Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 166
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:41:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ nàng cũng coi như là bậc nguyên lão trong gia đình , thuộc diện thâm nhập nội bộ, thành công trở thành nhân sự nòng cốt nhỉ?”
Nhìn xem đãi ngộ hiện tại , chỉ cần nàng giữ vững phong độ chuyện dại dột, yên phận thủ thường, dự tính tương lai sẽ là một vùng hào quang rực rỡ.
Ôn Noãn Noãn chu đáo đặt một bát đ-á bào bàn dài lên khối đ-á đang giải nhiệt trong phòng, để tránh tan quá nhanh, hớn hở bưng bát còn , nở nụ rạng rỡ:
“Lãnh Tiêu, đặc biệt cho đấy!
Nếm thử xem thích ?"
Khối đ-á nước đun sôi để nguội vốn là tiểu đông lạnh, đ-á vụn là đại mới bào, phần nàng đại khái là múc cái thìa đậu đỏ ngào đường đó thôi.
điều ngăn cản nàng nhận công lao về .
Mặt dày, chính là tự tin như thế đấy!
Sự chú ý của Lãnh Tiêu đặt hai chữ “đặc biệt", nàng đặc biệt cho ?
Đáy mắt dâng lên từng tia sáng rực rỡ, để lộ cảm xúc mà hỏi:
“Họ đều ?"
Ôn Noãn Noãn đáp một cách tự nhiên vô cùng:
“ , họ là loại khác, loại đậu đỏ chỉ mới thôi nhé."
Đ-á vụn nước lọc vị gì, trong trường hợp đ-á bào sữa chua và sữa tươi, bốn họ đều mấy thích ăn loại .
Ôn Noãn Noãn mấy hiểu khẩu vị nước lọc của Lãnh Tiêu, nhưng cho dù hiểu, nàng vẫn tôn trọng.
Vị thủ phụ đại nhân quyền cao chức trọng trong tương lai, khẩu vị đặc biệt một chút thì , đừng là nước lọc thôi , cho dù cùng lúc ăn thứ bay trời, thứ bơi nước, thứ bò mặt đất, nàng cũng sẽ cho !
Vả hiện giờ đang thi, chính là đối tượng bảo vệ trọng điểm của gia đình , lên chín tầng trời hái trăng, xuống năm tầng đại dương bắt rùa —— nàng thì , nhưng đem thức ăn hiện thổi phồng thành thứ duy nhất đời thì quá đơn giản .
Lãnh Tiêu khẽ cụp mắt, che giấu niềm vui sướng đáy mắt, giọng khàn khàn hỏi:
“Chỉ hai chúng ăn thôi ?"
Ôn Noãn Noãn lắc đầu:
“Của một thôi, lúc đường về chẳng hứa cho hẳn hai bát ."
Nàng ở bên ngoài ăn vị sữa chua đào vàng , nàng thích, cái nàng thích ăn lắm, hơn nữa đưa xong của , nàng thể ngoài ăn vị sữa chua đậm đà, giờ để dành bụng mới !
“Ta cùng ăn."
Lãnh Tiêu mím môi, trong đôi mắt phượng về phía Ôn Noãn Noãn lấp lánh sự mong đợi sâu thẳm.
Ôn Noãn Noãn hỏi cũng ăn cơm, chỉ là ăn chút đồ ngọt thôi, gì mà cùng chứ?
Sở thích của Lãnh Tiêu độc đáo nha.
chỉ là một yêu cầu nhỏ nhoi thôi, gì mà thể đáp ứng chứ?
“Vậy thì cùng ăn."
Vừa định cúi lấy bát ở khối đ-á , Lãnh Tiêu nhanh tay ấn bát tay tay nàng, tự bưng bát còn lên.
Ôn Noãn Noãn xúc đ-á bào đưa miệng, ánh mắt rơi tờ giấy bàn gỗ, Lãnh Tiêu đây là đang luyện chữ là đang văn?
Chữ của cũng giống như con , nha, mặc dù nàng hiểu .
Lãnh Tiêu đăm đăm cô gái mềm mại mặt, khóe môi nén nén cuối cùng vẫn nhịn mà nhếch lên, cố kìm nén sự mong chờ mà hỏi:
“Tại chỉ riêng cho loại đậu đỏ?"
Linh lung xúc xắc an hồng đậu, nhập cốt tương tư quân tri phủ. (Xúc xắc linh lung khảm đậu đỏ, tương tư thấu xương chăng?)
Có là ý tứ mà hiểu , là điều mà hằng mong đợi .
Ôn Noãn Noãn đang trong trạng thái ngơ ngác, tại là đậu đỏ?
