Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 158
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:35:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phu t.ử yên tâm, cứ đợi đến khi nha dịch tập hợp xong, thấy họ tranh thủ khi đóng cửa thành khỏi thành mới về, nên mới muộn đến thế ."
Ôn Noãn Noãn mà há hốc mồm, thể bội phục khả năng nắm bắt trọng điểm của Lãnh Tiêu.
Đ-ánh rắn đ-ánh dập đầu, Lãnh Tiêu đây là nắm chắc mệnh môn “ lợi thì dậy sớm" của quan lão gia !
Nàng mà cái đầu óc thì lúc thi lo gì ?
Lúc việc càng cần lo lắng về mối quan hệ với lãnh đạo cũng như đồng nghiệp !
“Có bắt , ngày mai là ngay."
Chương 132 Những kẻ ác sa lưới
Ôn Noãn Noãn vốn dĩ tưởng rằng những ngày bôn ba đường, ăn gió sương lo lắng sợ hãi yên , bây giờ ngủ giường trong nhà, chắc chắn sẽ ngủ một giấc thật dài thật sâu, kiểu ngủ từ tối đến sáng, từ sáng đến tối chứ.
Không ngờ trời hửng sáng, nàng tỉnh.
Không chỉ tỉnh, mà còn sống ch-ết ngủ tiếp nữa.
Chao ôi, nàng quả nhiên là lợn rừng ăn cám mịn!
Khó khăn lắm mới hưởng phúc một mà cũng hưởng.
Cam chịu leo dậy, rửa mặt thu dọn đơn giản một chút mở cửa phòng , liền thấy cửa căn phòng đang mở, bên trong một cái là thấy hết, bốn nhà họ Lãnh thế mà đều trong phòng.
Trên bàn gỗ sảnh chính bày một cái chậu gỗ lớn, bên trong đựng đầy cháo trắng đang bốc nghi ngút.
Bên cạnh cái bàn gỗ dài là một chậu sứ lớn đựng nước bồ công nấu xong cùng với một chiếc ấm sắt nhỏ đựng .
Hai cái chum nước đặt ở sảnh chính tối qua biến mất, Ôn Noãn Noãn ngoài, phát hiện chuyển mái hiên.
“Tẩu t.ử."
Lãnh Thiên đang cầm gậy gỗ tìm chỗ đào hố ở góc tường bao, thấy tẩu t.ử nhà tiên, vui vẻ hào sảng hô lớn.
Lãnh Vân đang xổm đất trông coi ba cái lò lửa nhỏ bằng đất sét đỏ thấy tiếng gọi, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên nụ rạng rỡ:
“Tẩu t.ử!"
Ôn Noãn Noãn gật đầu đáp , đầu tiên hỏi Lãnh Thiên:
“Đại , gì thế?"
“Ồ, một cái chuồng ngựa tạm thời cho hai con ngựa ạ, trời nóng quá, dùng chiếu cỏ dựng cái lán che nắng mặt trời một chút."
Lãnh Thiên hiệu vị trí thích hợp, đặt gậy gỗ xuống, cầm lấy cái cuốc nhỏ bên cạnh bắt đầu đào đất.
“Cái gậy tìm ở thế?"
“Trong thành cũng cây cối mà, chọn cái nào dài ngắn ý c.h.ặ.t về là ạ."
Được , cái dậy sớm đến mức nào cơ chứ.
Quay sang hỏi Lãnh Vân:
“Tiểu , cháo trắng nước đều là một hết ?"
“Vâng, sợ ba cái lò lửa bày ở sảnh chính nóng quá, nên nấu mái hiên ạ, một cái nấu cháo hai cái đun nước pha cùng lúc nhanh lắm."
Lãnh Vân trả lời xong hỏi ngược :
“Tẩu t.ử ngủ thêm lát nữa?
Dậy sớm thế gì?
Hai ngày nữa lên đường là ngủ nướng ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-158.html.]
Ôn Noãn Noãn định đại ca cơm nấu xong , tẩu mới dậy, còn gọi là “dậy sớm thế "?
tiêu chuẩn đo lường của ba đứa nhỏ đối với bản chúng và đối với nàng là khác , tiêu chuẩn kép cực kỳ rõ ràng, cũng vô ích, vẫn thế thôi, liền đổi sang hỏi:
“Còn hai ?"
Lãnh Tiêu và Lãnh Thần đều nhà.
Căn nhà và cái sân nhỏ xíu, thuộc kiểu một cái là bao quát hết, tiếng động gì cũng thấy.
