Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 106
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:33:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mà phát triển theo chiều ngang như Đại , vốn quanh năm việc nặng, những bài tập cơ bản như trung bình tấn đối với nàng lẽ là nhiệm vụ thể thành, nhưng đối với Đại chẳng hề tốn sức, chọn đúng con đường phát triển phù hợp với bản quả thực quan trọng nha.”
“Nhị , còn thì ?
Ở đó thích nghi thế nào, những học đồ khác bắt nạt ?
Học kiến thức mới vất vả ?"
Khác với khi hỏi Lãnh Thiên, Ôn Noãn Noãn hỏi Lãnh Thần vô cùng tỉ mỉ.
Trong ba đứa trẻ, Đại thuộc kiểu hời hợt, cho dù khác lòng hẹp hòi bóng gió điều gì, cũng , chuyện với Đại cứ trực lai trực khứ là .
Tiểu thì hoạt bát cởi mở, thông minh nhạy bén, như thường tính kế khác là , hơn nữa dù chịu thiệt thòi ấm ức, Tiểu cũng thể tự tiêu hóa , để bản buồn phiền.
Lãnh Thần thì khác, suy nghĩ nhiều, tâm tư nhạy cảm, lời nhất định là cân nhắc trong lòng bao nhiêu , những lời bâng quơ rơi tai cũng sẽ nghiền ngẫm nghiền ngẫm , đứa trẻ như hiểu chuyện, chu đáo nhưng đồng thời cũng yếu đuối hơn, cần quan tâm yêu thương thật mới .
Lãnh Thần suy nghĩ một chút, chọn những chuyện nghiêm trọng để :
“Mới đầu đúng là chút bắt nạt mới, nhưng những việc họ bảo đều cả, nên cũng gì khó nữa."
Ôn Noãn Noãn mà tim thắt , lông mày tự chủ mà nhíu c.h.ặ.t.
Lãnh Thần nhạy bén nhận , gương mặt nhỏ nhắn nở nụ , thần tình thoải mái vui vẻ:
“Tẩu t.ử đừng lo lắng, ứng phó , hơn nữa mấy ngày vượt qua khảo nghiệm của lão , đang học thuộc 'phát đơn' !"
Nói đến đoạn , gương mặt nhỏ nhắn của Lãnh Thần lộ một tia đắc ý, nhưng nhanh ch.óng nhận tâm thái , vội vàng đè nén tia đắc ý đó xuống.
Ôn Noãn Noãn nhếch môi, thật là một đứa trẻ đáng yêu, rõ ràng giỏi, đáng để tự hào và đắc ý, mà còn cẩn thận sợ lộ ngoài, chuyện mà đổi là nàng, hận rêu rao cho tất cả xung quanh đều .
“Ồ?
Thần nhi của chúng mà vượt qua khảo nghiệm của lão ?"
Ôn Noãn Noãn trêu chọc.
Không cần cũng thể đoán là nhận th-ảo d-ược hoặc thi cử gì đó mà vượt qua.
đối với cuộc sống của Lãnh Thần ở tiệm thu-ốc, nàng thật lòng , dù cũng mới là đứa trẻ chín tuổi một sống ở bên ngoài, thuộc dạng học, bình thường cách xa như chỉ thể đồ ăn ngon mấy ngày gửi một , khi về nhà đương nhiên thông qua trò chuyện để giao lưu, để đứa trẻ bày tỏ hết những suy nghĩ trong lòng cũng như những ấm ức phần thưởng nhận .
Lãnh Thần ba đôi mắt đang mong đợi, chậm rãi :
“Lão là sư của Tôn chưởng quỹ, y thuật của ông giỏi, ban ngày phòng khám bệnh, khi trời tối, ông sẽ ở nội đường uống , đó giảng y thư cho đám học đồ chúng , thích ."
Ôn Noãn Noãn cùng Lãnh Thiên, Lãnh Vân chăm chú lắng , đến cả điểm tâm nước cũng quên cả uống.
Lãnh Thần chút căng thẳng, đôi tay nhỏ nên đặt cho , chỉnh đốn thần sắc xong, tiếp tục :
“Mấy đêm khi ông đang giảng y thư, bỗng nhiên bảo Kim sư đến hộc tủ thu-ốc lấy một nắm Hoàng Kỳ cho ông xem, Kim sư bưng đèn dầu định tìm, lão liền :
Ngươi đừng nữa."
Ba đồng thời há hốc mồm, ánh mắt Lãnh Thần tràn đầy vẻ thúc giục.
“Lão bảo lấy, liền lập tức đến quầy thu-ốc lấy về một nắm Hoàng Kỳ, lão hài lòng, vượt qua khảo nghiệm, thể học thuộc 'phát đơn' ."
