Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 39: Bán câu đối

Cập nhật lúc: 2026-03-19 14:18:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4frYGPq113

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gần đến Tết Nguyên đán, Tô lão thái dẫn cả nhà lên trấn mua sắm đồ Tết.

Đường phố nhộn nhịp đông đúc.

Người chen chúc, xe ngựa khó bề di chuyển, đành đỗ tạm bên vệ đường, giao cho Tô đại lang canh chừng.

Tô tam lang bế Tô Mộc Dao len lỏi qua đám đông, hòa dòng hối hả.

Mỗi dịp cận Tết, những sạp hàng bày bán ở chợ trấn mọc lên như nấm mưa, khí nhộn nhịp, tưng bừng hiếm , quả là thời gian rộn rã nhất trong năm.

Suốt thời gian , từ nông dân lam lũ cả năm chắt bóp đến lão bá hộ giàu nứt đố đổ vách, ai nấy đều tất bật sắm sửa, chuẩn tươm tất nhất cho ngày Tết truyền thống.

Tô Mộc Dao ngó nghiêng, chọn kha khá đồ chơi nhỏ nhắn mang về quà cho mấy ông .

Cô bé còn mua thêm chục xiên kẹo hồ lô, vài hình tò he, và bà nội duyệt cho một khoản nhỏ mua kẹo cáp, bánh trái các loại.

Tô lão thái hôm nay cũng hào phóng trò, tậu luôn mấy súc vải lụa màu sắc sặc sỡ ở tiệm vải, nhờ tiểu nhị chuyển thẳng xe ngựa đợi sẵn.

Tiếp đó là màn càn quét bánh kẹo: bánh Vân Cảo, đậu xanh nức tiếng của Vân Tường Trai, bánh óc ch.ó, bánh đường đôi, bánh rán quả vòng - món khoái khẩu của bọn trẻ.

Thịt thà cũng thiếu, gà, lợn, dê đủ cả. Định mua thêm ít thịt thú rừng nhưng Tô Mộc Dao cản .

"Bà nội ơi, nhà thiếu mấy thứ . Lâu lắm cháu lên núi thăm Tiểu Bạch, hôm nào cháu nhờ nó săn cho mấy con là mà."

Nghe cháu gái cưng , Tô lão thái mới thôi ý định mua thịt rừng.

Thời gian thấm thoắt trôi qua, những ngày cận kề năm mới là lúc tất bật chuẩn các món ăn ngon.

Nhà họ Tô bắt đầu ngâm đậu nành, xay đậu phụ, còn để riêng một phần sữa đậu nành pha thạch cao cho bọn trẻ con uống.

Tô Mộc Dao chỉ nhấp môi nếm thử một ngụm kiên quyết từ chối thứ hai.

Ba con dâu xúm xít cùng gói bánh gạo, bánh bao, há cảo to, màn thầu để ăn Tết.

Tần Mỹ Quyên nhanh ch.óng hòa nhập và sống chan hòa với hai chị em dâu.

Nghĩ đến Tết sắp đến, Tô Mộc Dao nảy ý tưởng vài câu đối bán kiếm thêm chút tiền nên đem chuyện bàn bạc với cha.

"Cục cưng ngoan, cha ủng hộ việc buôn bán , mà ngặt nỗi cha mù chữ, lách gì ".

" con mà, sư phụ dạy con "

Tô tam lang trợn tròn mắt kinh ngạc, đời đứa trẻ một tuổi nào câu đối cơ chứ?

Đứa trẻ một tuổi còn phân biệt mặt chữ, thế mà con gái rượu của dám mạnh miệng .

Cuối cùng, Tô lão thái quyết định mua thêm giấy đỏ mang về, coi như cho cô cháu gái nhỏ cái để luyện chữ chơi.

Sáng tinh mơ, Tô tam lang già sai lên thị trấn mua giấy đỏ.

Anh cũng lanh lẹ, về chỉ mất hơn hai canh giờ đồng hồ.

Nghĩ đến lời cô con gái rượu nghề bán câu đối Tết, thêm đường chợ cũng chứng kiến cảnh tấp nập mua câu đối.

Quầy bán câu đối nào cũng đông nghẹt khách, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, nhớ đến kỳ ngộ của cô con gái nhỏ, đầu óc kịp suy nghĩ gì rinh nguyên một đống giấy đỏ về nhà.

"Cái thằng phá gia chi t.ử , bảo mày mua một ít thôi, mày xem mày mua bao nhiêu đây , định khuân hết cả giấy đỏ thị trấn về nhà hả?"

Tô tam lang chạy trối c.h.ế.t trong sân, theo là Tô lão thái cầm chổi đuổi đ.á.n.h trượt nhát nào.

Tô Mộc Dao bên cạnh ngặt nghẽo, đống giấy đỏ chất đống mặt mà đôi mắt híp thành đường chỉ.

Cục bột nhỏ phớt lờ màn rượt đuổi náo loạn trong sân nhà, cô bé lôi một cây b.út lông từ trong gian bí mật .

