Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 217
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:44:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hai đạt sự đồng thuận, nhân sự cũng chọn xong, những việc tiếp theo từng món từng món đẩy nhanh tiến độ nhanh ch.óng.”
Bánh xếp sủi cảo áp chảo dùng loại nồi đáy bằng thì nhiệt độ mới đều, cái cần đặt ở tiệm rèn, Hoa Lưu Quang bảo quản sự tiệm rèn đặt , lúc về hai ngày nữa là thể lấy.
Bếp nhỏ dọn trống, chuyên dùng để thử nghiệm các món ăn cho tiệm lẩu.
Dê nuôi ở biệt thự ngoại ô sớm xử lý xong gửi tới.
Ôn Noãn Noãn dẫn theo Lãnh Thần mẫu cho ba ở khu chuẩn món nhúng .
Đầu tiên là thế nào để rã xác một con dê, xương sống dê tức là xương giá cừu thì c.h.ặ.t miếng to nhỏ thế nào.
Phần thịt sườn dê lọc xuống cắt thành miếng khối, phần là để nướng, xiên que sắt.
Sau bộ xương cốt của một con dê sẽ gửi đến nhà bếp khu sơ chế thịt.
Thịt dùng để nướng thì gửi đến nhà bếp khu bánh, thịt còn Lãnh Thần mẫu cho họ thấy thái thành lát mỏng như thế nào mới đạt yêu cầu.
Bây giờ trời vẫn lạnh đến mức thể cho thịt đông cứng ngắc để dùng bào gỗ của thợ mộc bào thành thịt dê cuộn, chỉ thể dựa thủ công thái thành lát mỏng, còn các loại rau củ, khối lượng công việc quá lớn.
Ôn Noãn Noãn và Hoa Lưu Quang định để Lãnh Thần và đầu bếp giỏi d.a.o kéo của vương phủ đến giúp một thời gian , để đối phó qua giai đoạn , đợi đến khi trời lạnh hơn thì sẽ thôi.
Ba rửa bát đĩa cần dạy, chẳng qua là dặn dò rửa cho sạch, đội mũ, để sợi tóc, sâu bọ, vết bẩn v.v. các hạng mục cần lưu ý.
Hai tạp vụ cũng đơn giản, một chủ yếu phụ trách vệ sinh nhà bếp và sân viện, một khác chủ yếu phụ trách nhào bột gói sủi cảo bánh xếp, lúc hai rảnh rỗi ngoại trừ nhà bếp khu bánh và khu sơ chế thịt , còn chỗ nào bận thì giúp chỗ đó chạy vặt việc.
Tiếp theo là tiểu học việc ở nhà bếp khu sơ chế thịt, một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, khép nép cúi đầu, hai tay buông thõng bên sườn đợi Ôn Noãn Noãn phân phó.
Nấu canh là một việc tốn thời gian, hàm lượng kỹ thuật gì quá lớn, chỉ cần nhớ kỹ một rửa, hai ngâm, ba chần, bốn hầm, năm nấu là .
Tiểu học việc vốn dĩ nền tảng cơ bản , chỉ điểm một chút là thông ngay, Ôn Noãn Noãn dạy bảo nhẹ nhàng.
“Lửa lớn đun sôi trong thời gian một nén nhang, đó chuyển sang lửa nhỏ hầm trong hai canh giờ, nhất định đảm bảo đủ thời gian mới !
Nhớ kỹ ?"
Chỉ thời gian dài thì canh hầm mới trắng như sữa, đậm đà thơm ngon.
“Dạ , xin yên tâm."
Chương 183 Nếu việc , thể cho một phần thưởng ?
Hai loại nước dùng thanh đạm đơn giản, Ôn Noãn Noãn chú trọng giảng giải một chút về các điểm mấu chốt khi chế biến xương giá cừu nấu canh đỏ, và bảo thực hành nấu một cho nàng xem.
Thành phẩm nấu Ôn Noãn Noãn hài lòng, khen một câu.
Tiểu học việc nhanh ch.óng ngước mắt lên liếc Ôn Noãn Noãn một cái, lúc cúi đầu xuống gò má đỏ bừng, ngay cả vành tai cũng đỏ lựng lên.
Một cô gái trạc tuổi , về việc nấu ăn một cách thong dong trật tự, chỉ cần nàng lẳng lặng mặt chuyện, mang cho một cảm giác nhu hòa thoải mái, khiến từ tận đáy lòng trào dâng một luồng ấm.
