Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 147
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:35:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lãnh Tiêu chậm rãi cúi đầu, vê vê một viên đ-á nhỏ bên cạnh, viên đ-á nhỏ lật qua lật trong đầu ngón tay một hồi lâu, ngẩn ngơ hỏi:
“Nàng quyết đoán gì ?"
“Vẫn , đang phân vân."
Ôn Noãn Noãn cau mày, quyết định để ba cùng tham khảo, tóm vẫn hơn là cứ nghẹn khuất một suy nghĩ lung tung:
“Ta định khi gặp cha Ôn gia sẽ tùy tình hình mà tính, nếu họ đặc biệt để tâm mà nhận mấy thì sẽ , sợ ông bà lão kích động mà luôn, cứ tận hiếu đạo là .
Nếu phát hiện, giấu nữa, thì chỉ đành thôi, xem ý kiến của họ thế nào, nếu họ thể chấp nhận, miễn là mang lên giàn hỏa thiêu cái kiểu 'khu tà' thì cũng sẽ phối hợp."
Đây là cách khả thi nhất mà nàng nghĩ tới.
Hiện tại nàng ngoài việc tận chút hiếu đạo thì cũng chẳng năng lực gì lớn lao.
Dù bảo nàng trả nguyên chủ , nàng cũng chẳng trả mà.
Chỉ thể tạm bợ thôi.
“Khu tà là ."
Lãnh Tiêu cau mày.
Ôn Noãn Noãn xua tay, để ý đến chuyện :
“Không , chỉ cần hại thể, đau lắm là , cả."
Dù cũng chẳng đau chẳng ngứa, hiệu quả thì đối với nàng cũng chẳng mất mát gì, một khi hiệu quả thì !
Ô dề, nàng sẽ về ?
Còn về ba đứa nhỏ, , nàng cùng chúng trải qua thời gian gian nan nhất , để chúng ăn no mặc ấm chút vui vẻ nhẹ nhàng, chờ đợi chúng là những ngày tháng phú quý, là cuộc sống xa hoa giường ngọc ngựa vàng.
Giả sử rời , nàng chắc chắn sẽ tránh khỏi nhớ nhung, nhưng ba đứa nhỏ sống là .
Còn về Lãnh Tiêu, hùng đồ bá nghiệp của , nàng cũng chẳng khác gì, càng cần lo lắng.
Nghĩ như , Ôn Noãn Noãn nhận dù là loại nào nàng cũng lỗ!
Căn hộ nhỏ hai phòng một sảnh của nàng, điện thoại máy tính mạng tiểu thuyết Tây Hồng Thị của nàng, đồ ăn giao tận nơi, mỹ thực, du lịch...
, nàng lo lắng nhọc lòng cái gì, nàng cứ phối hợp là mà.
Ôn Noãn Noãn càng nghĩ khóe miệng càng nhếch lên, giấu mà vui vẻ hẳn lên, sự việc cũng đến nỗi tồi tệ lắm.
Sắc mặt Lãnh Tiêu càng thêm ngưng trọng, ngữ khí lạnh như băng:
“Nàng về nơi ?"
“Tẩu t.ử, nơi của tẩu lắm ?"
Chuyện liên quan đến việc tẩu t.ử về , Lãnh Thiên , vội vàng hỏi.
“Ờ, thế nào nhỉ?"
Tóm thể giải thích với họ là đồ ăn giao tận nơi tiện lợi thế nào, điện thoại vui , xe chạy nhanh nhường nào, những cái đó chỉ là bề nổi, dẫu cho những thứ đó, nàng vẫn về.
Hơn nữa mua nhà mua xe đặt đồ ăn chơi điện thoại, cũng là nhờ một thuê cần cù chăm chỉ nhiều năm mới , còn về cái phần đầu t.h.a.i , ở triều đại nào cũng đều thoải mái, ngay cả nước Lăng lạc hậu , tầng lớp quyền quý cùng cũng sống khoái hoạt.
“Nơi sống yên tâm, an , cứ chăm chỉ sống là lo thiếu cái ăn.
Lúc hạn hán thủy tai ôn dịch địa chấn, thứ tương tự như triều đình ở đây lo liệu, cũng sẽ các phương chi viện vật tư, cộng thêm tích góp bình thường của bản , cần quá lo lắng về nhân họa thiên tai."
