Cứ thế lặp lặp bao nhiêu , mạch nha trong bát rõ ràng bắt đầu vơi , hai đứa càng uống càng vui vẻ, mãi đến khi Đại Bảo ở bên ngoài gọi một tiếng, hai đứa mới dừng .
Nhìn cái bát vơi hơn nửa, hai chị em khỏi ngơ ngác.
"Đại Hoa, Nhị Hoa, hai đứa thấy ?" Giọng của Thẩm Đại Bảo vẫn đang tiến gần, hai cô bé hồn cảm thấy như chuyện nên chột , bởi vì hai đứa lén lút uống mạch nha mà với trai và em trai, giờ thấy Đại Bảo sắp tới, đứa nào cũng cuống quýt.
Cuối cùng vẫn là chị lớn Thẩm Đại Hoa bình tĩnh , cô bé dắt Nhị Hoa chạy ngoài, chạy : "Đi, chúng ngoài , đừng lo!"
Lúc hai đứa chạy đến cửa, Thẩm Đại Bảo dắt theo Thẩm Nhị Bảo cũng tới gần cửa.
Thẩm Đại Hoa dắt tay em gái, hai đứa chặn ngay cửa, ý định cho Đại Bảo và Nhị Bảo , nén sự chột mà hỏi: "Sao thế? Anh gọi em và Nhị Hoa gì?"
Thẩm Đại Bảo chẳng thấy gì lạ, vì thím ba bảo hai đứa em trông em gái út, nên chúng ở trong phòng thím ba là chuyện bình thường, nãy thấy tiếng lẽ cũng chỉ vì xa quá thôi!
"Anh định dắt Nhị Bảo ngoài bắt ve sầu đây, em và Nhị Hoa ở nhà trông nhà, chờ và Nhị Bảo bắt nhiều ve sầu về, lúc đó bảo bà cho chúng ăn!" Đại Bảo tuy là lớn nhưng cho cùng cũng chỉ là một đứa trẻ chín tuổi, nghĩ đến hương vị của ve sầu, nước miếng trong miệng tự chủ mà tiết .
Dù thì ve sầu cũng là thịt mà, nó lâu lắm nếm vị thịt!
Loại ve sầu cánh dễ bắt, mà cũng ngon vì thịt dai, nhưng loại nhộng ve sầu xong thì cực kỳ ngon luôn. Mấy ngày mưa xong, chính là cơ hội để mò nhộng ve. Đại Bảo chuẩn sẵn dụng cụ .
Hai cái chai thủy tinh dùng để đựng ve, mấy cành cây chuyên dụng tìm , kích cỡ và độ cứng đều lựa chọn kỹ càng, lát nữa dùng để đào ở những cái hang lỗ, chắc chắn thể đào ít.
"Bắt ve sầu ạ?" Đại Hoa mắt sáng lên: "Vậy em cũng cùng với!"
Hoàn quên mất chuyện hứa với thím ba là chăm sóc em gái nhỏ.
Mấy đứa trẻ chuyện ý định tiết chế âm lượng, giọng đều khá lớn, vì đang phấn khích nên giọng còn cao hơn bình thường mấy tông, thành chúng chuyện ở cửa, Thẩm Tiểu Vũ đang giường với vẻ mặt "cá c.h.ế.t" đều thấy hết sót một chữ nào!
—— Hê hê, "vật hối lộ" là mạch nha uống , giờ còn ngoài bắt ve sầu ?
Cô bé , như là phúc hậu nhé!
Em cứ ngoan ngoãn ở nhà với chị !
Đến từ một em bé "tà ác" vì thể hoạt động nên cũng Đại Hoa ngoài tung tăng, nghĩ xong trong lòng còn phát những tiếng "hừ hừ" quái dị. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, cô đạt thành tựu: cà khịa, tự dỗ dành , liên lụy đến khác.
Xuất sắc, đúng là quá xuất sắc!
