Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 140
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:35:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hơn nữa những loại thu-ốc ở đây, Lãnh Thần ở đây, đối với nhà bọn họ mà đủ .
“Dạ, ạ."
Lãnh Thần ngoan ngoãn đáp lời.
Lão và Tôn chưởng quỹ cũng kinh thành, đợi đến thể đến tiệm tổng của Nhân Tâm Đường tìm bọn họ, nhưng đồ ở tiệm nữa, học thủ pháp huyệt vị và d.ư.ợ.c lý hơn.
những chuyện vẫn nên cho tẩu t.ử thì hơn.
Ôn Noãn Noãn tay đau run nữa, lập tức trở nên sống động hẳn lên, vui vẻ uống hết canh đậu xanh, đoàn xe cũng chậm rãi chuyển động.
Có xe quả thực nâng cao chất lượng sống và sự thoải mái lên nhiều, đặc biệt là đ-á lạnh, ở trong toa xe cũng việc gì, Lãnh Thần cúi đầu bắt đầu đan nệm cỏ, Ôn Noãn Noãn và Lãnh Vân mỗi một bên luôn tay quan sát tình hình tai dân hai bên đường.
Trạm tiếp theo là thành An Dương.
Theo như Lãnh Tiêu lúc , là để thành bổ sung nước, thể cũng sẽ nghỉ ngơi ở thành An Dương.
Mấy tòa thành của bọn họ là cửa ngõ quan trọng cũng nơi hiểm yếu, đất đai bên ngoài tường thành bằng phẳng rộng rãi, thông thường cần thành, vòng qua cũng .
Những cần đ-ánh chiếm thành trì một là vì thể vòng qua, hai là vốn dĩ chính là để cướp bóc vật tư đất đai các thứ, chiếm lĩnh thành trì mới thể tuyên cáo chủ quyền.
Ôn Noãn Noãn còn tưởng nhất định qua trong thành, còn đang nghĩ chỗ đất bằng phẳng vòng bên ngoài .
Bây giờ mới , thành trì hiểm yếu thì vòng qua cũng .
“Đệ xem qua nước phu t.ử mang theo, lu nước dài hẹp sợ đường sá xóc nảy sánh ngoài, chỉ đổ đầy năm sáu phần, cộng thêm bốn túi nước, bốn tiết kiệm uống và dùng thì thực đủ cho hai ba ngày, nước những khác thể mang theo ước chừng cũng tương tự như ."
Lãnh Vân xe ngựa thành, , trò chuyện với tẩu t.ử nhà .
Xe ngựa mang theo nhiều lương thực và nước, nhưng đồng thời nhiều tiêu hao cũng nhiều.
Nếu đổi là mấy bọn họ, trong tình hình nguồn nước bổ sung , tuyệt đối sẽ động nước trong lu, thậm chí nếu khi xuất phát buổi sáng uống nước thì ngay cả nước trong túi cũng chỉ dám nhấp một ngụm nhỏ.
Uống thỏa thích từng ngụm lớn, đó là chuyện thể nào.
Bọn họ bây giờ thể sống trong cảnh tự do dùng nước uống là uống, dựa tẩu t.ử.
“ tẩu thấy buổi trưa bọn họ uống sảng khoái, ngoại trừ nhà Hà Anh Tài , mấy nhà còn thấy vẻ tiết kiệm."
Ôn Noãn Noãn xong kinh ngạc một chút, nàng ngờ giàu nhất mang theo nhiều vật tư nhất là Hà Anh Tài ngược là tiết kiệm nhất, “Đây mới là ngày đầu tiên xuất phát, tiết kiệm nước là bình thường, hơn nữa đây là thành , bọn họ ai nấy đều bạc, cũng thể mua nước cần thiết."
Có bạc ở cũng dễ việc.
Chương 117 Vào thành lừa, buổi cắm trại đầu tiên sắp bắt đầu
Lãnh Vân lắc đầu:
“Suốt quãng đường qua, quan sát sơ qua một chút, thôn trang hai bên quan đạo ít dấu chân , các cửa tiệm khi thành mười cái thì tám chín cái đóng cửa then cài.
Tẩu t.ử, cảm thấy hạn hán ở thành An Dương nghiêm trọng hơn Đồng Thành, bất kể là thôn dân trong thành đều bỏ chạy nhiều hơn nhiều."
Ôn Noãn Noãn suốt đường chỉ mải quan sát thần sắc động tác tai dân gì bất thường , tiểu , quả thực cảm nhận càng đến gần thành An Dương thì chạy nạn thành từng nhóm đường càng ít , chút lo lắng :
“Hy vọng bọn họ chỉ cần bổ sung nước là , đồ vật khẩn cấp nào khác cần mua."
