Mang Theo Trung Tâm Thương Mại Xuyên Về Năm 60 - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-01-16 12:23:27
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8APtG6dPkJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai con ở trong phòng qua chơi đùa một lát, bên ngoài liền tiếng gọi to.

 

"Tiểu Uyển, cơm chín , ăn cơm thôi." Giọng của Thẩm Gia Dương càng lúc càng gần, dứt lời lâu liền đẩy cửa bước phòng, đó thấy cảnh vợ ôm con đùa giỡn, cùng với tiếng a a và tiếng của đứa trẻ.

 

Anh nhịn mà vui vẻ: "Hê, con bé tỉnh ? Nhìn vẻ khá hoạt bát đấy chứ!"

 

Thẩm Uyển chồng đang tới, hờ hững nắm lấy một bàn tay của Thẩm Tiểu Vũ vẫy vẫy với : "Chứ còn nữa, Tiểu Vũ thông minh lắm, em chuyện với con bé là con bé đều với em, phản hồi cho em đấy, đúng bảo bối?!"

 

Sau đó thu hồi tầm mắt nhếch khóe môi với Thẩm Tiểu Vũ, hiệu cho cô Thẩm Gia Dương: "Đây là bố, bố!"

 

Thẩm Tiểu Vũ đưa mắt theo, cũng a a hai tiếng với .

 

Thẩm Gia Dương cũng hợp tác, đưa tay nắm lấy một bàn tay nhỏ của cô bóp nhẹ: "Con đang chào bố đấy ? Thật thông minh, đợi khi nhất định gọi bố đầu tiên nhé, chúng giao kèo đấy!"

 

Thẩm Uyển lập tức phản đối: "Không , bảo bối chắc chắn gọi mới đúng."

 

Thẩm Gia Dương cũng chẳng tranh với cô: "Được , em thế nào thì là thế nấy. Cơm chín , đến lúc ăn cơm , em bế con ngoài cứ để giường?"

 

Vốn dĩ bữa tối xong, giờ cơm chín, Thẩm Uyển cũng tiện để đợi , liền : "Em bế con cùng , con bé giờ tỉnh để giường ai trông em yên tâm, em quấn thêm ít áo cho con, nhanh thôi."

 

Bộ quần áo nhỏ may xong ban nãy phát huy tác dụng.

 

Thẩm Uyển mặc bộ đồ mới may xong cho Thẩm Tiểu Vũ, sợ con bé ngoài cảm còn quấn thêm một lớp quần áo cũ của bên ngoài, quấn c.h.ặ.t mới xuống giường: "Thế , thôi!"

 

Khi hai bế con ngoài, bàn ăn bày biện trong gian chính.

 

Người lớn trong nhà cộng thêm trẻ con tổng cộng mười mấy miệng ăn, trẻ con chiếm chỗ, nên việc ăn uống trong nhà luôn chung một bàn, dùng loại bàn tròn lớn, chen chúc một chút là đủ.

 

Ông cụ và bà cụ phía , con cháu vây quanh hai .

 

Bà cụ và hai cô con dâu qua vài bưng bộ bữa tối hết.

 

Cháo loãng, dưa muối ăn kèm bánh ngũ cốc thô, còn một ít rau dại mà mấy đứa trẻ trong nhà lúc ngoài chơi tiện tay hái về luộc chín trộn lên, đó chính là bộ thức ăn của bữa tối.

 

"Tất cả xuống ăn cơm thôi!" Bà cụ lên tiếng, liền bàn.

 

Thẩm Gia Dương và Thẩm Uyển cũng xuống vị trí cũ của , Thẩm Uyển đang bế con liền trở nên nổi bật. Bà cụ chỉ liếc một cái kịp gì Thẩm Uyển chủ động giải thích: "Bé con mới tỉnh, ai trông con yên tâm lắm, với con cũng cho bé uống thêm chút nước cháo, con bé ngoan lắm, quấy !"

 

Đến câu cuối cùng, giọng điệu tràn đầy tự hào sắp trào ngoài đến nơi.

