Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 159

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:35:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nàng phổ biến kiến thức cơ bản về việc để bụng đói dễ đau dày cho bốn , bốn tuân thủ .”

 

Ôn Noãn Noãn thấy đại dựng xong lán chiếu cỏ, nồi sắt nhỏ của tiểu nước vẫn động tĩnh gì, liền dậy sảnh chính múc một đĩa rau mã lan trộn, một đĩa dưa muối, ba quả trứng gà ngâm tương kiểu Hàn bày , múc cháo trắng trong chậu gỗ lớn bát.

 

Làm xong chỉ một lát Lãnh Thiên rửa sạch bùn đất tay lau mồ hôi bước , Lãnh Vân theo sát phía .

 

Ba đang xì xụp húp cháo, Lãnh Tiêu và Lãnh Thần cũng về đến nhà kịp lúc.

 

Lãnh Vân dậy múc cháo cho hai , Ôn Noãn Noãn cho thêm hai quả trứng ngâm tương, trứng ngâm tương mọng nước mằn mặn hương vị, dùng để ăn kèm cháo trắng cơm trắng là hợp nhất, cực kỳ đưa cơm!

 

Cả nhà thong dong ăn sáng trò chuyện.

 

Ôn Noãn Noãn cảm thấy Lãnh Tiêu tuy ở một chuyện khá chú trọng, nhưng một chuyện khác chẳng để tâm chú trọng chút nào.

 

Ví dụ như ăn ngủ lời.

 

Ngủ lời thì nàng Lãnh Tiêu để tâm , nhưng ăn thì để tâm, bàn ăn cả nhà trò chuyện đùa, sẽ lặng lẽ một bên , ít khi góp lời, nhưng hỏi cái gì cũng sẽ trả lời kỹ lưỡng.

 

“Đại ca, định giờ nào đến nha môn ạ?"

 

Lãnh Thiên tính tình trong năm thuộc diện nóng nảy, luôn là hỏi tiên trong năm .

 

Sớm thế chắc nha môn mở cửa nhỉ?

 

Cũng lũ phỉ đồ bắt !

 

Chương 133 Sau ngoài chú ý an

 

Lãnh Tiêu đặt bát đũa xuống, ánh mắt rơi đang xì xụp húp cháo bên cạnh, hỏi xong thản nhiên :

 

“Không cần nữa."

 

Thấy đang xì xụp húp cháo ngẩng đôi mắt mọng nước tò mò sang, kiên nhẫn giải thích rõ ràng chi tiết:

 

“Hà Anh Tài hôm qua lén đưa cho một sai dịch ở nha môn hai lượng bạc, bảo hễ tin tức thì đến thẳng quán trọ nơi một tiếng, sẽ hậu tạ.

 

Vừa đó đến , sáng sớm cửa thành mở nha dịch áp giải lũ đó lao thẩm vấn , thực đêm qua khi bắt giữ thẩm vấn tại chỗ hòm hòm , chỉ đợi cửa thành mở là về lao điểm chỉ.

 

Buổi trưa sẽ áp giải diễu phố, bảo chúng lúc đó thể bên đường quan sát, nguyên nhân cụ thể thì gã vẫn hỏi rõ, buổi trưa gã sẽ đến chi tiết hơn."

 

Vừa thấy bắt , cả bốn đều thở phào nhẹ nhõm!

 

Lũ ác nhân tâm lý vặn vẹo đến mức đó, nếu bắt thì đến cũng đáng sợ!

 

“Đại ca, chúng thể xem diễu phố ạ?"

 

Lãnh Vân hăng hái hỏi.

 

Lãnh Tiêu quét sang một ánh mắt sắc lạnh.

 

Lãnh Vân ánh mắt đến mức rụt cổ , đồng thời sâu sắc tự trách.

 

Trời nóng thế , vốn dĩ chịu ảnh hưởng của hạn hán lòng bất , lúc diễu phố xem hai bên chắc chắn cũng vô cùng đông đúc, còn nghĩ đến chuyện góp vui chứ?

 

Cậu thật hiểu chuyện!

 

Không thể giải ưu cho tẩu t.ử đại ca, còn chuốc thêm rắc rối.

 

Ôn Noãn Noãn đợi một lát cũng thấy Lãnh Tiêu trả lời tiểu , đành sang Lãnh Tiêu bên cạnh :

 

“Ta cũng xem đấy, ?

 

Ta còn ở nha môn đó gì nữa, ?"

 

Lãnh Tiêu từ trong lời mềm mại sự ngoan ngoãn, giọng tự chủ hạ thấp xuống:

 

“Được, bên ngoài nóng, đội mũ rèm là ."

