Chỉ cần lớn xa về mang theo đồ đạc, trẻ con sẽ mang một kỳ vọng cực cao đối với những thứ đó, trong lòng tưởng tượng đủ kiểu xem lớn mang về món gì ngon.
Vừa nãy mấy đứa nhỏ chú ba mang gì về , cái túi căng phồng thế chắc chắn là đồ , nhịn đến lúc Thẩm Gia Dương chủ động mở túi mới xúm là chẳng dễ dàng gì.
Thẩm Gia Dương cũng hiểu tâm lý sốt sắng và mong chờ của trẻ con. Sau khi mở túi , liền lôi những thứ bọn trẻ : Một gói giấy đựng bánh quy rời, bánh quy là một túi kẹo cứng trái cây nhỏ, còn một hộp quýt đóng hộp.
Theo những món đồ lượt lôi , mắt mấy đứa trẻ sắp sáng rực như bóng đèn .
Thẩm Gia Dương cũng hào phóng, bánh quy và quýt hộp tạm thời tiện khui, liền bốc kẹo cứng trái cây chia cho bốn đứa trẻ mỗi đứa hai ba viên: "Cầm lấy mà ăn, chỗ còn đợi đến Tết ăn nhé."
Mấy đứa nhỏ nhận kẹo vui đến mức chẳng trời đất là nữa, bóc ngay một viên cho miệng. Vị chua chua ngọt ngọt khiến chúng vui sướng đến híp cả mắt , mấy viên ăn thì nắm c.h.ặ.t trong tay, mắt vẫn dán c.h.ặ.t hộp quýt và bánh quy.
Thẩm Gia Dương tiện tay đưa những thứ đó cho bà nội: "Mẹ, cất những thứ !"
Bà nội thấy con trai còn nhớ đến nhà đương nhiên là vui, nhưng đống đồ con đưa sang, trong lòng bà nghĩ xem tốn bao nhiêu tiền. Tính tính con mới hai tháng chứ mấy, kiếm bao nhiêu tiền ?
Chuyến về mua đồ chắc là tiêu sạch bách tiền kiếm .
Xót thì xót thật, nhưng con lòng, bà sẽ trách móc lải nhải với con lúc . Bà vững vàng nhận lấy đồ, ừ một tiếng, nếu để mấy đứa nhỏ ăn thả phanh thì chắc một ngày là hết sạch, nên để chúng hoang phí như .
Hành động thể hiện bà nội cách cư xử đến nhường nào.
Nếu , lải nhải với con mặt lúc , dù mắng hiểu là xót , xót tiền tiêu, nhưng đối với đang tràn đầy nhiệt huyết dùng tiền chính tay mua đồ cho thì dù hiểu, trong lòng vẫn thấy khó chịu.
Bà nội thì như .
Thẩm Gia Dương thấy nhận đồ liền nhe cả hàm răng trắng bóng. Vì ở ngoài thực sự bận, công việc bẩn mệt nên đen một chút so với đây. Da đen càng răng trông trắng hơn.
vì vốn trai nên đen một chút chẳng những giảm sức hút mà còn trông nam tính hơn hẳn.
"Lại đây đây, ở đây vẫn còn đồ nữa." Thẩm Gia Dương tiếp tục lôi đồ trong túi .
Có một đôi giày cho bố , là giày cao su.
Lại một nắm dây buộc tóc và mấy cái kẹp tóc, cho mấy bé gái dùng mà chị dâu với vợ cũng dùng .
Cuối cùng lấy là một miếng thịt to.
Trông như miếng thịt ở phần m.ô.n.g lợn, một miếng to ít nhất cũng tầm hai cân rưỡi (5 jin), mỡ nạc đan xen, dù còn sống nhưng chỉ cần nghĩ đến mùi vị khi nấu chín cũng đủ ứa nước miếng .
Thẩm Gia Dương chia dây buộc tóc và kẹp tóc cho chị dâu và vợ, còn bảo các chị dâu: "Chị đừng chê nhé, đợi em kiếm tiền sẽ mua loại hơn cho các chị."
Bác gái cả và bác gái hai nào nửa điểm chê bai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-trung-tam-thuong-mai-xuyen-ve-nam-60/chuong-97.html.]
Chú út kiếm tiền vẫn còn nhớ mua quà cho các chị dâu, tuy thứ gì đặc biệt quý giá nhưng tấm lòng đủ thấy ấm lòng . Phải là chồng các chị còn chẳng nghĩ đến chuyện mua đồ tặng các chị , chú út đúng là cách đối nhân xử thế quá mất.
Cùng suy nghĩ đó chính là Thẩm Tiểu Vũ.
Cô chứng kiến tất cả những gì bố , cảm thấy EQ của bố thật cao.
Không, là cả IQ lẫn EQ đều cao mới đúng.
Người như mà thành công thì đúng là thiên lý.
Nghĩ , cô cảm thấy đời lẽ thể thắng để trở thành "phú nhị đại" (đời thứ hai giàu ) chừng?!
Đừng phiền cô, để cô ảo tưởng một lát , dù bản cô một cái trung tâm thương mại tùy khổng lồ như , nhưng so với việc tự nỗ lực, dựa bố để thành thắng cuộc trong đời là hai chuyện khác !
Nếu thì đó là cảm giác vững chãi chăng.
Dựa nỗ lực của chính đạt những thứ thấy , so với cái trung tâm thương mại nguyên cớ vì gắn bó với , lúc nào sẽ biến mất , đương nhiên cái khiến thấy an tâm hơn .
Cái gì cần xem xem, cái gì cần tặng cũng tặng xong, còn đương nhiên giao hết cho bà nội nắm quyền quản gia . Còn về việc bao giờ ăn, ăn như thế nào, lúc đó đều xem sự sắp xếp của bà.
Tuy nhiên dù tạm thời ăn, nhưng trong nhà những món ngon , cảm giác trong lòng vẫn khác. Vì sớm muộn gì cũng ăn, sự mong đợi khiến tâm trạng ai nấy đều trở nên vui vẻ.
Bà nội cầm đồ cất nhanh.
chuyện cần hỏi vẫn hỏi.
Chẳng hạn như tại về muộn như , mua những thứ hết bao nhiêu tiền v.v... Sau khi niềm vui chia sẻ qua thì nhắc những chuyện sẽ thấy khó chịu nữa.
Thẩm Gia Dương cũng giấu giếm.
Anh tóm tắt ngôn từ bắt đầu giải thích: "Cái công trường con đang xây nhà ở cho gia đình công nhân nhà máy giày. Nhà máy giày muộn nhất là Tết phân nhà, công trường còn sót một ít việc thiện cuối cùng nên đều ở nốt cho xong mới về."
Đương nhiên tiền công cũng thêm một ít.
"Giày cao su là con nhờ quen ở nhà máy giày đó mua hộ, rẻ hơn nhiều so với mua ở quầy đấy." Còn quen ở , đương nhiên là trong hai tháng quen mà .
Anh chỉ đơn thuần là bốc gạch.
Anh hiểu rõ tầm quan trọng của các mối quan hệ, nên trong khi việc của , ngại thêm một việc khác để mở rộng mạng lưới quan hệ cho , bắt chuyện với phụ trách công trường để việc như họ còn gọi .
Thấy , nỗ lực của kết quả , khi về nhà nhận một công việc mới.