Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 174

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:41:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bây giờ thì , nàng để con cái của rơi môi trường công bằng chính nghĩa như ?”

 

sinh con trai con gái là thứ nàng thể khống chế , và cho dù là con gái nàng cũng yêu thương như !

 

Lăng Quốc tuyệt đối còn lạc hậu bảo thủ hơn cả vùng nông thôn nơi nàng sống hồi nhỏ, đó là nơi cho rằng sinh con gái là tuyệt hộ, sinh con trai thì thôi.

 

Vả nếu nàng sinh , tự nhiên sẽ hàng tá phụ nữ nguyện ý sinh cho Lãnh Tiêu.

 

Nàng đến hiểu rõ điểm , bao giờ nghĩ đến phương diện tình cảm.

 

Một khi chấp nhận Lãnh Tiêu, thứ chờ đợi nàng sẽ là gì?

 

Là từng bước từng bước lún sâu vực thẳm, v-ĩnh vi-ễn đường lui.

 

, nàng và Lãnh Tiêu sẽ hai năm thời gian ngọt ngào, đó thể tránh khỏi việc m.a.n.g t.h.a.i sinh con nhan sắc tàn phai, hết đợt đến đợt khác những cô gái trẻ mơn mởn như hoa nạp Lãnh phủ.

 

Nàng tranh giành chứ gì, nàng và con cái của nàng sẽ đám hạ nhân thất hàng xóm coi thường, cũng chẳng chất lượng cuộc sống gì cả, nàng tranh giành chứ gì, chẳng giống hệt nguyên chủ ?

 

Tâm tư độc ác thủ đoạn tàn nhẫn, trở thành dáng vẻ mà nàng ghét nhất!

 

Mấu chốt là nàng một con đường khác mà, nàng thể dựa năng lực của kiếm tiền sống những ngày , mắc gì dùng nhan sắc để tranh giành sự sủng ái ít ỏi của đàn ông chứ.

 

Từ xưa thâm tình giữ , chỉ ăn cơm mới lòng !

 

Nàng chăm chỉ kiếm tiền thơm .

 

Sau khi Ôn Noãn Noãn nhanh ch.óng phân tích một vòng, nàng về phía Lãnh Tiêu, nhấn mạnh từng chữ một:

 

“Huynh thấy sẽ thích ?

 

Ta căn bản thích nha!"

 

Đôi mắt phượng đen kịt sạch sẽ tinh khiết của Lãnh Tiêu, lúc thăng lúc trầm, mang theo vẻ hoảng hốt bất an:

 

“Không ... là thích ?"

 

“Không nha, lúc chẳng với rõ ràng ?

 

Điểm nào khiến hiểu lầm thế?"

 

Ôn Noãn Noãn thở phào nhẹ nhõm trong chốc lát, là Lãnh Tiêu hiểu lầm thì .

 

Đồng thời nhanh ch.óng phản tỉnh bản , nàng đây gì khiến Lãnh Tiêu hiểu lầm .

 

Hu hu, nàng cày độ hảo cảm gần một năm , mà nhớ hết !

 

Chẳng lẽ phương hướng cày độ hảo cảm của nàng sai ?

 

Nhược điểm của việc hệ thống lộ , cũng chẳng cái gì nhắc nhở cả, bây giờ thì , khó xử thế , kết thúc thế nào đây?

 

Người thường con gái lấy chồng là nhà, nàng đây chỉ lấy chồng, mà còn hàng chính chủ, cha cha , vợ chồng vợ chồng, rốt cuộc là chuyện gì thế ?

 

Ba nhóc con , nàng và bọn chúng cũng tình cảm, nếu giữa nàng và Lãnh Tiêu đường đường chính chính chỉ là quan hệ hợp tác thì thể chung sống như nhà, nhưng nếu nàng và Lãnh Tiêu dây dưa thành oán phụ, thì qua với ba nhóc con nữa.

 

“Ta điểm nào khiến hiểu lầm, nhưng yên tâm, đợi đến kinh thành sẽ rời , vẫn là đừng gặp mặt nữa ."

 

Ôn Noãn Noãn thở dài.

 

Cái đùi vàng to đến mấy cũng ôm nổi nữa .

 

Vốn dĩ Lãnh Tiêu lấy phận ca ca đối đãi với nguyên chủ, nàng là thể chấp nhận , nhưng nếu Lãnh Tiêu nảy sinh tâm tư khác, nàng đáp mà còn cứ gọi ca ca ca ca nọ để ôm đùi, nghĩ thôi nàng cảm thấy giống như đang giả ngu .

 

Chuyện thả thính treo lơ lửng nàng , ngày tháng gian nan thì kiểu gì cũng sống tiếp thôi.