Nước bọn họ dự trữ, thể tìm cái cớ lấy bán một ít kiếm chút bạc, cũng thể duy trì sự định của đội ngũ.
Nếu chỉ nhà bọn họ thiếu nước, những nhà còn thiếu nước nghiêm trọng cũng cách nào cùng đến Nhữ Châu .
Nhà bọn họ cần mượn thế, nước nhưng cũng thiếu bạc, mà mấy nhà thiếu nước bạc sẵn lòng bỏ bạc mua thì cũng là thể.
đồ ăn các nhà mang theo đủ , chắc cũng đồ gì khẩn yếu cần mua .
Xe ngựa loanh quanh trong thành lâu, mới cảm thấy dần dần chậm cho đến khi dừng hẳn.
Lãnh Tiêu vén rèm xe lên, hỏi:
“Có xuống hít thở khí ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-140.html.]
Đã là hoàng hôn, còn nóng như lúc giữa trưa nữa."
Đầu nhỏ của Ôn Noãn Noãn gật lia lịa, lấy mũ trùm đầu đội hỏi:
“Chuẩn nghỉ ?"
“Chưa, mấy nhà nước còn dư dả, tiên ngóng xem chỗ nào thể lấy nước, hơn nữa xe ngựa loanh quanh nửa vòng trong thành, cũng thấy khách điếm nào mở cửa."
Lãnh Tiêu xuống xe , đưa cánh tay để Ôn Noãn Noãn mượn lực nhảy xuống càng xe.
Lãnh Vân theo nhảy xuống.
Lãnh Thiên càng xe trông coi xe ngựa, Lãnh Thần ở trong xe thuần thục đan nệm cỏ, còn Thang Đoàn, cuộn tròn ở góc trong cùng vẫn ngủ say sưa quên cả trời đất.
Ba về phía tiệm gạo đang mở cửa khuân vác đồ đạc phía .
Có Thang Đoàn ở đó, bọn họ thể yên tâm rời một lát.
Phía bốn Hà Anh Tài, Trình T.ử Kiệt đang hỏi thăm gã sai vặt trong tiệm xem chỗ nào nước.
“Không !
Chỗ nào cũng nước!"
Gã sai vặt thiếu kiên nhẫn vung tay, như đuổi ruồi xua mấy .
“Gã sai vặt ngươi dối?
Ta hỏi ngươi, nếu chỗ nào cũng nước, các ngươi sống thế nào?"
Trình T.ử Kiệt rõ ràng cũng hài lòng.
“Ngươi quản sống thế nào!
Hơn nữa, dựa cái gì cho ngươi , bây giờ nước quý giá thế nào ngươi ?
Mở miệng là hỏi chỗ nào lấy nước, mặt ngươi mà lớn thế!"
Gã sai vặt trừng mắt, đối với Trình T.ử Kiệt chẳng khách khí chút nào.
Câu cuối cùng lập tức chọc đúng chỗ đau của Trình T.ử Kiệt, một khuôn mặt đỏ bừng như gan lợn, tức tối tay.
Bên gã sai vặt tiệm gạo chẳng sợ hãi chút nào, hét to gọi chưởng quỹ tiệm gạo .
Hà Anh Tài, Vương Hoa vẫn luôn ở bên cạnh hòa giải, “Hiểu lầm, hiểu lầm!
Chúng chỉ là bổ sung chút nước thôi, ái chà, đây là tiền vất vả, phiền chưởng quỹ cho !"
Hà Anh Tài nhét một hạt bạc vụn tay chưởng quỹ.
Ôn Noãn Noãn đội mũ trùm đầu qua lớp màn mỏng rõ lắm, nhưng là bạc thì chắc chắn ít.
Chỉ là hỏi chuyện thôi mà, so với khối lượng công việc buổi trưa của nàng thì chênh lệch cũng quá lớn .
Quả nhiên vẫn là trung gian kiếm tiền nhất!
ai ngờ chưởng quỹ ước lượng trọng lượng hạt bạc, ghét bỏ trả , Hà Anh Tài lành, nhét thêm một hạt nữa, chưởng quỹ lúc mới bĩu môi, miễn cưỡng mở miệng:
“Đi về phía nam mười mấy dặm một ngọn núi, ở khe núi một con suối, các ngươi đến đó mà lấy."
Nói xong dẫn gã sai vặt đóng cửa gỗ , viện trong.
Gã sai vặt nhỏ giọng hỏi:
“Chưởng quỹ, chúng rõ ràng lấy nước ở đó, mắc gì lừa bọn họ?
Nếu bọn họ chúng lừa bọn họ tính sổ thì tính ?"