Không vì chỉ còn mỗi đậu đỏ ngào đường thôi ?
Đậu xanh nàng đem nấu canh đậu xanh hết sạch mà, ?
Lãnh Tiêu thêm chữ “chỉ riêng", chắc là đang hỏi tại và ba đứa nhỏ khác .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-166.html.]
Nghĩ đến đây Ôn Noãn Noãn giải thích:
“Bởi vì khẩu vị của đặc biệt mà."
Chỉ thích ăn đ-á bào nguyên chất, chỉ thể kết hợp với đậu đỏ ngào đường ngọt lịm mới chút hương vị.
Lãnh Tiêu tự động phớt lờ phần khẩu vị, tập trung chữ đặc biệt, tâm trạng còn vẻ u ám như lúc nãy một , ánh mắt lướt qua những nét chữ lộn xộn bàn gỗ, đó là sự tham lam thể kìm nén của , mà giờ đây sự tham lam đang ngang nhiên tăng trưởng, thể tránh khỏi.
“Tính cách trầm mặc vô vị, ai khen như bao giờ."
Chương một trăm ba mươi chín:
Cuộn hết nổi
Ôn Noãn Noãn há hốc mồm, đại ca , nàng đây là lời khen ngợi ?
Lãnh Tiêu mà đem chuyện khẩu vị đặc biệt coi như lời khen để ?!
Giọng Lãnh Tiêu trầm xuống, cúi đầu mấy phần đáng thương vô lực:
“Kể từ khi phụ xảy chuyện, ngay cả chuyện với cũng ít, , thích nàng chuyện."
Thích giọng mềm mại của nàng, thích những biểu cảm nhỏ đáng yêu linh hoạt của nàng, thích sự mong đợi và yêu đời của nàng đối với những ngày tháng sắp tới.
Chỉ cần nàng thôi, cũng thấy an tâm.
Nàng đến , cuộc đời mới tươi mới trở , những ngày tháng sáng lạng khiến vui sướng.
Hắn giữ nàng , nhất định giữ nàng , bất kể bằng hình thức nào.
Làm bây giờ, là những suy nghĩ bình thường .
Ôn Noãn Noãn nghĩ đến giữa trưa nắng gắt, thiếu niên thần sắc lạc lõng cả thanh lãnh, trào dâng đôi chút xót xa.
Than ôi, bất kể Lãnh Tiêu cường hãn tàn nhẫn , thì hiện giờ vẫn chỉ là một thiếu niên nếm đủ thăng trầm khổ cực mà thôi.
“Chuyện đơn giản thôi, mỗi ngày đều tìm chuyện, đổi đủ kiểu để khen !"
“Thật , mỗi ngày?"
Thiếu niên ngẩng đầu, đôi mắt phượng đẽ sáng như sa.
Dường như gì đó đúng, Ôn Noãn Noãn định nghĩ kỹ thì thấy Lãnh Tiêu thận trọng bổ sung:
“Nàng yên tâm, là phụ , sẽ một mực thiện lương, thể bảo vệ nàng tôn vinh vô song khoái lạc vô ưu."
Lời hứa quá nặng nề , Ôn Noãn Noãn lắc đầu như trống bỏi:
“Không cần, thật sự cần, chỉ là tìm chuyện khen thôi mà, dùng đến lời hứa lớn lao như ."
Lãnh Tiêu đây là những lời hồi trưa kích thích ?
Chẳng trách lúc nàng mới đó với vẻ cô độc như , hóa vẫn là di chứng do vết thương lòng thời thơ ấu mang !
Hắn vẫn còn quá trẻ, lời hứa của nặng nề đến nhường nào.
Hắn chính là nhiều nữ chính bên cạnh mà, đến lúc đó nào là hoa hồng kiều diễm, bách hợp thánh khiết, mẫu đơn ung dung, hoa sen thanh lệ......
Biết bao nữ chính đều lời hứa quan trọng , đem trao cho nàng thì tính đây!
Ánh mắt Lãnh Tiêu sâu thẳm, từng chữ một hỏi:
“Ta chỉ mỗi ngày, ?"
“Được, !
Vậy thể thu hồi lời hứa của ?"
“Không thể."
Ôn Noãn Noãn:
.....
Thực lực mạnh là thể tùy hứng như thế ?
Bước khỏi cửa phòng, Ôn Noãn Noãn khẽ thở phào nhẹ nhõm, cảm giác giống như trải qua một buổi học dài dằng dặc, giống như trải qua một cuộc phỏng vấn với tinh thần tập trung cao độ.