Đầu tiên họ cơn mưa sẽ rơi bao lâu, đều hy vọng thể mưa thêm vài ngày nữa.
Vì hạn hán quá lâu, cơn mưa kịp thời nếu rơi thời gian quá ngắn sẽ tác dụng lớn.
Nói xong giọng điệu mang theo hy vọng và mong đợi bảo: "Nhìn xu hướng hiện tại, cơn mưa chắc sẽ quá ngắn , cảm giác vẫn thể kéo dài một thời gian, chỉ là bao lâu? Mưa mấy ngày thì quá!"
Thẩm Tiểu Vũ xong tổng kết: Ừm, hạn hán thiếu nước, thông tin hữu ích.
Sau khi bàn luận xong về thời tiết, họ bắt đầu trò chuyện về công việc đồng áng và thu hoạch.
Ông cụ là đại đội trưởng đội hai thôn Thẩm Gia, lo lắng nhiều hơn dân làng bình thường, cũng trăn trở hơn về vấn đề sinh tồn của dân trong thôn. Thu hoạch hiện tại khi nộp lương thực công thì phần còn căn bản đủ để no bụng, để ăn no cái bụng, phàm là thứ gì thể bỏ miệng đều vơ vét bỏ miệng.
Vì thế mà ít ăn bệnh tật.
Chỉ là ông cụ là trầm tính nội tâm, miệng sẽ phàn nàn quá nhiều, cũng chỉ thỉnh thoảng trò chuyện vài chủ đề liên quan với con trai trong nhà.
Thẩm Tiểu Vũ cũng thêm nhiều thông tin hữu ích từ đó.
cô dù cũng là trải qua sự phồn hoa của thế kỷ 21, lúc học cũng từng học lịch sử, thông qua hạn hán và một thông tin vụn vặt liên quan đến hiện trạng lúc cũng đủ để cô ghép nối niên đại khái quát .
Sau khi phỏng đoán cơ bản, tim cô khỏi hít một khí lạnh.
Hoàn ngờ trọng sinh về mấy chục năm .
Với cảnh hiện tại, bố mới còn sẵn lòng nhận nuôi một cô bé chẳng chút quan hệ gì với họ, thực sự xuất phát từ tình yêu .
Thẩm Tiểu Vũ thừa xu hướng trọng nam khinh nữ lúc nghiêm trọng đến mức nào, chỉ bố đẻ vì cô là con gái mà chọn vứt bỏ cô là cô chào đón đến mức nào.
Lúc nhặt về cô thấy may mắn .
khi phỏng đoán sơ bộ niên đại đang sống, nghĩ đến cách hai vợ chồng đối xử với như báu vật, cô cảm thấy đây là sự may mắn đơn giản thể giải thích nữa .
Nếu những gian nan từng trải qua ở kiếp đều là vì vận may của kiếp , thì cô thực sự cảm thấy hời to, còn là hời cực lớn!
Thế là khi thìa một nữa đưa tới bên miệng, Thẩm Tiểu Vũ há miệng nữa.
Lúc đồ ăn quý giá bao, cô cảm thấy đói lắm , thể để chỉ lo cho mà ngó lơ bản chứ?
Cô một trung tâm thương mại tùy lớn như , tuy hiện tại vẫn nắm rõ cách sử dụng trung tâm thương mại đó, nhưng những thứ bên trong cô thể sử dụng là điều cần bàn cãi, điều khiến cô đầu tiên vô cùng mừng rỡ khi thể mang theo trung tâm thương mại như cùng tới đây.
Bố cho cô cuộc sống mới và tình yêu hề giữ .
Tạm thời cô chẳng gì thể đền đáp cho họ, thì ít nhất để họ thể ăn no bụng mới .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-trung-tam-thuong-mai-xuyen-ve-nam-60/chuong-15.html.]
"Sao ăn nữa?" Thìa của Thẩm Uyển vẫn dừng miệng Thẩm Tiểu Vũ, chút nghi hoặc: "Là ăn no ?"
