Nói cách khác, bức thư khả năng lớn là của đồng đội cũ tới.
Đây thể coi là đầu tiên kể từ khi ông giải ngũ, hèn chi ông cụ khỏi để tâm.
Mà lúc ông cụ mở bì thư, Từ Bội vờ như vô tình nhích tới bên cạnh ông cụ.
Cô cực kỳ hứng thú với bức thư , bởi vì bức thư khiến trong lòng cô một suy đoán kích động vô cùng, đường vốn dĩ từ tay lấy bức thư qua xem , kết quả từ chối thẳng thừng.
Hiện tại cuối cùng cũng tìm cơ hội xem nội dung bức thư !
Lời tác giả : Cảm ơn thiên thần nhỏ tặng vé bá vương hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho nhé~
Cảm ơn thiên thần nhỏ tặng [Lựu đạn]: Nhậm Tính Vọng Vi 2 cái;
Cảm ơn tưới [dung dịch dinh dưỡng]: Một Con Quái Vật Rất Bình Thường 100 chai; satani_q 40 chai; 959 30 chai; Nặc Nặc 17 chai; Hồng Đậu Quân 15 chai; Tô Tô Tô, Băng Tinh v587 10 chai; Tinh Tinh, Đi Bộ Mang Cuồng Phong, Nguyệt Y 5 chai; zhaopmm 4 chai; Đông Phương Vân 3 chai; Mặc Dương, Cổ Kim, Là Tiêu Tiêu À, Tiểu Phì Tưu 1 chai;
Cảm ơn ủng hộ nhiều, sẽ tiếp tục nỗ lực!
Vốn dĩ Từ Bội chọn vị trí , chỉ chờ ông ngoại mở thư là sẽ cùng xem ké, dù ông ngoại cũng sẽ cho rằng một đứa trẻ như cô thể hiểu nội dung bức thư, cho nên chắc cũng sẽ tránh né cô .
Từ Bội vẫn tự tin về điểm .
Kết quả ông cụ vốn dĩ mở thư chuẩn xem tại , động tác tay đột nhiên khựng một chút, đó dậy : "Gia Ngọc con đây một lát, để Bội Bội và Tiểu Vũ cùng chơi , lát nữa ba ngay!"
Nói xong ông liền cầm bức thư tay phòng.
Từ Bội: "..."
Cô một câu mmp nên !
Tuy nhiên sự ngụy trang của cô vẫn chân thực, ít nhất thì Thẩm Gia Ngọc và Thẩm Tiểu Vũ đều nghĩ rằng lúc nãy cô định xem lén thư, cho nên cũng nhận sự phát điên đang che giấu vẻ mặt ngây thơ đáng yêu của cô .
"Bội Bội, chúng chơi bốc sỏi ?" Thẩm Tiểu Vũ chủ động chào hỏi em họ.
Tuy cô cũng chút tò mò ai thư cho ông nội, nhưng tò mò đến mức nhất định nội dung bức thư, ông nội bảo cô và em họ cùng chơi, cô cũng việc gì, thì chơi với em họ !
Chỉ tiếc là đề nghị của cô từ chối.
Từ Bội lộ vẻ mặt khó xử: "Chị ơi, em chơi bốc sỏi, mai chúng chơi ?"
Cô đang buồn bực c.h.ế.t, gì tâm trạng mà chơi trò con nít chứ?!
Thẩm Tiểu Vũ thực là cũng , em họ chơi thì thôi , nhưng cô một ý tứ từ lời của em họ, đó là hôm nay cô sẽ , nếu lấy ngày mai?
Sự thật chứng minh cô đoán đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-trung-tam-thuong-mai-xuyen-ve-nam-60/chuong-129.html.]
Chẳng mấy chốc cô sẽ xác nhận điều từ cuộc trò chuyện của cô và cô út.
Mà ông cụ lát nữa thì thực sự chỉ ở trong phòng một lát , lẽ đến năm phút, đợi ông , Thẩm Gia Ngọc nhịn tò mò hỏi một câu: "Ba ơi, ai thư cho ba thế ạ?"
