Mang Theo Trung Tâm Thương Mại Xuyên Về Năm 60 - Chương 265

Cập nhật lúc: 2026-01-16 14:46:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qOLJbNq84

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

cho dù mới mười lăm tuổi, trường đại học ở đây đào tạo những sĩ quan cao cấp thể cống hiến cho quốc gia, các khóa học và nhiệm vụ sẽ chỉ ngày càng nghiêm ngặt hơn, một việc báo danh nhỏ nhặt mà học sinh còn tự thì còn trò trống gì?

 

, Thẩm Hữu khi đưa đến cổng trường và nhà dặn dò kỹ lưỡng từng một, tự vác túi hành lý bước cổng trường, cổng trường những học sinh cảnh tương tự như nhóc nhan nhản khắp nơi.

 

Điều chỉ thể lên rằng quy định của trường là như , phục thì nhịn, còn phục nữa thì thể học mà!

 

Sau khi đưa Thẩm Hữu đến trường, tiếp theo là đến lượt hai em Thẩm Bình và Thẩm An.

 

Thời gian báo danh của Đại học Nông nghiệp cũng sớm hơn Đại học Bắc Kinh một ngày, nên khi Thẩm Tiểu Vũ và Thẩm Tá báo danh, hai em nhập học .

 

Ở ngôi trường một quen lớn, đó chính là Trần lão, Hiệu trưởng Đại học Nông nghiệp.

 

Sau khi đến thủ đô, ngoài việc chơi, Thẩm Tiểu Vũ đương nhiên cũng dành thời gian thăm Trần lão và Tăng lão, hai vị lão gia t.ử . Đối với việc Thẩm Bình và Thẩm An đỗ Đại học Nông nghiệp, Trần lão khi gặp hai đứa trẻ vui mừng đến nhường nào, thậm chí còn bảo các em khó khăn gì trong học tập cứ việc tìm ông.

 

Một vị hiệu trưởng đại học, là trăm công nghìn việc cũng quá lời.

 

Đặc biệt là khi kỳ thi đại học mới khôi phục, những việc ông cần bận rộn nhiều đếm xuể.

 

Mà trong cảnh như , Trần lão vẫn thể những lời đó, chứng tỏ ông thực sự coi hai đứa trẻ ngoài. Lúc đó Thẩm Gia Dương bảo hai đứa trẻ cúi đầu thật sâu cảm ơn Trần lão!

 

Ơn dạy bảo giải đáp thắc mắc, cứ cảm ơn một lượt chắc chắn là sai.

 

, ngày đến Đại học Nông nghiệp báo danh , cảm xúc trong lòng Thẩm Bình và Thẩm An chút khác biệt. Trong sự phấn chấn kích động, còn xen lẫn một tia vui sướng tinh tế.

 

Họ quen hiệu trưởng của ngôi trường đấy!

 

Những thiếu niên mười mấy tuổi, thỉnh thoảng cũng chút hư vinh, cái sự vui sướng thầm kín cho ngoài đó, họ cứ lẳng lặng mà cảm nhận, chứ hề ý định khoe khoang với ngoài.

 

Như là đủ .

 

Báo danh, nhận những thứ cần nhận, đó đến ký túc xá.

 

Bước cuối cùng mới là trọng điểm.

 

Ký túc xá là nơi sẽ ở trong vài năm tới, môi trường , bạn cùng phòng thế nào, đây đều là những vấn đề mà phụ quan tâm. Trường của Thẩm Hữu tình hình đặc thù cho , đến lượt hai thiếu niên Bình An, cả nhà cuối cùng cũng đưa họ đến ký túc xá.

 

Hiện tại ký túc xá đại học thường là phòng sáu hoặc tám , và hầu hết là kiểu giường tầng.

 

Ngoài , nhiều nhất chỉ thêm một bộ bàn ghế, một cái tủ là cùng!

 

Ký túc xá bên Đại học Nông nghiệp là phòng tám .