Tiếc là Đại Hoa mơ mộng hão huyền, còn Đại Bảo thì đồng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-trung-tam-thuong-mai-xuyen-ve-nam-60/chuong-43.html.]
"Không ." Thẩm Đại Bảo chính nghĩa lẫm liệt từ chối đề nghị của em gái, còn dạy dỗ: "Chẳng em hứa với thím ba là ở nhà trông em gái ? Sao thể cùng bọn ? Ngoan, em và Nhị Hoa cứ ở nhà trông cửa và trông em, chờ và Nhị Bảo đào nhiều về, lúc đó bảo bà xong cả nhà cùng ăn!"
Thẩm Tiểu Vũ: Vỗ tay, bạn nhỏ Thẩm Đại Bảo đúng là một đứa trẻ nguyên tắc, lập trường kiên định!
Được trai nhắc nhở, Thẩm Đại Hoa chút lưỡng lự, Nhị Hoa cũng ở nhà một , nếu chị thì chỉ còn cô bé. Nghĩ đến đây, cô bé chút lo lắng nắm lấy tay chị.
Cuối cùng Thẩm Đại Hoa vẫn thỏa hiệp, nắm tay , vẻ cam lòng : "Vậy , hai đào nhiều đấy, đào cả phần của em và Nhị Hoa về nữa!"
Nhị Hoa khỏi thở phào nhẹ nhõm, may quá, cô bé ở một .
"Được , chỉ sang với hai đứa một tiếng thôi, giờ và Nhị Bảo đây, muộn là ve sầu khác đào hết đấy." Ngay cả việc đào ve sầu cũng cần kỹ xảo.
Chỗ nào nhiều cây cối thì ve sầu sẽ nhiều.
Hơn nữa đào nhiều cũng sẽ tích lũy kinh nghiệm, thể phán đoán xem lỗ nào đào xuống sẽ hàng, lỗ nào là giả. Trẻ con trong làng thường xuyên chạy nhảy bên ngoài, những kỹ xảo nhỏ chúng nắm rõ hơn ai hết.
Cơ hội thế , đương nhiên chỉ hai em nó , nhiều bạn nhỏ khác trong làng cũng sẽ , đều ý thức cạnh tranh lắm, ai đào nhiều sẽ nhận ánh mắt ngưỡng mộ và lời khen ngợi của các bạn khác.
Thẩm Đại Bảo nôn nóng lắm .
Dặn dò hai đứa em xong, nó liền hiệu cho em trai mau ch.óng cùng xuất phát.
Thẩm Nhị Bảo từng bước bám sát trai.
Lúc hai đứa vài bước, đột nhiên Đại Hoa gọi .
"Chờ một chút!" Trước cái khó hiểu và phần thúc giục của Đại Bảo, Đại Hoa giậm chân một cái: "Hai đợi em ở đây một tí."
Nói xong liền chạy biến phòng, lúc trở , tay bưng một cái bát, bên trong là phần mạch nha còn sót mà cô và Nhị Hoa uống hết. Cô đưa bát cho Đại Bảo và Nhị Bảo, dù chút nỡ nhưng vẫn c.ắ.n răng : "Đây là thím ba cho em và Nhị Hoa, nãy sẽ đào ve sầu về cho bọn em ăn, phần mạch nha của bọn em cũng cho và Nhị Bảo uống."
Đại Bảo kinh ngạc, còn mắt Nhị Bảo thì dán c.h.ặ.t cái bát .
Đại Bảo rung động do dự: "Hai đứa uống, cho hết và Nhị Bảo ?"
Đại Hoa dõng dạc: "Bọn em uống , chỗ cho hai đấy, nhanh lên!"
Cuối cùng Đại Bảo vẫn nhận lấy bát, chấp nhận lòng của em gái, nhưng nó nhường cho Nhị Bảo uống .
Nhị Bảo thỏa mãn và phần cẩn thận uống liền mấy ngụm lớn, nhưng cuối cùng vẫn để dành cho trai. Lúc đưa bát cho , nó còn nhịn mà một câu: "Ngon lắm!"