Từ Bội lúc nãy còn đang phát điên thì mắt lập tức sáng rực lên, tinh thần phấn chấn hẳn, hai cái tai đều vểnh cả lên để .
Đây đúng là ruột mà, vô tình giúp cô một việc lớn.
Ai ngờ ông cụ theo lẽ thường, thần sắc ông khôi phục trạng thái bình thường, hờ hững đáp một câu: "Là đồng đội cũ , hỏi thăm tình hình gần đây của ba thôi, ba tranh thủ thời gian thư trả lời ông là ."
Thẩm Gia Ngọc bĩu môi, rõ ràng là tin.
Thực sự là như thì phản ứng lúc nãy của ba cô lớn như thế, vả lúc bác Vương đưa thư cho cô thái độ cũng thận trọng, nhắc nhắc dặn cô tuyệt đối đưa thư cho khác, bảo cô tận tay giao cho ba , cô dù ngốc cũng thể đoán bức thư quan trọng.
Càng huống hồ cô chẳng ngốc chút nào, cô thông minh lắm.
cũng chính vì cô thông minh, khi nhận ba ý định chi tiết nên cũng hỏi thêm nữa, bởi vì dù hỏi thêm cũng chẳng kết quả gì, lúc Thẩm Uyển xong việc tay tới, cô liền trực tiếp tìm Thẩm Uyển chuyện.
Cô bên từ bỏ một cách nhẹ nhàng, nhưng suýt chút nữa Từ Bội tức c.h.ế.t.
—— Sao thế nhỉ, cô chỉ là bức thư đó gì thôi mà, khó đến thế chứ?!
Có lẽ vì cảm xúc của cô quá rõ ràng, Thẩm Tiểu Vũ nãy giờ vẫn quan sát cô liền nhận chút manh mối, ánh mắt cô nghi ngờ, cứ thấy phản ứng của em họ lạ nhỉ?
Rất giống với cảm giác hồi năm ngoái em họ ở nhà.
"Bội Bội, em thế?" Nghĩ đến đây, Thẩm Tiểu Vũ trực tiếp tới mặt Từ Bội đặt câu hỏi, đó ánh mắt dán c.h.ặ.t biểu cảm của cô , bỏ sót một tơ hào đổi nào.
Từ Bội hiện tại tâm trạng đang phiền muộn đến mức nào, Thẩm Tiểu Vũ hết đến khác đặt câu hỏi cho chút phiền lòng, suýt chút nữa là khống chế cảm xúc của , nhưng khi ngước mắt Thẩm Tiểu Vũ cô mới nhận đang ở nhà, mà là ở nhà ông ngoại.
Ông ngoại hiện tại đang bên cạnh, lúc cô thể tùy ý phát hỏa.
Cô hít sâu vài trong lòng, cảm xúc nhất thời bình tĩnh hơn nhiều, ngoài mặt vẻ ỉu xìu đáp: "Không gì ạ, chỉ là nóng thôi!"
Thể hiện một cách sống động tình trạng cô bé vì nóng nực mà mệt mỏi.
Mà câu trả lời Thẩm Tiểu Vũ khá là chấp nhận .
Bởi vì mùa hè hằng năm thực sự nóng, cô cũng là dần dần mới quen , nhưng quen nghĩa là thích, mùa hè hằng năm cô đều lén lút ăn nhiều kem, uống nhiều đồ lạnh mới cầm cự .
Cô thể lén lút cho phúc lợi, cũng thể cho ba phúc lợi, ngay cả mấy đứa em cô cũng sẽ tranh thủ cho bọn chúng phúc lợi, nhưng em họ thì đãi ngộ như , cộng thêm cô là đứa trẻ lớn lên trấn, so với trẻ con trong làng thì yếu đuối hơn một chút cũng là bình thường.
Nghĩ đến đây, cô khỏi thêm vài phần đồng cảm với em họ, suy nghĩ một chút, chủ động đề nghị: "Vậy chị dắt em lấy ít nước lạnh rửa mặt nhé, rửa mặt xong là mát ngay thôi."