 

Đôi mắt phượng sáng như trăng rằm của Lãnh Tiêu khi hào quang lóe lên tắt lịm thì rơi sự tĩnh lặng như ch-ết, lảo đảo dậy, bàn tay buông thõng bên sườn khẽ cử động, cuối cùng dám đưa nữa:

 

“Ta , nghĩ nữa."

 

Cuộc đời vốn dĩ là một mảnh đen tối, chẳng còn thú vui gì, chỉ nàng ở , ở bên cạnh .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-174.html.]

Hắn thể trả giá tất cả, cũng thể nhẫn nhịn tất cả.

 

Tim Ôn Noãn Noãn khống chế mà nhói đau lên.

 

dám bất kỳ lời nào ẩn ý gây hiểu lầm.

 

Lãnh Tiêu quyền thế ngút trời các sắc mỹ nhân của , nàng vẫn nên nghĩ xem con đường của nên thế nào.

 

Nằm xuống giường, trong đầu hỗn loạn tìm manh mối nào.

 

Đây là nỗi khổ nhân gian gì thế !

 

Chẳng lẽ bắt buộc bắt nàng theo cốt truyện ?

 

Nàng tận tâm tận lực oán hận cũng , khó khăn lắm mới thấy sắp đổi vận mệnh pháo hôi, phát triển theo hướng những ngày phú quý nhàn hạ, bây giờ bày cho nàng trò , là chuyện gì thế hả!?

 

Chê nàng đổi vận mệnh của phối hợp tìm ch-ết, nên cốt truyện phía thể tiếp tục ?

 

, nguyên chủ chỉ là cam tâm xáp gần ôm đùi, còn hạ độc một trong những nữ chính sướng ngầu độc giả yêu thích nhất, đối thủ cạnh tranh của Lãnh Vân mua chuộc trộm sổ sách, khiến đế chế thương nghiệp của Lãnh Vân bại lộ... nghiêm trọng nhất là lời xúi giục tưởng rằng cái t.h.a.i trong bụng vợ đang m.a.n.g t.h.a.i của đại là của Lãnh Tiêu, sỉ vả náo loạn thành công xong thì đẩy xuống ao, chuyện nhà họ Lãnh còn màng đến tình nghĩa với cha nhà họ Ôn nữa, âm thầm kết liễu nguyên chủ.

 

Bây giờ nguyên chủ đổi thành nàng, những chuyện hạ độc trộm sổ sách đẩy bà bầu xuống nước gì gì đó, rốt cuộc ai sẽ đây?

 

Ôn Noãn Noãn nước mắt.

 

Cứ để nàng sống yên vài ngày , tại sắp xếp cho nàng cái tuyến tình cảm rắc rối .

 

Cho dù sắp xếp thì cũng ơn sắp xếp cho nàng cái nào đỡ tốn sức chút .

 

Mặc dù nàng thích xem, nhưng nàng cuộc đời trải qua trong những cuộc cạnh tranh giống cái lộn xộn như cung đấu trạch đấu nha.

 

Chúng thể mở rộng tầm ?

 

Để nàng chuyên tâm sự nghiệp .

 

Cả đêm ngủ, Ôn Noãn Noãn vác đôi quầng thâm mắt to đùng xuất hiện mặt ba nhóc con.

 

Ba nhóc con vẻ mặt hỏi mà dám hỏi.

 

Ôn Noãn Noãn:

 

“Không cần hỏi nữa, là do nhớ đại ca các đấy."

 

Thật đấy.

 

Chương 146 Lãnh Tiêu trông vẻ thật t.h.ả.m

 

Sáng sớm tháng tám ở Nhữ Châu, gió nhẹ hiu hiu thổi nhà chính, làn gió dịu dàng mang theo chút sương ít ỏi trong khí, một loại sảng khoái dễ chịu khác biệt.

 

Căn phòng thanh tĩnh nhất bên trong gian nhà chính gạch ngói, cánh cửa gỗ cũ kỹ mở trong tiếng kẽo kẹt.

 

Ba em Lãnh Thiên, Lãnh Thần, Lãnh Vân khuôn mặt nhỏ nhắn rạng rỡ niềm vui, thấy tiếng động xong, ngoảnh đầu qua thì nụ đông cứng .

 

Lạ thật, tối qua đại ca chẳng ở cùng một phòng với tẩu t.ử ?

 

Sao từ phòng của chính thế ?

 

đó là vấn đề, Lãnh Thiên kích động hét lên:

 

“Đại...

 

đại ca, tẩu t.ử tỷ ..."

 

Lãnh Tiêu thản nhiên nâng mắt liếc Lãnh Thiên một cái, đôi mắt phượng âm trầm lạnh lẽo mang theo sự cảnh cáo.

 

Lãnh Thiên đột nhiên khựng .

 

Đại ca thế, tẩu t.ử nhớ cả đêm mà vui kích động ?

 

Chẳng những hỉ, mà còn âm chí đạm mạc sơ ly.

 

 

Loading...