Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 164

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:41:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

còn cách nào khác, cũng chỉ đành tự hóa giải thôi.”

 

Lúc về cũng giống như lúc , đường mấy , cửa hàng đóng cửa quá nửa, thiên tai, ai nấy đều thắt lưng buộc bụng, cố gắng hết sức tiêu tiền.

 

Lãnh Tiêu vốn ít , lên tiếng là chuyện bình thường, nhưng Lãnh Thiên tính tình cởi mở thế mà cũng lên tiếng.

 

Lãnh Vân cúi đầu, ngập ngừng :

 

“Tẩu t.ử, đây là đầu tiên thấy cách và cách sống như thế , đây, đây nương luôn dạy bảo chúng , luôn lương thiện, bổn phận và thành thật."

 

nương nếu khác như thì ?

 

Chương một trăm ba mươi bảy:

 

Ở triều đại khả năng tự bảo vệ cũng là chuyện dễ dàng

 

“Những gì nương các dạy là nền tảng, chỉ là nếu chỉ tâm niệm thiện lương thôi là đủ, chúng giáo dưỡng để tổn thương khác, nhưng cũng khả năng để khác tổn thương.

 

Ta thấy bất kể là con gái con trai các đều lương thiện nhưng mang theo chút gai góc, thể mù quáng hy sinh và đối xử với khác, như sẽ thấy là kẻ nhu nhược, sẽ lấn tới, tham lam vô độ."

 

Đây là điều nàng thích khi sách, thời gian lâu nên nhớ rõ chi tiết, nhưng những lời như chỉ cần xem qua và để tâm thì sẽ quên .

 

Luôn luôn ở trong lòng lặp lặp hàng nghìn hàng vạn để suy ngẫm kỹ lưỡng.

 

Tần lão phu t.ử khen nàng một câu thấu đáo, Ôn Noãn Noãn hổ thẹn vì xứng đáng, nàng thấu đáo, mà là vì nàng sách nhiều, là do những kiến giải sâu sắc đúc kết quan điểm, để nàng thể học theo.

 

Nàng sinh ở một thời đại , nếu sống ở triều đại , nàng lấy nơi để thấy những quan niệm lợi hại , càng thể Tần lão phu t.ử kiến thức sâu rộng khen một câu thấu đáo .

 

Là một cô gái, Ôn Noãn Noãn khen xinh , ngoan ngoãn, lời, nàng khen kiên cường, năng lực, kiếm tiền, cá tính riêng, vế là sự trói buộc, là xiềng xích, vế là bản lĩnh, xinh tự nhiên thì bằng sống một cách thực tế và hữu dụng.

 

Mà câu của Tần lão phu t.ử so với câu khen nàng khí tiết đó, đẳng cấp nâng cao chỉ một chút!

 

Đây là một bước nhảy vọt về chất đấy.

 

Ôn Noãn Noãn thấy Lãnh Tiêu về phía , lúc nàng những lời vẫn luôn nàng.

 

Người khác ngạc nhiên về quan điểm , Lãnh Tiêu chắc nên ngạc nhiên chứ.

 

Lần đó nàng thử lòng , trả lời rằng thủ đoạn sấm sét thì đừng tâm Bồ Tát chẳng là tâm đầu ý hợp với quan niệm của nàng .

 

Hắn và nàng vốn dĩ cũng luôn như .

 

Chỉ là tự ngộ , còn nàng là lười biếng vai để đúc kết một cách khôn khéo thôi.

 

“Nhìn ?"

 

“Nàng đúng."

 

Đó là đương nhiên, Ôn Noãn Noãn đắc ý vô cùng, mặc dù nàng trải nghiệm ít, nhưng nàng sách và tiểu thuyết nhiều, kiến thức lý thuyết phong phú lắm!

 

“Ta mà trải nghiệm nhiều như , chắc chắn còn lợi hại hơn nữa."

 

Ôn Noãn Noãn ngượng ngùng, khiêm tốn một chút.

 

“......

 

Ta nàng trải qua những gì trải qua."

 

Dưới ánh mặt trời thiêu đốt, thiếu niên thần sắc lạc lõng, cả thanh lãnh, ngữ điệu tuy nhạt nhòa nhưng chứa đựng đầy sự quan tâm.

 

Trong khoảnh khắc , Ôn Noãn Noãn đột nhiên thấy nhói lòng một cái.

 

Vội vàng chuyển chủ đề :

 

“Đại , cứ im lặng mãi thế?"

 

Lãnh Thiên chán nản :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-164.html.]

