"Em ." Thẩm Tiểu Vũ gật đầu thêm gì nữa.
trong lòng cô nghĩ, chỗ tài liệu và sách hướng dẫn cũng ít, thể tìm cơ hội cho Hồ Vân mượn, để chị chép những bài tập mẫu hữu ích gì đó, dù một dùng cũng là dùng, hai dùng cũng là dùng, giúp đỡ cũng chỉ là chuyện thuận tiện, gì phiền hà.
những lời thì cần thiết lúc .
Khi hai họ chuyện xong, trong lớp cũng những bạn học khác ghé cùng trò chuyện với họ. Trong đó Hồ Vân là lớp phó, Thẩm Tiểu Vũ xinh , vì bạn học vây quanh họ thực sự ít.
Trong thời gian đó, Thẩm Tiểu Vũ quá nhiệt tình, nhưng cũng cố ý lạnh lùng.
Lấy Hồ Vân chính, thỉnh thoảng cô mới đáp một hai câu, ánh mắt cứ cách một lát cửa phòng học một cái, mãi cho đến thứ ba, cô chờ đợi cuối cùng cũng xuất hiện.
Nhìn thấy đang ở cửa phòng học gọi , Thẩm Tiểu Vũ chào các bạn học một tiếng, cầm lấy đồ đạc của về phía Đường Kế An, hai nhanh ch.óng cùng rời .
"Lớp phó." Một nam sinh tên Hứa Phong trong lớp tìm cơ hội ghé sát Hồ Vân, khi Hồ Vân sang, thấp giọng hỏi: "Người em nãy quan hệ gì với Thẩm Tiểu Vũ ?"
Hồ Vân thấu thần sắc của , tâm niệm khẽ động, giọng điệu tự nhiên : "Là đối tượng của em ."
Với kinh nghiệm của từng trải, chị dễ dàng nam sinh đang nghĩ gì.
Mặc dù bản Thẩm Tiểu Vũ thừa nhận Đường Kế An là đối tượng của , nhưng theo chị thấy đó là chuyện sớm muộn thôi, mà Thẩm Tiểu Vũ tuổi còn nhỏ, chị tự chủ mà quan tâm che chở cho cô nhiều hơn, cho nên nam sinh vẫn là đừng tới gây phiền phức cho thì hơn!
Hứa Phong thấy câu trả lời thì trong lòng chút thất vọng.
Anh đến học đại học, chỉ rạng danh tổ tông, mà còn tìm một đối tượng cùng chí hướng ở đại học, đến lúc dẫn về cũng thấy nở mày nở mặt, dù bản cũng là sinh viên bước từ trường đại học nhất, thể tùy tùy tiện tiện tìm một xứng với .
Khó khăn lắm mới gặp một tệ trong lớp, cư nhiên đối tượng ?
Lùi về , Hứa Phong thất vọng một lát, nhưng cũng nhanh ch.óng lấy tinh thần, chỉ là đối tượng thôi mà, còn ở bên , vẫn còn cơ hội theo đuổi!
, chính là như thế.
Sau khi chính thức học, Thẩm Tiểu Vũ nhanh ch.óng lao cuộc sống học tập.
Mọi phương diện đối với cô mà đều , điểm duy nhất chính là, luôn các nam sinh thỉnh thoảng đến mặt cô để thể hiện sự hiện diện, đặc biệt là nam sinh tên Hứa Phong .
Anh luôn tự cho là bản sức hút mà tán tỉnh cô, từ chối nhiều , cứ như thấy .
Điều thật sự đáng ghét!
Ngoài điểm , vì mối quan hệ thiết với Đường Kế An, cô luôn coi là một đôi với , điều cũng gây cho cô một phiền hà nhất định, khiến cô khi ở bên cạnh Đường Kế An, suy nghĩ luôn bay xa, rõ ràng đây sẽ như .
Những đổi đều khiến Thẩm Tiểu Vũ chút phiền muộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-trung-tam-thuong-mai-xuyen-ve-nam-60/chuong-274.html.]
Cô là giấu chuyện, đặc biệt là mặt tin tưởng.
Cứ tiếp tục như , cô cảm thấy quan hệ của và Đường Kế An sớm muộn gì cũng sẽ ảnh hưởng, cho nên ngày hôm nay, khi nhập học nửa tháng, cô đặc biệt tìm một cơ hội để chuyện với Đường Kế An.
Sau khi hết những điều cần , Thẩm Tiểu Vũ ngược chút tự nhiên cho lắm, sờ sờ ch.óp mũi: "Anh Kế An, em quá chi li tính toán ?"
Đường Kế An nỗi phiền muộn đang chờ đợi câu trả lời của , mặt từ từ nở nụ .
Cuối cùng cũng đến ngày .
Anh cũng sắp nhịn nữa , cứ những nam sinh khác ân cần với vợ , sắp nhịn tính khí của nữa , mà bây giờ, cuối cùng cũng thể rõ ràng chuyện !
Thấy Đường Kế An đáp lời khi xong, còn , Thẩm Tiểu Vũ nhịn cau mày: "Anh cái gì thế?"
Làm như thể cô ấu trĩ bằng.
cô chỉ là rõ chuyện, tiếp tục chung sống với mà rào cản thôi, gì mà buồn chứ?
Đường Kế An thì thu nụ , nhưng khóe miệng vẫn duy trì độ cong hướng lên, đưa tay kéo Thẩm Tiểu Vũ đến mặt , một tay nắm lấy tay cô, một tay đưa lên xoa nhẹ đầu cô, giọng điệu mang theo mấy phần thở dài : "Thật sự lớn , còn tưởng em cứ chậm chạp mãi như thế chứ!"
Vốn dĩ định còn là trẻ con nữa, bảo Đường Kế An đừng xoa đầu , nhưng khi Thẩm Tiểu Vũ thấy những lời , biểu cảm lập tức đông cứng , cảm thấy dường như hiểu sai cái gì đó.
Không thể nào chứ?!
Cô khẽ lùi vài bước, ngẩng đầu về phía Đường Kế An, miệng há , trong khoảnh khắc, các loại cảm xúc như kinh ngạc, mê mang, thể tin nổi... cùng đan xen khuôn mặt cô, phức tạp đến kinh .
Đường Kế An cứ như thấu những gì cô đang nghĩ trong lòng, : "Bạn học của em đúng đấy, em cũng nghĩ sai , quả thực thích em, kiểu thích của trai đối với em gái, mà là kiểu thích cùng em đối tượng."
Thẩm Tiểu Vũ: "!!!"
Sao thể như ?!
Cô đột nhiên một cảm giác chấn động như thế giới quan đều mới .
Là thanh mai trúc mã lớn lên cùng từ nhỏ, cô thật sự thật sự coi Đường Kế An như một trai để đối đãi, mà sự chăm sóc và quan tâm của Đường Kế An đối với cô cũng xứng đáng là một trai hảo, cô ngờ chuyện sẽ phát triển thành bộ dạng hiện tại.
Cô còn luôn cảm thấy khác đều nghĩ quá nhiều, cứ thấy nam nữ ở bên là nghĩ thành một đôi.
Bây giờ kết quả cho cô , khác nghĩ nhiều, mà là bản cô nghĩ quá ít.
Đau mặt quá!