Chương 123 Kế hoạch cuộc đời của bốn đều định đoạt
Lãnh Tiêu lẳng lặng , đôi đan phượng nhãn xinh khẽ rủ xuống, bên trong u ám trập trùng rõ thực hư.
Ôn Noãn Noãn suy nghĩ một hồi, bổ sung thêm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-147.html.]
“Thật đó cũng thiên tai nhân họa chiến loạn, đặc biệt là chiến loạn, ch-ết nhiều , khổ khổ!
may mắn một nhóm — những lợi hại, họ đ-ánh xong những trận chiến cần đ-ánh, để chúng thể sống an , cần lo lắng nước khác đ-ánh tới cũng cần sợ hãi khói lửa chiến tranh.
Cuộc sống an ai mà thích chứ?"
Không thời đại hòa bình, chỉ là nàng sinh ở nơi hòa bình, đối với nàng an mới là then chốt nhất, thể yên tâm kiếm tiền, cũng thể vô lo vô nghĩ mà chơi đùa.
Nếu an , đến cái ăn cái mặc cũng thành vấn đề, gì đến chuyện chơi đùa và du lịch, mà lấy tâm trí và điều kiện chứ.
Đặc biệt là một thuê ở tầng lớp cùng như nàng.
Đây là nền tảng.
Lãnh Thiên yên lặng , vẻ mặt từ hâm mộ chuyển sang rạng rỡ, cảm giác lo lắng hoảng loạn định , trịnh trọng hỏi:
“Tẩu t.ử, nếu nước Lăng cũng an , nước khác đ-ánh tới cần sợ hãi khói lửa chiến tranh, tẩu liền cảm thấy nước Lăng và nơi đó của tẩu gì khác biệt nữa ?"
Có đối với tẩu t.ử mà , ở cũng ?
Có sẽ còn canh cánh trong lòng việc về nữa ?
Có điều kiện để về, tẩu t.ử cũng nguyện ý lựa chọn ở ?
“Đó đương nhiên cũng chẳng gì khác biệt nha!"
Ôn Noãn Noãn khẳng định đáp.
Bất kể ở , đối với bách tính mà , thể sống an đều là quan trọng nhất.
Dù đại sự quốc gia do họ đối mặt, bình thường quan tâm nhất chẳng qua là cơm ngày ba bữa, nhà bình an.
“Nước Lăng cũng sẽ an , sẽ cho biên phòng vững chắc, để bách tính miễn thụ cái khổ của chiến loạn binh đao, nàng tin , thể ."
Lãnh Tiêu trầm với Ôn Noãn Noãn.
Hắn quan tâm thế đạo loạn , cũng quan tâm an , vốn dĩ chẳng liên quan gì đến .
nơi đó của nàng là do những lợi hại cho trở nên an , nàng dường như thích, cũng thể .
Ôn Noãn Noãn đương nhiên là tin !
Hơn nữa một chút cũng nghi ngờ.
Còn kịp đáp lời, bên Lãnh Thiên cũng mở miệng cam đoan:
“Tẩu t.ử, đợi đến tuổi nhập ngũ, sẽ báo danh, lập quân công, trấn thủ biên quan, cho ngoại địch xâm lấn!
Đệ cũng sẽ là loại lợi hại lợi hại đó!"
Miệng Ôn Noãn Noãn kinh ngạc há , đó tự chủ mà nuốt ngụm nước bọt.
Nếu qua nguyên tác, hướng cuộc đời của mấy bọn họ, nàng đều nghi ngờ liệu đến để nhiệm vụ !
Sao việc đại thủ vệ cương thổ nước Lăng gián tiếp là chịu sự gợi ý của nàng, trở thành nguyên nhân từ nàng ?
Còn những lời Lãnh Tiêu nữa.
Cái cốt truyện , đúng nha.
cũng khả năng, nàng cũng sẽ điểm kích hoạt khác!
Nếu thì giải thích thế nào về hướng y như đúc trong sách?
Hóa nàng xuyên qua đây là để công cụ nhân!
Là một công cụ nhân, Ôn Noãn Noãn cảm thấy yên tâm thoải mái hẳn lên, nhất tâm chỉ tạm bợ, tạm bợ cho đến khi cốt truyện quỹ đạo chính, phẩy tay áo mang theo một áng mây nào.
Điều là thể nào nha, đương nhiên còn vàng bạc châu báu chất cao như núi nữa!