Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 136
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:35:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cỏ tốn tiền mua, thời gian rảnh rỗi đường đáng giá, đây là một vốn bốn lời, đây là buôn bán vốn!”
Ôn Noãn Noãn cực lực đè nén trái tim đang nhảy nhót, cúi đầu nện cỏ càng hăng hái hơn.
Nàng thấy chiêu trò đàm phán giá cả của Lãnh Tiêu khi bán nhân sâm cực phẩm, cần lo lắng.
Nhị tiểu mau về nha, hai đứa mà mới giai đoạn bắt đầu mối ăn tìm tận cửa, chắc còn kích động hơn cả nàng!
Lãnh Tiêu nhàn nhạt đáp:
“Được."
Hà Anh Tài vốn dĩ còn đang lo lắng Lãnh Tiêu đồng ý, dù bây giờ cũng giống lúc , đặc biệt là đang ở đường, việc đều thuận tiện, đó Lãnh Tiêu cứ mãi đáp lời còn tưởng bằng lòng cơ.
Đột nhiên thấy Lãnh Tiêu sảng khoái đồng ý như , kinh ngạc là vui mừng!
Có lẽ ngày mai cần đội nắng gắt nữa !
“Trong thùng xe vẫn còn ít thành phẩm, thể bán cho , chúng bện tiếp là ."
Lãnh Tiêu bồi thêm một câu.
Hà Anh Tài ngờ ngay cả đệm cỏ cũng thành phẩm, còn nỡ nhường !
Nghĩ đến việc lát nữa sẽ cần đội nắng gắt, sự cuồng hỉ nhấn chìm , lúc cảm động vô cùng:
“Ta giá của những thứ , hiện tại tình hình cũng khác, thể tính theo giá đây, xem bao nhiêu thì hợp lý?"
“Huynh định ."
Hà Anh Tài những vật phẩm sẽ quá đắt, nhưng đây nước còn tốn tiền, bây giờ là ngàn vàng khó mua!
Hơn nữa đối diện với gương mặt thanh lãnh cao quý của Lãnh Tiêu, giống như hễ bàn đến tiền là sẽ trở nên dung tục , thực sự thể thốt mấy xâu mấy xâu tiền đồng, quá thô tục.
Dè dặt ướm hỏi:
“Huynh xem hai lạng bạc một chiếc đệm cỏ, một lạng bạc ba đôi giày cỏ thế nào?"
Hỏi xong thấp thỏm yên về phía Lãnh Tiêu, cho dù rõ cái giá đưa hề thấp, thậm chí thể tính là cao, nhưng đối diện với thiếu niên lạnh lùng trẻ hơn nhiều , vẫn luôn nảy sinh cảm giác áp bách.
Ôn Noãn Noãn cúi đầu mím môi nén khóe miệng đang nhếch lên, khi Lãnh Tiêu đáp “", Hà Anh Tài báo lượng cần dùng xong, mới dậy khẽ cúi với Hà Anh Tài, “Ta thùng xe lấy ."
“Ta cùng nàng ."
Lãnh Tiêu lập tức theo, rời nửa bước.
Nhìn hai rời , Hà Anh Tài nhanh ch.óng chui bóng râm của đệm cỏ, nhất thời suýt chút nữa rơi nước mắt già.
Lát nữa cũng lều bạt , bạc tiêu xứng đáng!
“Lãnh Tiêu, cái tay Hà Anh Tài cũng hào sảng quá !
Vừa tay ba chiếc đệm cỏ, mười hai đôi giày cỏ, tận mười lạng bạc."
Mặc dù tiền mua một cái túi mất hàng vạn hàng chục vạn hàng trăm vạn, nhưng đây dù cũng là thứ đệm cỏ giày cỏ đáng tiền mà.
Ôn Noãn Noãn vẫn thoát khỏi niềm vui sướng vì khoản tiền khổng lồ mười lạng bạc.
“Cả đoàn chỉ nhà chúng , nếu là đây, cho dù Hà Anh Tài gia sản phong hậu cũng sẽ đến mua những thứ , bây giờ đổi là hộ nông dân nghèo khổ cũng thể bỏ bạc mua."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-136.html.]
Lãnh Tiêu đáp.
Ôn Noãn Noãn hiểu, bọn họ đây là chiếm cái tiện nghi của thời gian đặc thù và nhóm đặc thù, cơ hội quả nhiên vẫn luôn dành cho những chuẩn .
Kiếm tiền thì kiểu gì cũng .
Không dám lấy hết, chỉ lấy hai chiếc đệm cỏ mười đôi giày cỏ giao cho Hà Anh Tài, buổi chiều và buổi tối sẽ tiếp tục bện, còn bện xong sẽ đưa .
Hà Anh Tài dễ chuyện, lập tức trả bạc và dặn dò đưa cho khác , đưa cho mới .
