Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 132

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:35:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Có kỹ năng , luôn dựa đó để kiếm sống, ít nhất sẽ thấy đột ngột.”

 

Sau khi bán nhân sâm cực phẩm bạc, dã vị săn mùa đông và mùa xuân cơ bản đều bán, da lông gửi thuộc da để y phục cho năm , thịt bộ đều tích trữ .

 

Lúc đó nghĩ là khi đường tiện mang thịt ăn, thể coi như là săn .

 

Gia đình bọn họ thực phẩm đầy đủ, dã vị chỉ thỉnh thoảng ăn để đổi vị, trừ gửi cho Lãnh Tiêu và Lãnh Thần đoạn thời gian , Ôn Noãn Noãn ước tính trong khu tích trữ ít nhất còn sáu bảy mươi con thỏ rừng, hơn mười con gà rừng, cộng thêm một con dê và một con hươu do nhà Thang Đoàn gửi tặng.

 

Hươu quá nổi bật, định mang nữa.

 

Đây là bạc trắng ròng rã cả đấy.

 

“Tẩu t.ử, học tập tẩu, lúc nào cũng nghĩ đến chuyện kiếm bạc mới !"

 

Lãnh Vân xong vô cùng kích động, đôi mắt lấp lánh ánh sùng bái.

 

Ôn Noãn Noãn:

 

“Đừng, cần học theo thì cũng sẽ lúc nào cũng nghĩ đến chuyện kiếm bạc thôi, chính là một thương nhân thành đạt mà!”

 

Có điều nàng thể nắn chỉnh nghề nghiệp của Lãnh Thần, nhưng thể nắn lệch hướng của Lãnh Vân, nghề phú tông quá tương lai tiền bạc !

 

Ôn Noãn Noãn bộ an ủi mà tán thưởng:

 

“Tiểu giỏi, coi tiền bạc như r-ác r-ưởi, rằng mấy đồng bạc vụn , thể giải quyết muôn vàn nỗi lo toan."

 

Được khen ngợi và tán thành, Lãnh Vân càng thêm kích động, nhiệt liệt tham gia chủ đề thảo luận “ để kiếm bạc" cũng như “ thế nào để kiếm nhiều bạc hơn".

 

“Nhân quả óc ch.ó, hạt phỉ rang chín bóc vỏ cũng ạ!

 

Đồ khô bảo quản lâu, lấy từ xe đột ngột."

 

“Rau dại, cũng ?

 

Nói là tìm thấy ở một chỗ vùng trũng hái ."

 

Ba Lãnh Tiêu ở bên cạnh yên lặng lắng , Lãnh Thần thỉnh thoảng chèn thêm lời để bổ sung cho chỉnh, tăng thêm tính hợp lý và tính khả thi.

 

Lãnh Thiên chịu trách nhiệm phần lớn là đặt câu hỏi, kiểu cần khác giải đáp.

 

Cho nên đó Lãnh Thiên gạt ngoài một cách đáng thương, giống như Lãnh Tiêu chỉ chịu trách nhiệm lắng .

 

Mà điểm khác biệt giữa Lãnh Tiêu và Lãnh Thiên là khóe môi khẽ nhếch lên lắng , dáng vẻ phong thái ung dung, còn mặt mũi là dáng vẻ của một nàng dâu nhỏ ức h.i.ế.p hề phù hợp với ngoại hình thô kệch.

 

Xe ngựa nhà họ Lãnh xếp ở cuối cùng, đợi tất cả xe ngựa thu xếp xong mới , nên cũng vội.

 

Hành lý của Tần lão phu t.ử kết thúc khi chuyển lên một cái chum nước cao g-ầy, hai tiểu sai đ-ánh xe, phu t.ử và Vương Hoa lách rèm xe ngựa.

 

Ba Ôn Noãn Noãn, Lãnh Vân, Lãnh Thần hăng hái trèo trong xe ngựa ngay ngắn, bắt đầu hành trình ăn vặt ăn trái cây mới.

 

Lãnh Tiêu, Lãnh Thiên đội nón lá, khung xe.

 

Từng chiếc xe ngựa một trật tự xuất phát theo lộ trình bàn bạc, hai chiếc xe ngựa dẫn đầu là các tiêu sư tay cầm đại đao, đường nào nên nghỉ ngơi ở họ vô cùng kinh nghiệm.

 

Việc chuyên môn cứ giao cho chuyên môn , trái đỡ nhiều việc, lợi ích của việc kết bạn đồng hành hiện rõ.

 

Mặc dù cùng là hai ngựa kéo xe nhưng nhà họ là đông nhất, nhưng trong thùng xe thồ lương thực và hàng hóa mà, cộng thêm hai con ngựa vốn khỏe mạnh, nên dễ dàng bám theo đoàn xe.

 

Ngồi trong thùng xe cũng chẳng việc gì, Ôn Noãn Noãn và hai tiểu nhàn nhã tán gẫu:

 

“Xe ngựa nhà phu t.ử chất đầy thật đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-132.html.]