Vừa dứt lời, Lãnh Thiên vội vàng hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-106.html.]
“Tại ?
Sao vượt qua khảo nghiệm?
Kim sư của sai cái gì?
Tại để lấy?"
Ôn Noãn Noãn cũng mà đầy dấu hỏi chấm, đây là kiểu khảo nghiệm gì , tên A Kim đó nàng cũng gặp qua, trông lanh lợi mà.
Lãnh Thiên tính tình nóng nảy hỏi điều cả ba hỏi, ba đôi mắt càng thêm thúc giục về phía Lãnh Thần.
“Lão :
Học tập , Lãnh Thần cần bưng đèn cũng lấy về ."
Ôn Noãn Noãn bừng tỉnh đại ngộ, khác với kiểu thi cử dùng giấy b.út mà nàng từng , đây là một phương thức khảo hạch đặc thù trong ngành.
Trước đó Lãnh Thần đang học thuộc hộc thu-ốc , hơn một trăm cái đấy, thuộc đến mức sai một li, ngay cả những vị d.ư.ợ.c hiệu tương cận cũng thuộc làu làu, đây chắc hẳn là khảo sát mức độ quen thuộc vị trí đặt th-ảo d-ược trong bóng tối, thuộc về công phu cơ bản của học đồ tiệm thu-ốc.
Quả nhiên, Lãnh Thần tiếp tục giải thích:
“Chúng lượt học thuộc tên của hàng trăm vị thu-ốc, thuộc theo thứ tự loạn một chút nào, vị thu-ốc nào cạnh vị thu-ốc nào cũng nhớ sai một li, chỉ thuộc thật nhuần nhuyễn, thấy đơn thu-ốc là xoay thể chạy thẳng đến hộc thu-ốc đựng vị đó mới , lão mới dạy chúng bản lĩnh tiếp theo."
Mà học bản lĩnh tiếp theo.
Ôn Noãn Noãn bây giờ mới sâu sắc nhận học y hề dễ dàng, chỉ riêng công phu cơ bản thôi thấy mệt !
Càng đừng đến việc học và .
Yêu cầu thật nghiêm khắc quá.
Nghĩ đến việc đó Tôn chưởng quỹ khi Lãnh Thần chữ vui mừng khôn xiết, Ôn Noãn Noãn cảm thán:
“Chẳng trách Tôn chưởng quỹ đại phu giỏi thì học nhận mặt chữ , nếu chữ thì cho dù thuộc cũng hiểu đơn thu-ốc nha."
Lãnh Thần nghiêm túc gật đầu thừa nhận:
“Vâng, Kim sư cũng nỗ lực, chậm trễ là do đây chữ, đến Nhân Tâm Đường mới bắt đầu học, bình thường việc vặt, học thuộc d.ư.ợ.c lý, buổi tối còn học nhận mặt chữ, may mắn đại ca khai m-ông dạy chữ cho , tiết kiệm nhiều thời gian."
Ôn Noãn Noãn cho rằng Lãnh Thần chỉ vì lý do chữ, ngay cả thời gian chuyện với Lãnh Thiên khi đưa đồ ăn cũng , thể tưởng tượng mỗi để học bản lĩnh tiếp theo liều mạng đến mức nào, “Đệ giỏi !
Mới hai tháng vượt qua khảo hạch của lão , đúng , phát đơn là gì?"
Chương 106 Cả nhà cùng ăn thịt nướng nào
“Là các loại thành d.ư.ợ.c trong tiệm thu-ốc, bất kể là nhập từ bên ngoài do Nhân Tâm Đường tự nghiên cứu chế tạo, mỗi loại đều một tờ giấy công dụng và cách dùng, đó nhận mùi vị, hình dạng, chất đất của trung d.ư.ợ.c, học thuộc từ từ bắt tay học cách phối chế.
Tẩu t.ử, tuy vẫn những thứ , nhưng phát hiện mấy vị thành d.ư.ợ.c đặc biệt ích, mua một ít mang về, chừng sẽ dùng tới."
Lãnh Thần đến đây, chạy đến cái gùi cõng về lấy , bưng tới mặt Ôn Noãn Noãn dâng lên, “Tẩu t.ử, tẩu giữ lấy!"
Ôn Noãn Noãn đột nhiên cảm thấy trong lòng ấm áp vô cùng, giống như uống một chén ngon , chỗ nào cũng thấy dễ chịu.
Dù bên trong nàng cũng là một trưởng thành, ba đứa nhỏ như những nụ hoa nhỏ , luôn cảm thấy chăm sóc kỹ lưỡng một chút mới thể lớn khôn.