 

Quay sang với ba em:

 

“Ai xem thì cùng."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-159.html.]

Lãnh Vân:

 

“...

 

Vâng."

 

Lãnh Thiên:

 

“Vâng, !"

 

Lãnh Thần:

 

“Được ạ."

 

Năm đạt ý kiến thống nhất đợi nước trong nồi sắt lớn sôi đổ chum, dập tắt than lửa, khóa kỹ cửa sân, năm cùng đến quán trọ nơi Hà Anh Tài nghỉ .

 

Đi chừng mười lăm phút là đến, quả thực xa.

 

Dãy nhà phía quán trọ giáp phố sảnh tiếp tân, phía là một vòng phòng bao quanh một cái sân lớn, Ôn Noãn Noãn thấy cấu trúc giống như nhà tứ hợp viện.

 

Vì là nữ quyến, tự nhiên tiện bất kỳ căn phòng nào ở phía .

 

Cũng may lúc còn dư một căn phòng trống , lúc sai dịch ở quan nha đến, cùng rõ chi tiết ở căn phòng trống .

 

Tiểu nhị ca mang nước lên cho một vòng trong phòng, rời ngay mà tựa khung cửa, nín thở ngưng thần lắng , chuẩn lát nữa còn khoe khoang với hàng xóm láng giềng.

 

Hà Anh Tài với tư cách là bên bỏ bạc , khách khí xưng hô:

 

“Quách sai dịch, đông đủ , mời ngài !"

 

“Thật sự là chuyện kinh thiên động địa!"

 

Quách sai dịch lông mày nhíu c.h.ặ.t, vẻ mặt thể tin nổi, đó mới quanh một vòng, trầm trọng :

 

“Thực trong quan phủ ai ai cũng , từ lâu còn là bí mật, lát nữa lúc diễu phố, nha dịch cũng sẽ công bố những việc ác mà lũ cho !"

 

Thấy một đám càng thêm mong mỏi , gã lấy hết can đảm, khẽ ho vài tiếng :

 

“Đám đó căn bản dân làng của cái làng đó!

 

Bọn chúng ngay cả quận Tây Ninh cũng , đây cũng là lý do vì quan lão gia của chúng nguyện ý đưa bọn chúng diễu phố thị chúng."

 

Nếu là bá tánh quận Tây Ninh, loại chuyện xa đê tiện như thế, lẽ còn trách tội quan lão gia chúng quản lý , trị nghiêm!

 

Chắc chắn giấu giếm lén lút xử t.ử cho xong chuyện.

 

bá tánh quận Tây Ninh thì dễ , những cần giấu giếm, mà còn khua chiêng múa trống cho một là quận Tây Ninh chúng cũng chịu khổ chịu nạn theo thiên tai !

 

Hai là mượn đám g-iết gà dọa khỉ, cho những kẻ ý định thừa cơ gây loạn thừa nước đục thả câu thấy kết cục c.h.é.m đầu của việc ác!

 

Ôn Noãn Noãn đến đây khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó , dân làng ban đầu ?

 

Là chạy nạn là?

 

Hà Anh Tài sốt ruột xoa tay, hận thể để Quách sai dịch một mạch nghỉ, vội vàng truy hỏi:

 

“Vậy bọn chúng là ?

 

Sao đến cái ngôi làng nhỏ hẻo lánh ở quận Tây Ninh đó?

 

Dân làng ban đầu ạ?"

 

Một tràng câu hỏi đặt , Quách sai dịch cũng bực , mà mang theo vẻ run rẩy :

 

“Chủ yếu là chuyện đây từng thấy, quá kinh hãi, Hà công t.ử đừng vội, để rõ từng chút một.

 

Đám ác đồ đó vốn là thành An Dương, cũng chẳng lương dân, mà là hạng hạ cửu lưu đê tiện thấy ánh sáng nhất như kỹ nữ trong ổ nhền nhện và bọn ma kê bảo kê, do bên đó hạn hán nghiêm trọng, bọn chúng bàn bạc với rằng kinh thành quan quyền quý nhiều, dám !

 

Giang Nam vùng đất màu mỡ trù phú cũng sẽ tiếp nhận hạng tiện tịch như bọn chúng, nên quyết định băng qua quận Tây Ninh đến Nhữ Châu.

 

Đến ngôi làng nhỏ đó thì khát khô đói lả hình , trong làng thuần hậu ý cho nước cho đồ ăn, ai ngờ đám , đám !"

 

 

Loading...