"Con ăn no thì em tự ăn !" Thẩm Gia Dương liếc vợ một cái, thấy bàn còn mấy thức ăn nữa, vươn đũa gắp cho cô một miếng thức ăn bát thúc giục một câu.
Thẩm Uyển thấy Thẩm Tiểu Vũ thực sự há miệng nữa, nghĩ trong phòng còn một quả trứng gà, lúc con đói còn thể dùng nước sôi pha trứng cho con ăn nên cũng miễn cưỡng nữa, đổi tư thế bế con cho chắc mới tự bắt đầu ăn.
Thẩm Tiểu Vũ âm thầm gật đầu trong lòng, bố là một thương vợ.
Khen xong liền bắt đầu suy tính, cô để nắm rõ công dụng của trung tâm thương mại của đây?!
Ở nông thôn đến buổi tối chẳng trò giải trí tiêu khiển gì, về cơ bản trời tối xong là trực tiếp về phòng ngủ, chẳng mấy ai việc buổi tối cả, nên thời gian ngủ đều sớm.
Thẩm Uyển khi ăn xong bữa tối liền bế Thẩm Tiểu Vũ về phòng.
Lúc trời tối hơn một chút, vì trời mưa nên ngay cả chút ánh trăng cũng , trở về phòng hầu như là hành động trong bóng tối.
Tuy nhiên sớm quen với những điều , dù dùng mắt cũng nắm rõ như lòng bàn tay đồ đạc và vị trí sắp xếp trong nhà , chỉ cần quá cẩu thả nóng nảy thì thực sự sẽ va vấp .
Khi Thẩm Uyển đặt lên giường, Thẩm Tiểu Vũ vẫn chút thích nghi với cảm giác mắt đen ngòm một mảnh thế , tuy mắt vốn dĩ rõ lắm, nhưng sự khác biệt giữa mắt ánh sáng và ánh sáng vẫn lớn.
Thẩm Uyển khi đặt Thẩm Tiểu Vũ lên giường liền một tay vòng lấy cô, đó dặn dò chồng: "Gia Dương, lấy cái chăn dày một chút ở trong tủ cùng , tối nay đắp cái đó!"
Mưa rơi đến buổi tối nhiệt độ thực sự hạ thấp ít.
Trước đó đắp chăn mỏng dùng cho mùa hè, tối nay đắp chăn mỏng rõ ràng là .
Căn phòng chỉ bấy nhiêu diện tích, một chiếc giường chiếm ít chỗ, đầu giường một chiếc tủ đầu giường, vị trí xa cửa sổ lắm còn hai chiếc rương gỗ lớn xếp chồng lên , chăn nệm dùng đều để ở trong đó, để chống ẩm còn đặc biệt kê cao lên một chút.
Thẩm Gia Dương lời dặn của vợ, tay chân lanh lẹ lật tìm một chiếc chăn .
Sau một hồi sột soạt, gia đình ba cuối cùng cũng thuận lợi yên giường, em bé Thẩm Tiểu Vũ hai vợ chồng đặt ở giữa, Thẩm Uyển còn chút yên tâm dặn dò Thẩm Gia Dương một câu: "Anh buổi tối ngủ chú ý một chút, đừng lật đè con đấy nhé!"
Thẩm Gia Dương xong nhịn : "Vậy em cứ để Tiểu Vũ ngủ sang bên phía em , ngộ nhỡ lúc lật chú ý thì ?"
Bản cũng khống chế chuyện lật khi ngủ say mà!
Kết quả đề nghị vợ từ chối dứt khoát: "Không , ngủ bên phía em thì ngộ nhỡ chúng kéo chăn, bảo bối thể sẽ đắp chăn, cứ ngủ ở giữa ."
Như thì bất kể hai họ kéo chăn thế nào cũng lo bảo bối ở giữa hở ngoài chăn, chính vì cân nhắc điểm Thẩm Uyển mới đặt con ở giữa.
Thẩm Gia Dương hết cách, chỉ đành thỏa hiệp: "Vậy , tối chú ý một chút là ."