Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 197

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:41:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sợ ông ở cùng với tẩu t.ử và đại ca của chúng , nếu đám áo đen tìm thấy họ chắc chắn sẽ rơi nguy hiểm, ba em chúng bàn bạc một hồi, do và Thang Đoàn dọc theo bờ sông xuống hạ lưu tìm, nhị ca và tiểu đ-ánh xe ngựa theo dọc đường.”

 

Xe ngựa đường nhỏ, chúng hẹn cứ đến một điểm mốc, sẽ dùng tiếng còi sắt để hô ứng liên lạc, nhị ca xem địa hình và hướng dòng chảy của sông, Thang Đoàn thể đêm.

 

Khi đến điểm mốc đó, nhị ca dòng chảy xu hướng bình lặng, bên cạnh chắc hẳn bãi cạn, bảo chúng tìm kiếm kỹ càng, họ theo , Thang Đoàn gầm rú cũng là để nhắc nhở nhị ca và tiểu tìm thấy , thấy tiếng còi sắt đáp , họ chắc đang ở con đường xa phía đón chúng ."

 

Liên lạc bằng còi sắt vẫn là học từ Phương tiêu sư và Giang tiêu sư khi gặp hiểm nguy ở ngôi làng nhỏ vùng Tây Ninh quận , đến Nhữ Châu liền tìm đến tiệm rèn mua về.

 

Đợi đến kinh thành mua thêm thật nhiều cái mới , mỗi một cái!

 

Tốt nhất còn thể mua thêm một ít pháo hoa thể phóng v.út lên trời cao, ban đêm dùng để phân biệt phương vị rõ ràng hơn.

 

Lăng Dao Lãnh Thần thuật một cách rành mạch rõ ràng, miệng cứ thế há hốc ngậm !

 

Đứa trẻ bây giờ thông tuệ như ?

 

Hay là mấy đứa thông tuệ đều ông gặp ?

 

Ông nên chiêu mộ tụi nó Dao Vương phủ , Vương phi quản lý Vương phủ sẽ nhẹ nhàng ?

 

Ôn Noãn Noãn xong thì thấy xót xa, ở nơi công cụ liên lạc , ba đứa em dựa sự thông tuệ và việc ăn ngủ mới thể sớm tìm thấy họ.

 

Đêm tối như , nơi hẻo lánh như , đổi khác chừng chỉ lo sợ hãi hoặc là ở trong thị trấn chờ đợi, tụi nó biến thành hành động thực tế.

 

Quả nhiên, trèo lên bờ sông liền thấy tiếng còi sắt, mấy chạy về phía nguồn âm thanh, liền thấy xe ngựa đang dừng đường đất.

 

Lãnh Thiên, Lãnh Vân chạy tới đón.

 

Tuy nhiên cũng đều bây giờ lúc để chuyện, Thang Đoàn tiên phong nhảy vọt một cái, chui toa xe, Lãnh Tiêu đỡ Ôn Noãn Noãn đưa nàng , Lãnh Vân, Lãnh Thần theo , Lăng Dao cũng chân tay luống cuống bò trong.

 

Lãnh Tiêu và Lãnh Thiên lên càng xe, giật dây cương, đ-ánh xe ngựa rời xa bờ sông.

 

Chỉ cần rời xa bờ sông, chạm mặt trực diện với đám áo đen thì tạm thời an !

 

Trong toa xe, thêm một Lăng Dao tròn trịa, lập tức trở nên chật chội hẳn lên.

 

Lãnh Thần, Lãnh Vân thừa một cái, tẩu t.ử đại ca chắc chắn thể ăn gì, im lặng thò tay túi đeo lưng lấy bánh giòn , mỗi đưa cho hai cái, đưa cho đại ca, nhị ca đang đ-ánh xe mỗi hai cái.

 

Xác định đôi bên bình an, cộng thêm việc chạy gấp gáp lo sợ lúc nãy, lúc mới cảm thấy bụng trống rỗng đói .

 

Cứ thế uống nước trong túi nước, vội vàng ăn cho no bụng.

 

Đợi đến khi rời xa bờ sông thật xa, xe ngựa lên đến quan lộ, Lãnh Vân hốc mắt đỏ hoe giọng nghẹn ngào hỏi:

 

“Tẩu t.ử, thương chứ?

 

dọa sợ lắm ?"

 

“Chị , đại ca của các em bảo vệ chị , rạch một vết thương dài chân, nhưng các em yên tâm băng bó xong ."

 

Sợ hai đứa nhỏ lo lắng, Ôn Noãn Noãn vội vàng thêm một câu.

 

Nhìn thấy hai đứa nhỏ cũng đôi mắt vằn tia m-áu giống hệt , xót xa vô cùng:

 

“Các em mau chợp mắt một lát !

 

Có việc chị sẽ gọi các em."

