Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 149
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:35:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ mấy ngày nay đại ca cảm giác thèm ăn lắm, là do thời tiết quá nóng ?"
Lãnh Thần đang vùi đầu chỉnh lý các hũ lọ trong hòm thu-ốc, tiếp lời một câu.
Lãnh Vân tán thành:
“Không thể nào , đoán là tẩu t.ử một ngày cho chúng ăn tám bữa, đại ca căn bản đói."
Ôn Noãn Noãn kháng nghị:
“Lấy tám bữa?
Rõ ràng chỉ năm bữa mà thôi, khẩu hiệu của chúng là theo tẩu t.ử, một ngày ăn năm bữa!"
Chỉ là thêm chiều và ăn đêm thôi mà, hai đứa nhỏ ban đêm canh gác, ăn gì thì dễ hại dày.
Hơn nữa ăn đêm là một việc vui vẻ bao.
“Đó là do tẩu t.ử tính những món ăn luân phiên đưa tới như đào vàng đóng hộp, trái cây điểm tâm, hồ đào mứt hoa quả, đ-á bào sữa chua đậu đỏ đấy thôi."
Lãnh Vân tự nhiên tiếp lời.
Sau khi ghi chép xong con , bắt đầu lặp lặp việc ước lượng những thỏi bạc vụn lớn nhỏ đều , thử trọng lượng và cảm giác tay, để đề phòng lừa mất.
Cảm thán :
“Nghĩ nghĩ vẫn là bọn , thể thường xuyên chuyện với tẩu t.ử, đại ca thật là đáng thương, mấy thấy đại ca lén tẩu t.ử, đôi khi tìm tẩu t.ử gì đó, nguyên nhân gì mà mở miệng."
Gương mặt Ôn Noãn Noãn đầy vẻ nghi hoặc.
Lãnh Tiêu nàng ?
Còn tìm nàng chuyện?
Làm thể chứ, rõ ràng mỗi nàng tìm Lãnh Tiêu chuyện, liền âm trầm nàng, cho đến khi tới mức nàng lời mà bỏ mới thôi.
Ôn Noãn Noãn buồn :
“Trẻ con trẻ cái, đừng linh tinh, đừng nghĩ lung tung."
Giơ tay lấy sổ sách tiểu xem, nàng vốn dĩ thích đếm bạc trong kho chứa đồ, lúc đó mấy khoản là tiền lớn, cộng cảm giác thành tựu.
Hiện tại đặc biệt thích xem sổ sách, tính toán một chút tiền thu mỗi ngày, nhà bọn họ đường tốn tiền ăn uống, cũng tốn bạc khách điếm lưu trú gì cả, chỉ thu chi , việc để dành bạc cũng tràn đầy cảm giác thành tựu như !
Đệm cỏ giày cỏ là chuyện ăn một , mua một là đủ dùng cho cả mùa hè , cái mới bắt đầu là .
bán nước và bán thú rừng nướng chín thì là thu nhập cố định mỗi ngày, còn bột thu-ốc đuổi muỗi côn trùng nữa.
Ai bảo cái đội ngũ phần lớn đều là tiền, thiếu bạc, đặc biệt là Hà Anh Tài mua đồ hào phóng!
Ôn Noãn Noãn con dư cuối cùng sổ sách, mới là chiều ngày thứ năm thôi mà, kiếm bảy mươi chín lượng bạc nha, đợi đến buổi tối chừng còn thể cộng thêm .
Bên Ôn Noãn Noãn ôm sổ sách trong lòng đang vui vẻ, bên Lãnh Thần lo lắng sốt vó:
“Tẩu t.ử, đại ca nay ít , tìm tẩu chuyện mà mở lời thế nào ?"
Ôn Noãn Noãn là thật sự , hài t.ử , đại ca của là đại sự, mặt lạnh tâm độc lời gì mà dám ?
Chuyện gì mà dám ?
Lấy chuyện mở lời thế nào, tưởng là nàng dâu nhỏ chịu ủy khuất chắc.
thấy sự để tâm và quan tâm của hai đứa nhỏ đối với Lãnh Tiêu, Ôn Noãn Noãn vẫn tiến hành phản tỉnh bản , hai đứa nhỏ như mới gọi là chân tâm, sự quan tâm của nàng quá hời hợt bề mặt .
“Hay là, thử tìm chuyện một chút?"
Dù dáng vẻ khóe môi Lãnh Tiêu ẩn hiện nụ cũng trai, nàng cũng khá thích .