 

Chị dâu hai phụ họa một câu: " thế thật, lúc nãy em ở trong phòng thím Ba một lúc, đứa nhỏ đúng là chẳng quấy tí nào!"

 

Chị dâu cả âm thầm trợn trắng mắt.

 

Một con nhóc mà mấy thổi phồng lên tận trời xanh , còn chuyện quấy, chẳng vì con bé đang ngủ , cần một nửa giữ một nửa như thế , coi khác đều là đồ ngốc cả chắc!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-trung-tam-thuong-mai-xuyen-ve-nam-60/chuong-14.html.]

Tuy nhiên tuy trong lòng nghĩ nhiều nhưng miệng chị chẳng lời nào khó .

 

Tay chân chẳng hề chậm chạp gắp cho , chồng và con mỗi một cái bánh.

 

Sau lời giải thích của Thẩm Uyển, bà cụ gật đầu cũng gì thêm, mấy đứa trẻ chơi cả buổi chiều bụng cũng sớm đói ngấu , nên tuy Thẩm Uyển bế em gái mới ngoài, nhưng sự chú ý của chúng đều đặt cả đồ ăn bàn.

 

Người trong thôn ăn cơm quy tắc "ăn ".

 

Cả nhà ăn chuyện.

 

Thẩm Uyển bế con nhưng tự ăn, mà là cho Thẩm Tiểu Vũ ăn , vì cô bé răng nên Thẩm Uyển chỉ dùng thìa múc một ít nước cháo cho cô uống.

 

Thẩm Tiểu Vũ cũng hợp tác.

 

Trước khi ngủ uống một ít mạch nha, nhưng những thứ đó chắc bụng cho lắm, giờ uống chút nước cháo cũng thể uống .

 

Khi thìa của Thẩm Uyển đưa tới, cô liền há miệng, qua vài , bà cụ cũng nhịn sang phía vài cái, lên tiếng: " là giống như cháu , khá ngoan."

 

Thẩm Uyển kiêu ngạo : " ạ, con bé cứ như thể hiểu lời con , thông minh lắm."

 

Thẩm Tiểu Vũ, "..."

 

A a, nữa , filter của mở !

 

thừa nhận mỗi khen lòng thấy sướng rơn.

 

"Cháu cũng ăn , đừng chỉ mải cho con ăn." Bà cụ buồn lườm cô một cái, miệng còn quan tâm một câu.

 

Thẩm Uyển một tiếng, nhưng vẫn ưu tiên cho Thẩm Tiểu Vũ .

 

Điều khiến Thẩm Tiểu Vũ vui mừng lòng thấy chút chua xót.

 

Người mới so với những chung huyết thống vứt bỏ thì càng giống của cô hơn.

 

Từ lúc cô ý thức đến nay vẫn đầy một ngày, hạn chế bởi điều kiện cơ thể, thông tin tìm hiểu thực sự hạn chế, nhưng trải nghiệm thì chẳng hề ít.

 

Bị ghét bỏ vứt , bố hiện tại nhặt về nhà, sẽ nhận nuôi, cộng thêm những gì dùng đôi tay chạm , tai thấy , cùng với đôi mắt mập mờ thấy , đều đủ để cô phán đoán gia đình cô đang ở hiện tại chẳng hề giàu gì.

 

Không, nên chỉ riêng gia đình cô đang ở giàu , mà là cả đại môi trường đều như .

 

cơ sở điều kiện như thế , mới vẫn thể ưu tiên thứ cho cô , tấm lòng Thẩm Tiểu Vũ thể cảm động cho ?!

 

Chỉ là cô vẫn rõ năm tháng đang sống, cảm giác gì thế thực sự chẳng dễ chịu chút nào.

 

Nên trong lúc uống nước cháo, tai cô cũng âm thầm dựng cao, cố gắng lắng nội dung trò chuyện của vây quanh bàn ăn, từ đó sàng lọc tổng kết những thông tin hữu ích.

 

 

Loading...