 

Lo lắng bôn ba suốt một đêm, ba đứa nó hẳn là mệt buồn ngủ.

 

Lãnh Vân lắc đầu:

 

“Vui quá, em ngủ , , tẩu t.ử đừng lo lắng."

 

Ánh mắt rơi Lăng Dao đối diện, mang theo sự dò xét và nghi ngại.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-197.html.]

Lăng Dao lập tức hiểu , chủ động giải thích:

 

“Chiếc xe ngựa hào hoa là trống rỗng, mới là Dao Vương Lăng Dao."

 

Lãnh Vân, Lãnh Thần hiểu ý gật đầu, cũng quá nhiều biểu cảm chấn kinh.

 

Thực tế thì khi ông ngã xuống ngày hôm qua, một loạt phản ứng của quản gia, hộ vệ Vương phủ cũng như đám áo đen thể giải thích tình hình.

 

Bây giờ chẳng qua là chứng thực mà thôi.

 

Xe ngựa chạy nhanh quan lộ, trong toa xe nhất thời im lặng lời.

 

Lăng Dao thi thoảng vén rèm cửa sổ xe lên, cẩn thận quan sát tình hình bên ngoài.

 

Bên ngoài xe gió lạnh rít gào, ván gỗ toa xe trải tấm chăn bông dày xốp, toa xe cũng bao bọc bởi tấm chăn mỏng mềm mại, thoải mái ấm áp, còn một chiếc bàn gỗ gấp nhỏ dài, đó bày biện mứt hoa quả kẹo ngọt.

 

Không , chiếc xe ngựa vẻ ngoài bình thường giản dị , bên trong bài trí thoải mái như .

 

“Ơ?"

 

Đôi mắt tròn xoe của Lăng Dao chằm chằm chiếc xe ngựa hào hoa phía xa, toa xe khổng lồ như một ngôi nhà nhỏ, cần năm con ngựa mới kéo nổi, đây chẳng là xe ngựa của phủ ông ?

 

con bạch mã tráng kiện phía xe ngựa, một đội mũ vàng khảm bảo thạch buộc tóc, mặc áo tiễn tụng màu đỏ thẫm, khoác ngoài áo dài cùng màu tua rua, chân ủng triều đen đế đen bằng da hươu, bộ trang phục công t.ử chẳng chính là Vương phi của ông !

 

Lăng Dao đang trong lúc hít khí kinh ngạc, con bạch mã bên thúc ngựa tiến lên, tuấn mã lộc cộc đến bên cửa sổ xe, ngựa lông mày như vẽ, mắt mũi cao, trong ánh mắt quanh rạng rỡ tiếng lớn:

 

“Vẫn chịu xuống xe ?"

 

Chương 166 Thật

 

Lăng Dao Vương phi tư hiên ngang rạng rỡ, ngẩn ngơ trong chốc lát.

 

Sao cảm thấy Vương phi nhà giống thường ngày?

 

, biểu hiện bình thường chẳng nên giống như lúc Lãnh Vân, Lãnh Thần thấy Ôn Noãn Noãn ?

 

Hốc mắt đỏ hoe, vằn tia m-áu, ôm nức nở...

 

đây mới là phản ứng bình thường khi tưởng là sinh ly t.ử biệt kết quả phát hiện ch-ết chứ.

 

Vương phi của ông quá mức bình tĩnh ?

 

Bình tĩnh đến mức ông thấy nàng quan tâm đến ông!

 

Làm đây, chút khó chịu và chán nản.

 

“Hửm?"

 

Hoa Lưu Quang trong bộ trang phục gọn gàng con bạch mã tráng kiện, đôi chân ủng triều đen đế đen bằng da hươu khẽ dùng lực, nhanh nhẹn xuống ngựa, bên cửa sổ toa xe, lông mày giãn , thần thái nhẹ nhàng chứa đựng đầy sự quan tâm và để ý.

 

Nỗi khó chịu chán nản trong lòng Lăng Dao lập tức sự quan tâm để ý đầy ắp xoa dịu còn sót chút nào.

 

Tâm trạng khôi phục vẻ vui vẻ phấn khởi, cái cằm tròn trịa gật liên tục:

 

“Xuống, xuống ngay đây!

 

Lưu Quang nàng đừng vội nha."

 

Vừa chui một nửa, nghĩ đến điều gì đó, đầu dặn dò Ôn Noãn Noãn ba :

 

“Muội t.ử, chuyện với Vương phi nhà một lát, đợi nhé."

 

“Được, ông mau ."

 

Ôn Noãn Noãn ghé sát cửa sổ xe, đôi mắt chằm chằm Dao Vương phi đang tỏa sáng rực rỡ, chỉ thấy phụ nữ thong dong tự tại tư hiên ngang mặt thật đặc biệt, thật !

 

 

Loading...