 

Đi xa một chuyến thật dễ dàng chút nào, cứ như chuyển nhà , cái gì cũng mang theo.

 

Ở bên ngoài bạc mua đồ cũng thuận tiện lắm, hơn nữa nhóm bất kể thi đỗ , cũng sẽ Đồng Thành nữa, những thứ thể mang theo tự nhiên đều mang theo hết .

 

Lãnh Vân đệm bện bằng cỏ khô, lưng tựa thùng xe ngựa chắc chắn, nhận thức rõ ràng về tình hình thực tế:

 

“Ngoại trừ nhà chúng , những nhà khác chắc chắn đều chất đầy, nếu đồng môn họ Hà của đại ca mang theo ba chiếc xe ngựa."

 

“Có xe ngựa là lắm , nếu bộ mà , gánh vác kéo xe bò còn vất vả hơn, nóng mệt còn chậm."

 

Lãnh Thần cảm thán tiếp lời một câu.

 

Trên đường chậm, đồng nghĩa với việc nguy hiểm càng nhiều, bất kể là môi trường bên ngoài thể cá nhân, xảy ngoài ý đều sẽ tăng lên một cách vô hình.

 

Ôn Noãn Noãn từng đường núi thành, cái vị của việc bộ cả ngày lẫn đêm, quả thực là dễ chịu chút nào, lúc vô cùng tán đồng!

 

đối với việc Vương Hoa và phu t.ử “ chung xe" thì vẫn vô cùng tò mò:

 

“Ừ ừ!

 

Có điều Vương Hoa còn tiểu sai hầu hạ mà, xe ngựa?"

 

Đã hạ , xe?

 

Lãnh Thần dù cũng ở tiệm thu-ốc bảy tám tháng, mỗi ngày đều tiếp xúc với ít , đặc biệt là những gia đình điều kiện trong thành, đoán rằng:

 

“Người thể học tiểu sai, trong nhà chắc chắn xe ngựa hoặc xe lừa, chỉ là bây giờ hạn hán, nhà nào nhà nấy chuẩn chạy nạn, chỉ thể ưu tiên cho già trẻ nhỏ trong nhà dùng."

 

“Tẩu t.ử, mua một con ngựa đắt hơn mua một nhiều ạ, hơn nữa mua ngựa còn lắp thùng xe, mất mười mấy hai mươi lạng, ngựa ít nhiều, tự nhiên là ngựa càng khó kiếm."

 

Lãnh Vân gia nhập phân tích.

 

Ôn Noãn Noãn:

 

“Nàng đúng là sống uổng bao nhiêu năm!

 

Không thể cứ dùng tư duy cố định để suy nghĩ mãi , cái gì hiểu thì cứ hỏi.”

 

Lại nghĩ đến đứa con gái mà nhà họ Uông bán , ngay cả bán cái nơi đó, cũng chỉ mười lạng bạc, cái ở năm mất mùa tính là đắt .

 

Hạn hán nếu cứ tiếp tục kéo dài, lẽ đưa một cái bánh bao là thể mua một , lúc đó bán con bán cái bán chính vì tiền, lẽ chỉ vì để một miếng cơm ăn mà sống sót qua ngày.

 

Con đáng tiền .

 

Khoảng cách giàu nghèo cực lớn, ở triều đại càng rõ rệt hơn.

 

Đoàn , ngoại trừ nhà họ, cơ bản đều thuộc tầng lớp thượng lưu ở Đồng Thành.

 

Hà Anh Tài thậm chí thuộc về tầng lớp đỉnh cao của quận Nam Dương, tuy thương nhân địa vị xã hội cao, nhưng thể Nhữ Châu tham gia thi châu, cũng là phận tú tài, cộng thêm khả năng dùng tiền, ở cũng dễ sống hơn những gia đình bình thường.

 

Ngay cả đường thi cộng với chạy nạn, so lên bằng ai chứ so xuống vẫn dư dả chán.

 

Tiếng vó ngựa lộc cộc chạy đường quan lộ, hai bên đường đất cứ cách một đoạn ngắn là những đoàn chạy nạn dắt díu , cũng ít dân đói tụ tập thành bầy, thấy xe ngựa qua, theo bản năng lùi về hai bên đường.

 

Ôn Noãn Noãn quan sát từ rèm xe, những dân đói chắc thuộc diện còn dư chút lương thực, thấy xe ngựa ánh lên trong mắt là sự hâm mộ chứ là thù hận.

 

Nếu đợi đến càng ngày càng đủ ăn, thấy xe ngựa qua phản ứng đầu tiên lẽ còn là lùi phía , mà là lao lên cướp đoạt, lúc đó mới thực sự nguy hiểm.

 

Phía bên Lãnh Thần dám lơ là chút nào mà quan sát.

 

 

Loading...