Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 220

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:44:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ôn Noãn Noãn mà gật đầu lia lịa, hận thể để Hoa Lưu Quang năm nay tiến kinh ở lâu để ngóng một chút!”

 

Thiếu sư của Dao vương gia ?

 

Nàng cũng thể thăm dò lời nha, kinh thành, tự nàng cũng thể ngóng!

 

Để xem rốt cuộc phát triển hậu văn gì , một sự phát triển thế nào, ngàn vạn đừng là một bi kịch là .

 

Tuổi tác lớn , nàng chỉ xem những sinh hoạt ngọt ngào hàng ngày thôi, chịu nổi ngược luyến tình thâm .

 

Một nhóm đến bếp nhỏ, liền ngửi thấy mùi hương thèm thuồng tỏa từ trong nhà.

 

Lập tức đem tất cả những chuyện khác quăng đầu!

 

“Là đồ kho!"

 

Lãnh Vân đôi mắt sáng rực lên, nhỏ giọng kinh thán .

 

Hoa Lưu Quang ở gần thấy, đầu hỏi:

 

“Cháu từng ăn ?"

 

Lãnh Vân gật đầu:

 

“Vâng, chị dâu từng cho chúng cháu ăn ạ."

 

Trên thực tế đường chạy nạn cũng thường xuyên ăn, chân gà kho, cánh gà giữa, đầu cánh gà, đùi gà, thịt bò, đậu phụ khô các loại, món nào cũng cực kỳ ngon.

 

Hoa Lưu Quang xong, cảm thấy tủi càng nếm thử mùi vị:

 

“Ta cũng ăn, , chúng xem xong !"

 

Xong thì gọi A Dao mau ch.óng về ăn.

 

Ôn Noãn Noãn ước lượng thời gian, chắc là sắp xong , theo Hoa Lưu Quang cùng trong, “Vương phi đừng vội, một đống lớn, đủ các loại, đảm bảo khi ăn qua mấy ngày , sẽ bao giờ ăn nữa!"

 

Thử món mới là giai đoạn đáng sợ nhất, trực tiếp thể khiến ăn đến buồn nôn, ăn đến mức bao giờ ăn nữa, ngay cả mùi cũng ngửi nổi.

 

Hoa Lưu Quang mới tin !

 

thế nào, bà chỉ bây giờ cực kỳ ăn là !

 

Tên học đồ nhỏ đang vớt đồ kho trong nồi , thấy Vương phi đến, vội vàng dừng động tác hành lễ.

 

Khựng một chốt đó, thấy bên cạnh Ôn Noãn Noãn sát hai tướng mạo tương đồng, đồng thời lộ ánh mắt dò xét với , trong lòng lập tức hiểu .

 

Đây là do thiếu niên lạnh lùng quý khí yên tâm phái tới!

 

Lập tức thu tất cả những tâm tư nên , cung kính hành lễ nữa:

 

“Lãnh phu nhân."

 

Hoa Lưu Quang ân một tiếng đó, lao đến bên nồi đồ kho xem, điều giáo dưỡng từ nhỏ vẫn còn, trực tiếp dùng tay lấy.

 

Ôn Noãn Noãn tiến lên, chọn mấy loại đồ kho, thái một đĩa thập cẩm , hai liền ở bàn nhỏ trong bếp thử mùi vị .

 

Ừm, nội tạng dê rửa sạch.

 

Ở đây thể dùng bột mì tinh quý để rửa những nội tạng đáng tiền, nhưng luôn vật thế mà, dùng tro thảo mộc rửa sạch đó xả nhiều bằng nước, thậm chí còn mùi lạ hơn cả bột mì.

 

Sau khi thử nghiệm bước đầu, Ôn Noãn Noãn vẫn hài lòng, ngay cả nội tạng dê sợ nhất mùi lạ cũng xử lý , hiện tại nàng thấy gì cần đổi.

 

Đặt đũa xuống đợi Hoa Lưu Quang đưa ý kiến, xem phù hợp với khẩu vị của Dao Châu .

 

Kết quả khiến Ôn Noãn Noãn thất vọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-220.html.]

 

Không chỉ Hoa Lưu Quang ý kiến, ngay cả Lăng Dao vội vàng thông báo về khi ăn một trận cuồng nhiệt cũng ý kiến.

 

Ôn Noãn Noãn thông qua một trong lòng thấy thấp thỏm vô cùng, nhưng cũng còn cách nào khác, chỉ thể tiếp tục dạy một học đồ khác cách pha nhân bánh sủi cảo thịt dê và bánh bao áp chảo thịt bò, kỹ thuật gói bánh áp chảo.

 

Cũng như đồ nướng.