Hắn chỉ cảm thấy trái tim đ-ập thình thịch bình thường, còn nhanh hơn cả khi leo núi và chạy nhanh.
“, "
Lông mày Ôn Noãn Noãn nhíu , nhưng vẫn kiên nhẫn đợi tiểu học việc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-217.html.]
Trong bếp một kiên nhẫn đợi, một gò má đỏ bừng ngay cả vành tai cũng đỏ lựng.
Lãnh Tiêu đẩy cửa bước đúng lúc .
Thiếu niên đẩy cửa bước lông mày hạ thấp xuống, ánh mắt đảo quanh, rơi tiểu học việc đang thẹn thùng khép nép , thần sắc tức khắc khựng , vẻ nhu hòa đuôi lông mày và khóe mắt biến mất, đôi mắt thanh lãnh như ánh trăng lóe lên những tia sáng lạnh lẽo.
Bất động thanh sắc đè nén sự u uất và lệ khí trong lòng, thẳng về phía cô gái mềm mại nhu hòa .
Nghe thấy tiếng cửa gỗ, Ôn Noãn Noãn và tiểu học việc theo bản năng ngước đầu về phía cửa lớn.
Thiếu niên mặc y phục màu đen, sống mũi cao thẳng, bờ môi mỏng sắc môi cực nhạt, khuôn mặt lạnh lẽo trắng nhợt, quanh bao trùm một khí chất thanh lãnh quý phái, xa xôi tựa vầng trăng sáng cao, thể với tới, thể chạm .
Dù mặc bộ đồ vải thô ngắn gọn nhưng cũng giảm một phong hoa.
Thiếu niên vững chãi lực từng bước tới, giống như một con mãnh thú đang săn mồi, tĩnh lặng tiếng động nhưng vô cùng nguy hiểm.
Khi thấy dáng cao ráo thẳng tắp của Lãnh Tiêu, lông mày vốn đang nhíu của Ôn Noãn Noãn giãn , khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại nở một nụ ngọt ngào, duyên dáng rạng rỡ.
Chạy nhỏ tới , chắn lấy tầm mắt của tiểu học việc, lén lút nắm lấy bàn tay rộng lớn ấm áp của Lãnh Tiêu, giọng phát tự chủ mà trở nên mềm mỏng:
“Sao tới đây?"
Lãnh Tiêu rũ mắt, ánh mắt rơi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại tinh tế đang nắm lấy bàn tay , giọng trầm thấp:
“Sắp xuất phát , tới thăm nàng một chút."
Có tiểu học việc ở đây, chuyện thuận tiện lắm, Ôn Noãn Noãn khẽ :
“Chúng ngoài ."
“Được."
Ôn Noãn Noãn đầu dặn dò tiểu học việc tự nghiền ngẫm , gì hiểu đợi nàng hỏi tiếp, đó vui vẻ giống như một con chim sẻ nhỏ líu lo dắt Lãnh Tiêu ngoài.
“Dạ, ."
Tiểu học việc đáp xong, chằm chằm cánh cửa bếp đóng , chút hụt hẫng, đầu tiên cảm nhận trong lòng trống rỗng.
khi thấy ánh mắt lạnh lẽo thâm độc của thiếu niên u ám quét qua lúc rời , âm u lạnh lẽo, khiến vô cớ nảy sinh cảm giác ớn lạnh rợn .
Rõ ràng là thiếu niên từ lúc đến lúc với một câu nào, thậm chí ngay cả một cái thẳng cũng dành cho , nhưng vô cớ khiến nảy sinh ảo giác rằng thấu hiểu hết tâm tư của .
Chỉ là một thiếu niên bình thường trẻ tuổi thôi mà, khí thế đáng sợ như , khiến sợ hãi đến thế.
~
Ôn Noãn Noãn gì về điều đó, vui vẻ hớn hở dắt Lãnh Tiêu thẳng đến gian chính viện Mai Hương, đưa hai cái ba lô đựng đồ ăn căng phồng chuẩn sẵn lên:
“Nè, cho và đại ăn đường, chỉ là thể cùng, ăn đồ nóng hổi ."
“Phía Bắc là nơi khổ hàn, thích hợp với nàng."
Lãnh Tiêu đón lấy ba lô, ánh mắt rơi bàn tay nhỏ nhắn buông của đối phương.
Ôn Noãn Noãn vẫn hướng tới thảo nguyên, chỉ là bây giờ mỗi bọn họ đều việc của riêng để , đặc biệt là việc của nàng khá nhiều, Lãnh Tiêu cũng chơi mà là nhập hàng, đương nhiên là .