Ôn Noãn Noãn cũng gì khác , ngài đưa cái giá cao như , còn ai bằng lòng bỏ cái giá để đến mua nữa?
Những sự thật đó chứng minh, nàng thấy ít ít, thiển cận !
Không hề một nhận thức đúng đắn nào về quan niệm tiêu dùng của những gia đình giàu .
Hà Anh Tài ôm đệm về, đang chỉ đạo tiểu sai dựng lều, Vương Hoa chủ động tiến lên hỏi rõ giá cả, tìm đến đặt một chiếc đệm cỏ ba đôi giày cỏ và trả ba lạng bạc!
Lý Thủ Chính cũng đến , một chiếc đệm cỏ trả hai lạng bạc.
Ôn Noãn Noãn đối với việc Lý Thủ Chính đến mua đồ thì thấy bình thường, mua đồ trả bạc, chiếm hời cũng lời mỉa mai, ai gây sự với bạc bao giờ?
Thu mười lăm lạng, Ôn Noãn Noãn khi xuyên cuối cùng cũng trải nghiệm việc kiếm tiền, cảm giác quá tuyệt vời!
Vẫn là năng lực kiếm tiền thì mới thể cảm giác an tràn đầy.
Trong đoàn chỉ còn một mua.
Trình T.ử Kiệt tức chịu nổi, đợi buổi chiều thành mới mua, còn mỉa mai những khác mua đắt .
Ôn Noãn Noãn nội tâm hừ hừ, ngươi thể mua là nhất, nếu mua tìm qua đây, chỗ đây cũng là cái giá nha!
Chương 114 Thái độ của Lãnh Tiêu đối với dân đói
Kiếm tiền thật thơm!
Có thu nhập thật !
Nghĩ đến bông vải, nghĩ đến ngay cả loại giấy thảo thô ráp, nghĩ đến ngôi nhà sân thật lớn thể đào hồ nước, tâm trạng Ôn Noãn Noãn dâng trào, tinh thần việc cũng giống như môi trường nắng nóng, nhiệt tình dạt dào.
Đệm cỏ tỉ mỉ nhẹ nhàng bền bỉ, điều Hà Anh Tài là công t.ử ca nhà giàu, chờ đến kinh thành tự nhiên sẽ dùng những thứ nữa, ngay cả đường , cũng chỉ vì để một công dụng che nắng mà thôi.
Mấy nhà khác tự nhiên cũng như , triều đại những gia đình thể học, cho dù là “hàn môn" thì đó cũng là gia đình nghèo khó trong sự hiểu của Ôn Noãn Noãn.
Nghèo như Lãnh Tiêu đúng là hiếm thấy ở thư viện, lẽ chỉ độc , mới ghét bỏ gạt rìa.
Dù nhóm đó cũng thể gạt rìa quan nhị đại phú nhị đại chứ, kẻ bắt nạt thường luôn là những điều kiện kém, ít , thật thà, Lãnh Tiêu đó đều phù hợp, bọn Vương Trình Lý sẽ sớm thôi, Lãnh Tiêu mới là kẻ đắc tội nhất!
Ôn Noãn Noãn nghiêng đầu thiếu niên đang nhanh thoăn thoắt xử lý cỏ Ô Nhẫn, các đốt ngón tay thon dài , bên đầy rẫy những vết sẹo nhỏ vụn.
Đôi bàn tay từng cầm d.a.o găm c.h.ặ.t cây, từng cầm dùi xương hươu hái sâm, lúc cầm khúc gỗ nện cỏ, cũng vô cùng thuần thục.
Ôn Noãn Noãn , đôi bàn tay kỳ thi điện năm sẽ một áng văn chương kinh động bốn phương.
Hắn sẽ từ Biên tu quan đến Thị giảng học sĩ lĩnh Hàn lâm sự, tiếp đó nhậm Lại bộ Tả thị lang kiêm Đông các Đại học sĩ, trở thành Thủ tịch Đại học sĩ, chủ trì đại chính nội các, chức quyền nặng nhất quyền lực lớn nhất, bách quan ai dám so bì!
Hắn chủ trì quyết định tất cả việc quân chính đại sự, thanh tra ruộng đất mà địa chủ che giấu, đổi chế độ thuế khóa, khiến tình trạng tài chính của nước Lăng cải thiện; dùng danh tướng luyện binh, tăng cường phòng thủ biên giới nam bắc, chỉnh đốn phòng vụ các trấn biên giới, giúp dân chúng biên cương thoát khỏi nỗi khổ loạn lạc binh đao; nghiêm khắc chỉnh đốn từ xuống triều đình, giúp dân chúng của nước Lăng đầy rẫy bệnh tật , trong những năm tháng còn sống thể hưởng một cuộc sống an .