 

Vận may của hai em khá , phân cùng một phòng.

 

Khi họ đến, trong phòng ba bạn học đến .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-trung-tam-thuong-mai-xuyen-ve-nam-60/chuong-265.html.]

Một trải xong giường chiếu và đang ngay giường, hai cũng giống như bên họ, phụ đưa đến, hiện đang dọn dẹp giường chiếu.

 

Thấy đến, học sinh và lớn trong phòng đều thuận thế sang.

 

Thẩm Gia Dương lập tức bước tới bắt chuyện với , chiêu rành lắm!

 

Thẩm Uyển thì trực tiếp mở bao tải , chuẩn trải giường cho cả hai đứa, thấy hai thiếu niên định tiến lên: "Thím ba, để bọn cháu tự ạ!"

 

Ở nhà họ cũng từng việc, lý nào giường của để thím ba trải, còn hai đứa thì , hai thiếu niên chuyện đó.

 

"Đi , một bên chơi , quen với bạn học của các cháu , chỉ là trải cái giường thôi mà, tốn bao nhiêu thời gian ?" Thẩm Uyển đẩy ngược hai đứa cháu một bên.

 

Thẩm Tiểu Vũ cũng mỉm với hai em: "Được , chỉ thôi mà, các em quen với bạn học , giường chiếu để chị và trải cho là ."

 

Trên khung giường đều tên, nên chuyện ở giường nào thì ở giường đó.

 

Thẩm Uyển mở một cái bao tải , tìm giường của Thẩm Bình và bắt đầu trải, Thẩm Tiểu Vũ cũng sự giúp đỡ của Đường Kế An mở cái bao tải còn , ôm nệm và chăn bên trong lên giường tầng trải .

 

Vị trí giường của Thẩm An là tầng sát cửa sổ, nên Thẩm Tiểu Vũ khi ở đó thể thấy tất cả trong phòng. Hai vị phụ mới bắt chuyện với bố cô, khi thấy cách xưng hô của các em cô với cô lúc nãy, đang ngạc nhiên bố cô.

 

Một vị phụ nam liền hỏi: "Cậu thanh niên con trai ?"

 

Họ cứ tưởng những đưa con học đều là bố của đứa trẻ chứ!

 

tiếng gọi "thím ba" lúc nãy rõ ràng, nên mới thắc mắc .

 

Thẩm Gia Dương gật đầu: "Vâng, đây là cháu trai , nhà ở nông thôn, một chuyến xa nên tiện để cả nhà cùng qua."

 

Sau đó đưa tay chỉ Thẩm Tá và Thẩm Tiểu Vũ: "Đây là con trai và con gái ."

 

Chỉ một loáng , quen với phụ cả hai bên.

 

Người thời đại vẫn còn thuần hậu, cộng thêm việc con cái trong nhà sẽ trở thành bạn cùng phòng, nên phụ cũng ý định tạo mối quan hệ với phụ bạn học của con, hai bên đều ý nên tự nhiên quen nhanh.

 

Nghe Thẩm Gia Dương , phụ hai bên, bao gồm cả mấy học sinh, đều nhịn mà kinh ngạc.

 

"Con trai con gái và cháu trai đều đỗ đại học hết ?"

 

Phải rằng nhà họ một đứa đỗ đại học là ghê gớm lắm , họ hàng bạn bè ngưỡng mộ đủ kiểu, kết quả giờ tình cờ gặp một phụ của bạn học con , nhà đỗ một lúc... bốn đứa?

 

——Đường Kế An bao gồm trong đó, vì Thẩm Gia Dương điểm danh riêng.

 

Thẩm Gia Dương gật đầu: "Vâng, còn một đứa con trai nữa, hai ngày báo danh ở Đại học Quốc phòng , là sinh đôi với đứa !"

 

Lời thốt , ngoại trừ nhà họ, những khác bỗng nhiên đều còn gì để .

 

 

Loading...