 

Hai thứ khó hơn nhiều, ba bốn ngày tiếp theo, Ôn Noãn Noãn gần như vùi đầu bếp, từ sáng sớm tinh mơ đến khi tối mịt lên đèn mới cùng hai đứa nhỏ về viện Mai Hương nghỉ ngơi.

 

Ôn Noãn Noãn bận rộn vất vả hết lòng hết sức suốt năm ngày giường, chỉ một suy nghĩ:

 

“Khởi nghiệp quả nhiên mệt hơn thuê nhiều!”

 

Từ xuống từ trong ngoài bộ đều lo lắng, còn nắm bắt việc lớn nhỏ, kỹ thuật cốt lõi then chốt nắm trong tay một nàng, ngay cả lười biếng một chút cũng .

 

Một lười biếng, ảnh hưởng là cả tiến độ.

 

Giai đoạn đầu kiếm tiền, thật khó khăn mà.

 

Cũng may hiện tại việc mở tiệm đại khái chuẩn thỏa , ngày mai lò đồng giao đến, đợi Lãnh Tiêu dắt trâu dê về là .

 

Nghĩ đến trâu dê, Ôn Noãn Noãn nghĩ đến vấn đề vận chuyển .

 

Đây thực sự là một vấn đề nan giải, ở Dao Châu còn thể mặt dày tiên dựa dẫm Dao vương và Vương phi, đến kinh thành liệu chỉ thể sắm sửa một lượng lớn ngựa?

 

Đó quả là một khoản chi phí khổng lồ .

 

Còn Lãnh Tiêu nữa, chuyến thuận lợi , việc cho một phần thưởng thì việc là việc gì mà thưởng là thưởng gì chứ?

 

Không thể tiếp tục nghĩ nữa.

 

Ngày mai còn một đống việc đang đợi nàng, ngủ ngon giấc ngày mai sẽ tinh thần.

 

~

 

Đêm thanh vắng, rải xuống một vùng m-ông lung.

 

Thiếu niên tuấn tú cao ráo, một đôi mắt phượng xếch lên, quá mức ngưng trệ lạnh lẽo, thở bao phủ càng thanh lãnh hơn cả ánh trăng.

 

Bận rộn vất vả bôn ba liên tục mấy ngày, thế mà để một chút mệt mỏi nào khuôn mặt thiếu niên, vẫn là một phong thái quý khí.

 

Thiếu niên sải bước chạy về phía nhà chính, hai vị ma ma canh giữ ở cổng lớn thấy tiếng động đó ngẩng đầu qua, khi thấy tới liền động tác nhẹ nhàng mở cổng lớn.

 

Trong nhà đốt giường lò, nóng ập mặt, Lãnh Tiêu nhẹ nhàng tiếng động về phía con gái đang ngủ khò khò giường lò.

 

Chương 186 Lãnh Tiêu từ vùng chăn nuôi trở về

 

Đêm khuya, ánh trăng thanh vắng.

 

Ánh trăng dịu nhẹ xuyên qua tấm rèm cửa sổ vân mây chìm mỏng manh mềm mại chiếu , rải xuống trong nhà giống như phủ lên một lớp lụa mỏng màu trắng m-ông lung .

 

Bàn chân Lãnh Tiêu đôi giày vải đen bước vững chãi mạnh mẽ gạch nền, nhẹ nhàng tiếng động đến mặt con gái đang say giấc nồng.

 

Tư thế ngủ của đang say giấc nồng , mái tóc đen nhánh dày đặc lười biếng rải r-ác gối, che gò má óng ả và chiếc mũi cao thẳng, chỉ để lộ cánh môi đỏ tươi mọng nước chu lên.

 

Mắt phượng Lãnh Tiêu thâm trầm, ánh mắt rơi vệt đỏ tươi liền thể dời nữa, sự nóng bỏng sâu tận đáy mắt càng lúc càng đậm đặc.

 

Ôn Noãn Noãn liên tục dốc lòng dốc sức suốt bốn năm ngày, vốn dĩ cực kỳ buồn ngủ cực kỳ mệt mỏi, nàng cứ ngỡ nàng sẽ ngủ đến mức tối tăm mặt mũi, sấm đ-ánh tỉnh.

 

hiểu , luôn cảm thấy giống như thứ gì đó chằm chằm, khiến nàng ngay cả trong giấc mộng cũng bản năng cảm nhận nguy hiểm, ép buộc bản tỉnh .

 

Không đúng mà, Thang Đoàn ở phòng của tiểu họ, nửa đêm cũng chỉ loanh quanh trong viện thôi, sẽ đến phòng nàng .

 

Hơn nữa cho dù Thang Đoàn đến, cũng sẽ khiến nàng cảm thấy nguy hiểm, ngược còn cảm giác an .

 

 

Loading...