“Đệ nghĩ đến phụ mẫu , phụ tâm thiện nếu như khả năng tự bảo vệ , nếu như mẫu một mực tán thành lòng thiện đó, nhà họ Lãnh chúng ..."

 

Đại ca vẫn là dáng vẻ ôn hòa trong miệng mẫu , chứ nếm trải đủ đắng cay khổ cực gian truân mà trở nên âm trầm lãnh mạc như thế .

 

Xong, Ôn Noãn Noãn hít sâu một , cái miệng của nàng , thật là đúng là bình thường nhắc, cứ lúc dầu sôi lửa bỏng thì nhắc!

 

Bây giờ nàng hiểu tại Tần lão phu t.ử một nửa thôi , thế nào đây?

 

Chẳng lẽ chê bai phụ đúng mặt con trai ?

 

Đặc biệt mất sớm.

 

Chủ yếu là cũng chẳng để gì, vẫn về phía thôi.

 

“Không , hãy ..."

 

Ôn Noãn Noãn kịp thời thu lời suýt chút nữa thốt khỏi miệng.

 

Nguy hiểm thật, suýt nữa thì chuyện nàng xuyên đến nơi hẻo lánh lạc hậu .

 

Bốn đồng loạt về phía nàng.

 

Ôn Noãn Noãn rót súp gà cho tâm hồn:

 

“Nhìn chẳng đang thích nghi , đường đời bước nào là uổng phí, mỗi một bước đều giá trị của nó!"

 

Lãnh Thiên rạng rỡ.

 

“Vừa nóng đói, nhanh lên, chúng về nhà ăn món ngon, ăn trưa xong đ-á bào cho các ăn."

 

Có đồ ăn, ba đứa nhỏ lập tức quẳng mớ sầu muộn đầu, reo hò ầm ĩ.

 

Không chuyện gì vui mà một bữa ăn ngon giải quyết , nếu , thì ăn thêm bữa nữa.

 

Ôn Noãn Noãn thiếu niên tuấn tú âm trầm bên cạnh, nụ rạng rỡ ch.ói mắt:

 

“Hay là cho hai bát nhé?"

 

Ánh mắt Lãnh Tiêu khẽ lay động, khẽ đáp:

 

“Được."

 

Năm về đến nhà quá nửa buổi trưa, nhóm lửa hâm nóng thức ăn quá tốn thời gian, Ôn Noãn Noãn trực tiếp múc năm bát canh xương hầm hoài sơn, bưng một đĩa lớn bánh trứng.

 

Bánh trứng của nàng cầu kỳ đấy!

 

Cà rốt thái lát đó thái sợi thái vụn nhỏ, lá hành non cũng thái vụn nhỏ, vốn dĩ dùng xúc xích thái hạt lựu, nhưng xúc xích vị gì, nàng đổi thành thịt ba chỉ thái hạt lựu xào mỡ, cùng cho bột mì trứng gà pha thêm nước muối khuấy đều.

 

Bánh trứng rán xong thơm nức mũi giàu dinh dưỡng.

 

Trước đây một là ba đứa nhỏ cực kỳ thích ăn, cách tuy đơn giản, nhưng trong tình trạng máy xay, thái vụn thịt, cà rốt và lá hành thực sự là một công trình vĩ đại!

 

Nếu Lãnh Tiêu và Lãnh Thần chắc tay, thái cực kỳ nhỏ vụn, thì với sức ăn của năm nhà họ, Ôn Noãn Noãn ước chừng nửa năm nàng cũng nổi một , ngon thì ngon thật, nhưng cực kỳ tốn công sức.

 

Bánh trứng dự trữ vẫn là do Lãnh Tiêu và Lãnh Thần lúc ở nhà thái rau chuẩn nguyên liệu , nhiều, nhưng cái tốn thời gian sản lượng thấp tiêu hao lớn, đường cũng tiện , ba năm ngày mới ăn một .

 

Ba đứa nhỏ thấy bưng là bánh trứng, hai đứa reo hò, một đứa kín đáo.

 

“Có cảm giác thịt giấu trong bát thật bao."

 

Lãnh Vân cầm một miếng bánh trứng cuộn thành vòng tròn ăn .

 

Lãnh Thiên gặm xương sườn gật đầu lia lịa:

 

, cái tên Lý Thủ Chính chế nhạo chúng ăn cám nuốt rau mà buồn , cố gắng lắm mới nhịn !

 

Vốn định cho chúng ăn ngon thế nào, đó nghĩ mắc gì cho , đồ ngon thức uống năm một nhà chúng đóng cửa ăn mới thoải mái !"

 

 

Loading...