Lãnh Thần trái ngập ngừng, đại ca và tẩu t.ử cận, cũng mỗi khi tẩu t.ử ở đó, ánh mắt đại ca đều sẽ tự chủ mà dừng tẩu t.ử, gian nan vạn phần mới thể dời .
mà, cảm thấy nên để tẩu t.ử chủ động tìm đại ca chuyện, mà nên là đại ca đến tìm tẩu t.ử mới đúng, như mới... mới tẩu t.ử chịu ủy khuất.
Lãnh Vân thì trực tiếp đáp một cách dứt khoát:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-149.html.]
“Không cần, đại ca chuyện với tẩu, hẳn là nên tới tìm tẩu mới đúng."
Lời xong, Lãnh Vân cũng ngập ngừng.
Cứ với cái tính tình ít nội liễm lạnh lùng của đại ca, nếu vẫn để mở lời với tẩu t.ử thì thế nào?
Ôn Noãn Noãn vui vẻ, “Đây là bênh nhà ?
Không uổng công tẩu t.ử một ngày năm bữa cho các ăn."
Nuôi thiết nha.
Lãnh Vân nhỏ giọng lầm bầm:
“Đi theo tẩu t.ử, một ngày ăn tám bữa; theo đại ca, ba ngày đói chín bữa."
Tay Lãnh Thần run lên, suýt chút nữa rơi bột thu-ốc, nhanh tay đỡ lấy, vốn định phê bình tiểu hai câu, nhận là sự thật nên nuốt lời trong.
Ôn Noãn Noãn bật thành tiếng, cố gắng nhịn .
Tiểu kinh doanh, sẽ chức quan của đại ca dùng nhường nào!
nhỏ tuổi hiện tại chỉ ăn thôi, xa như .
Xe ngựa dần dần chậm , cho đến khi dừng hẳn.
Buổi chiều xuất phát mới hơn một tiếng đồng hồ thôi mà, dừng ?
Trong lòng thót lên một cái, bầu khí vui vẻ trong thùng xe đột ngột biến mất, ba nhanh ch.óng vén rèm xe liếc bên ngoài một cái, khi nhận gì bất thường thì yên tâm .
Mấy ngày nay Thang Đoàn sáng sớm về sớm, Ôn Noãn Noãn liền dậy sớm, cho hai đứa nhỏ ngủ sớm, hai đứa chúng thường đến giờ Ngọ thì tỉnh, buổi chiều ngủ, đường bình yên thì ba bọn họ liền tự một việc nhỏ, nếu bất thường đại cũng sẽ nhắc nhở bọn họ.
Cũng đúng, nếu bất thường, Lãnh Tiêu và đại cũng sẽ lên tiếng nhắc nhở.
“Có thể thỉnh Lãnh phu nhân một việc ?"
Là giọng mang theo niềm vui của Hà Anh Tài.
Cái xe ngựa của họ bởi vì nữ quyến là Ôn Noãn Noãn ở đây, xuất phát từ việc tiện cũng là để tránh hiềm nghi, những bao giờ qua đây cả, hôm nay là chuyện gì đây?
“Chuyện gì?"
Lãnh Tiêu âm trầm hỏi.
Hà Anh Tài vốn dĩ chỉ cảm thấy Lãnh Tiêu lãnh đạm một chút, hôm nay , chỉ là lãnh đạm?
Đôi mắt u ám lạnh lẽo, lóe lên tia sáng lạnh lẽo lăng lệ, khiến rét mà run.
Đây là ?
Bị kích thích ?
Chương 125 Ngôi làng nhỏ thiếu nước
Ổn định tâm trạng sợ hãi, Hà Anh Tài ưỡn cái bụng mập mạp, ý định:
“Trên mảnh ruộng bên mấy thôn phụ, chúng đường đường là nam nhi một qua đó thỏa đáng lắm, thỉnh Lãnh phu nhân cùng một chuyến."
Trong thùng xe, Ôn Noãn Noãn vốn dĩ còn đang nghĩ chuyện gì cần nàng .
Nghe thấy thế liền nhận chuyện quả thực cần nàng .
Lãnh Tiêu thò đầu , thần sắc như nước, giả bộ lãnh đạm mở miệng:
“Nàng ?
Không sẽ từ chối ."
“Không cần , chỉ là cùng hỏi chuyện một chút thôi mà."
Người cầu tới tận cửa , cả đội ngũ chỉ nàng là nữ, nàng thì cũng chẳng đổi khác nha.
Nhà mấy khác con đường sống như .