thêm cha giúp đỡ, cũng lo công thức khác học lỏm mất.
Còn tiệm đồ kho chuỗi, thì sản xuất tập trung gửi đến từng cửa hàng nhượng quyền.
Dao Châu thích hợp nhượng quyền, đại đa gia nhân cũng chỉ một công việc định, mỗi tháng lĩnh lương là quá .
Làm tập trung như thế gửi thực dụng, những việc thật thà yên tâm bổn phận cần lo liên lụy!
Cũng cần lo bí phương rò rỉ mà mất việc.
“Như tiệm đồ kho cần quá lớn, mỗi buổi sáng gửi đến các loại đồ kho là định , hao hụt là bình thường, miễn là trong phạm vi hợp lý.
Mỗi buổi tối thống nhất kết toán bạc kiếm trong ngày, gửi đến bao nhiêu loại nặng bao nhiêu cân, bạc bán hàng ngày là bao nhiêu, từng cái một ghi chép rõ ràng sổ sách, kiểm toán thuận tiện, mấy tiệm đồ kho đối chiếu một chút, tiệm nào chênh lệch lớn nhất sẽ rõ ràng.