Thẩm Uyển cũng khá hiểu tính cách của chồng, chồng thì bà cũng đại khái hiểu ý của bà, nên cũng miễn cưỡng: "Vậy chúng về thôi!"
Cảm giác lên trấn thực sự tệ.
Vẫn là ở địa bàn của thấy thoải mái hơn.
Hai lớn hai nhỏ đều ý kiến gì, liền trực tiếp bộ về, chút ý vị về về vội vàng.
Sau khi về đến nhà, cảm giác dây thần kinh đang căng bỗng chốc thả lỏng, bà cụ và Thẩm Uyển cảm thấy chút mệt mỏi, cái mệt về tinh thần đó còn hành hạ hơn cả cái mệt về thể xác.
Ngược là Đường Kế An và Thẩm Tiểu Vũ thì nhỏ, nhưng thực tế là, một ngược thời gian, một sự chuẩn tâm lý đầy đủ đối với tất cả những điều , phản ứng đương nhiên là bình thản đến mức kinh ngạc.
Khiến hai phụ nữ ngạc nhiên đồng thời nhịn khen ngợi hai đứa vài câu.
Mà Đường Kế An, mang theo một gói bưu phẩm lớn trở về, cũng nhận sự chào đón nồng nhiệt từ mấy nhóc tì trong nhà.
Vì họ đều kinh nghiệm , mỗi Kế An mang gói bưu phẩm như thế về đều đồ ngon cho họ ăn, họ lẽ còn mong lấy bưu phẩm kiểu nhiều hơn cả chính bản Đường Kế An.
Mặc dù Đường Kế An thỉnh thoảng sẽ gài bẫy mấy nhóc tì một chút.
về mặt tình cảm, coi mấy nhóc tì là nhà .
Cho nên đồ gì cũng hề tiếc rẻ chia cho họ, khiến địa vị trong lòng mấy nhóc tì ngày càng cao, sắp chỉ chị gái Thẩm Tiểu Vũ .
Hai bên chung sống vô cùng hòa hợp.
Sau khi từ trấn về vài ngày, năm mới cuối cùng cũng đến.
Mùng một Tết.
Hai con gái lấy chồng xa ngày đều sẽ dẫn theo con cái và chồng về nhà ngoại.
Còn đối với bà cụ, hai đứa con gái cả năm mới dịp dẫn con cái cùng về ngày , cả gia đình hiếm khi dịp đoàn tụ, nên bà luôn coi trọng ngày , ăn sáng xong lâu bắt đầu chuẩn cơm nước cho bữa trưa .
Khoảng một cân thịt lợn để cũng là để chuẩn cho ngày hôm nay.
Chị em về nhà ngoại thỉnh thoảng sớm, thỉnh thoảng sớm, định nào cả.
Mà năm nay Thẩm Gia Ngọc vẻ sớm hơn một chút.
Vì trong nhà một đứa con gái cứ như đòi nợ , sớm cũng .
Hứa Bội khi làng, còn theo bố nữa mà tự chạy thẳng đến nhà bà ngoại, trong lòng cô thực sự sốt ruột, gần nửa năm trôi qua , cũng nhân vật lớn mà cô mong chờ đó rốt cuộc hạ phóng , cô nhất định nghĩ cách rõ.
Ôm ý nghĩ , cô tự nhiên tỏ nôn nóng đến nhà bà ngoại.
Nên cô là đầu tiên đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-trung-tam-thuong-mai-xuyen-ve-nam-60/chuong-179.html.]
Vốn dĩ lúc bước chân cửa, mặt cô vẫn treo nụ cực kỳ rõ rệt, dù rời mùa hè lúc lóc om sòm cũng ngoài dự tính của chính cô, thể để ấn tượng cho nhà bà ngoại, đến tất nhiên biểu hiện ngay từ đầu.
Kết quả là khi cô bước cửa, Đường Kế An đúng lúc từ phía bên hông bếp rẽ , hai cứ thế đụng mặt một cách bất ngờ.
Hứa Bội khi rõ gương mặt chính diện của Đường Kế An, nụ mặt lập tức đông cứng.
Ánh mắt cô Đường Kế An đầy vẻ thể tin nổi.
Làm thể, lúc thể ở làng Thẩm gia, chẳng nên ở thủ đô ?
Cô tin mắt , nhắm mắt lắc lắc đầu, nhưng khi mở mắt , Đường Kế An vẫn ở đó, hơn nữa đôi lông mày khẽ nhíu qua.
Tình huống ngoài dự tính khiến Hứa Bội cứ như sét đ.á.n.h , ngây .
Tác giả lời : Hôm nay tiện ngắt chương, nên gộp hai chương một, tối nay chương hai nữa, mai tiếp tục nhé~
Đường Kế An cô bé đang ngây ngốc ở cửa, ánh mắt chằm chằm , trong mắt thoáng qua một tia vui, vì ánh mắt đối với chút quá mạo phạm .
Thần sắc ngay lập tức tự chủ mà nghiêm nghị thêm vài phần, giọng trầm: "Em là ai?"
Trong mấy tháng ở làng Thẩm gia, tính cách thu liễm nhiều, thể hiện mặt là một dáng vẻ vững vàng, kiên nhẫn và ôn hòa, nhưng điều đó nghĩa thực sự là như .
Trong xương tủy vẫn là tính cách lạnh lùng và ích kỷ, quan tâm đến những khác ngoài những coi trọng, tính cách là do mười mấy năm trải nghiệm ở kiếp tạo nên, cơ bản sửa , mà cũng chẳng định sửa.
Hứa Bội tiếng hỏi của Đường Kế An cho tỉnh táo , ánh mắt kìm mà run rẩy.
Trong nhất thời thậm chí nên lời.
Ngoài việc cú sốc từ tình huống ngoài dự tính đ.á.n.h gục, còn ấn tượng mà Đường Kế An để cho cô ở kiếp đang ảnh hưởng đến cô, đến mức dù thấy chỉ là dáng vẻ lúc nhỏ của , nhưng trong đầu hiện là dáng vẻ đáng sợ của ở kiếp .
Nói là nhận nhầm thì khả năng.
Mặc dù tuổi tác chênh lệch, nhưng tướng mạo và khí chất dễ nhận , cùng lắm là khi lớn lên, ngũ quan của Đường Kế An trở nên góc cạnh và trưởng thành hơn, ngoại hình xuất sắc như , chỉ cần từng gặp thì hiếm khi nhớ nhầm.
bộ dạng ngây đáp lời của cô trong mắt Đường Kế An thì chút kỳ quái.
Một cô bé xa lạ, ở chỗ khó gây sự chú ý, thấy bộ dạng ngốc nghếch của cô bé, Đường Kế An khỏi thầm trong lòng, hình như thực sự chút quá nhạy cảm , chấp nhặt với một cô bé.
Nghĩ đến đây định thèm để ý đến cô bé nữa, rời .
lúc Thẩm Gia Ngọc chậm hơn một chút dẫn theo chồng và hai đứa con trai khác cũng tới nơi, cô còn tới lên tiếng : "Mẹ, con về đây!"
Tiếng dứt lời cũng là lúc xuất hiện ở cửa.
Sau đó cô thấy đứa con gái hiểu vì ngây ngốc ở cửa.