Sáng sớm thế gì?
“Đại ca dẫn tam ca đến quán trọ nơi Tần lão phu t.ử ở ạ, chắc là bàn bạc thời gian đến quan nha hỏi tiến triển ngày hôm qua.
Tam ca bột thu-ốc cầm m-áu dùng cho Phương tiêu sư cần ông trả, định tiệm thu-ốc bổ sung thêm, tam ca quận Tây Ninh là phủ quận, xem loại thu-ốc viên nào công hiệu thì mua dự phòng luôn, tránh cho đường tình huống đột xuất vội vàng cuống quýt."
Lãnh Vân năng rõ ràng nhanh nhẹn trả lời hết.
Nước trong ấm sắt nhỏ lò lửa đun sôi sùng sục bốc nghi ngút, Lãnh Vân dùng vải bông bọc lấy hai vòng sắt hai bên bê lên đổ cái chum nước lớn bên cạnh.
Thấy tẩu t.ử sang, liền tiếp tục :
“Hai chum nước lớn là đại ca khiêng sáng sớm nay đấy ạ, cũng chẳng việc gì, sẵn tiện đun sôi nước để nguội đợi lên đường uống cho tiện."
Ôn Noãn Noãn thích cảm giác vạn sự đều chỗ dựa .
Kẻ bên ngoài Lãnh Tiêu theo dõi tiến độ, chuyện trong nhà đại tiểu bỏ sót việc gì, trong nhà ngoài ngõ đều quán xuyến, hoảng loạn việc trình tự thật khiến an tâm.
Lãnh Tiêu ở đây, Ôn Noãn Noãn cũng cần bận tâm hình tượng mà xổm mái hiên, mặt trời, nhiệt độ đang tăng cao, dần dần cảm nhận sự oi bức, “Mặt trời lên nóng quá, mẻ đun sôi xong thì đun nữa, phòng cho thoải mái, đợi mặt trời lặn tẩu sẽ đun."
Họ đông trời nóng, mồ hôi nhiều uống nước cũng nhiều, năm ngày nay tính mấy thứ thực phẩm bổ sung nước như sữa bò sữa chua canh đậu xanh đủ loại cháo mà nàng lấy , thì chỉ riêng nước đun sôi để nguội uống hết hai chum lớn.
Lợi ích cũng rõ mòn mọt, thiếu nước đến mức thoát nước, khô đến mức đau họng, thậm chí môi cũng khô đến mức nứt nẻ bong vảy.
“Không nóng , sẵn tiện đun hết luôn cho yên tâm."
Trán Lãnh Vân bắt đầu lấm tấm mồ hôi, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn nụ rạng rỡ, giống như chẳng cảm thấy nóng chút nào.
Họ nước, chút nóng tính là gì?
So với những lánh nạn xe lương thực bạc nước ngoài , cảm thấy ngày tháng hiện giờ của đến mức thể hơn nữa!
Cậu sợ nóng cũng sợ mệt, chỉ sợ chẳng gì cả khiến trong lòng hoảng hốt thôi.
Hơn nữa hiện giờ thực sự tính là nóng càng tính là mệt, hồi ở trong làng khi tẩu t.ử, họ còn mệt hơn thế nhiều.
Sợ khói than hun tẩu t.ử, Lãnh Vân quan tâm hối thúc:
“Tẩu t.ử, tẩu sảnh chính uống cháo , lát nữa cái lò lửa ấm sắt nhỏ hết than thì thêm nữa, cứ dùng hai cái nồi sắt lớn đun nước thôi, đợi nước sôi đổ một cái là , nóng ạ."
Cũng chỉ nàng mới coi họ là trẻ con mà xót, đổi là khác thì chỉ thấy họ nghèo khổ nhiều mà chẳng kiếm bạc là đồ vô dụng.
Cảm giác khác công nhận thật .
“Tẩu đói, đợi hai đứa xong cả nhà cùng ăn."
Ôn Noãn Noãn liếc tiến độ của đại , đang lấp đất , ước chừng sắp xong, nghĩ đến hai ngoài, hỏi:
“Đại ca các ăn sáng ?
Có là về ăn sáng ?"
“Ồ, đại ca bảo đừng đợi, bảo chúng cứ ăn ạ."
Ôn Noãn Noãn hiểu đây là ăn sáng .
Cơ mà nàng để bàn nhỏ bánh quy bánh xốp các loại đủ no bụng, nếu ngoài thời gian dài, Lãnh Tiêu, Lãnh Thần sẽ mang theo một ít bên , để đói .