Tùy tiện chấm một chút mực đen, cô bé bắt đầu múa b.út vẽ vời mặt giấy đỏ.

Kiếp , cha cô từng mời một thầy thư pháp nổi danh về dạy cô chữ. Mặc dù cô chỉ học bảy tám phần công lực của thầy, nhưng chừng đó cũng đủ để cô múa b.út vài câu đối ngày Tết.

Tô Mộc Dao đặt b.út xong, đang hong khô câu đối thì Tô lão đầu gần, ngắm nghía thành quả của cô bé mà liên miệng trầm trồ khen ngợi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tram-ty-vat-tu-xuyen-thanh-bao-boi-nong-gia-sobl/chuong-39-ban-cau-doi.html.]

"Cục cưng nhà đúng là một thiên tài, trẻ con một tuổi nhà mới lẫm chẫm . Bảo Bảo ngoan nhà , nét chữ xem, chẳng kém cạnh gì so với thầy đồ , ha ha".

Tô tam lang lúc cũng xông tới ngắm nghía câu đối mắt, gật gù lia lịa: "Nương xem, với b.út tích rồng bay phượng múa của Bảo Bảo ngoan nhà , chuyện ăn bán câu đối Tết chắc chắn sẽ phất lên như diều gặp gió".

Mấy nhóc tì bên cạnh dòng chữ mà trong mắt rực lên vẻ sùng bái lẫn ghen tị.

Biết đến thuở nào chúng mới những nét chữ đến nao lòng thế !

Cả ngày hôm đó, nhà họ Tô ai nấy đều vắt chân lên cổ mà chạy, mỗi một việc, riêng Tô Mộc Dao thì múa b.út ngừng nghỉ, trọn một ngày trời.

Sáng sớm tinh sương, mấy cha con nhà họ Tô khăn gói quả mướp lên trấn.

Vừa nhấc bổng Tô Mộc Dao khỏi chiếc gùi tre, cô bé trở thành tâm điểm chú ý, là em bé tỏa sáng nhất cả con phố.

Hôm nay Tô Mộc Dao diện một chiếc áo bông đỏ rực, cổ áo và tay áo viền lông thỏ mềm mại, trông vô cùng xinh xắn đáng yêu.

Trên đầu đội chiếc mũ hình con hổ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, bụ bẫm.

"Oa, cục cưng nhỏ dễ thương quá"

" , đúng , xinh hơn cả em bé trong tranh Tết luôn"

Sạp hàng của ba em nhà họ Tô mở chật kín mua.

Những xúm đây, thảy đều tò mò chiêm ngưỡng dung nhan em bé mang vẻ khác lạ, chẳng mang nét chân lấm tay bùn của nông thôn, trắng là vì em bé quá đỗi xinh xắn.

Những tới cũng tò mò kém, thấy đám đông bu quanh một chỗ bèn chen chân xem họ bán gì mà đắt khách thế.

Sơn Tam

Tô Mộc Dao ngoan ngoãn trong vòng tay Tô đại lang, thế nhưng đôi má bánh đúc của cô bé chịu trận.

Trong đám đông, luôn vài vị đại nương, thím dâu tay nhanh hơn não, thấy cô bé xinh xắn quá đỗi kìm lòng véo má cưng nựng một cái.

Tô Mộc Dao vì thoát khỏi móng vuốt của những , nhanh nhảu cất giọng: "Các tỷ tỷ xinh ơi, các dì xinh ơi, năm mới tết đến , mua câu đối tết ạ."

Mọi giọng trẻ con non nớt của cô bé, ai nấy đều cảm thấy dễ thương vô cùng.

Một bà thím cạnh ngạc nhiên : "Mới bé tí tuổi đầu mà rao hàng giúp cha kiếm tiền , thông minh gớm."

Một vị thím mập mạp, hiền từ bước đến gần Tô Mộc Dao, : "Cháu ngoan, thím chữ, là cháu chọn giúp thím một bộ nhé. Sắp tết , cháu trông như một Tiểu Phúc Bảo, cho thím hưởng ké chút phúc khí của cháu nha."

Tô Mộc Dao lạch bạch chạy tới, lôi từ trong đống câu đối một bộ đưa cho vị thím mập.

"Thím bế em bé mập mạp nha"

Bà thím mập mạp mắt sáng rực lên, "Chẳng lẽ đứa trẻ linh tính? Bằng luôn mong một đứa cháu trai mập mạp?"

Thím mập mạp toe toét, trong bụng thầm tính toán sang năm khi bế cháu trai thật. "Ôi chao, mượn lời chúc lành của Phúc Oa nhà cháu nhé."

Sau đó, thím mập mạp chỉ bộ câu đối mà Tô Mộc Dao cầm, hỏi Tô tam lang: "Bộ bao nhiêu tiền?"

Mở hàng đây!

Những xung quanh thấy mua cũng đổ xô .

Xét riêng từng chữ một, câu đối của nhà trông vẻ mắt hơn những nhà khác.

Quan trọng nhất là bán câu đối là một cô bé bụ bẫm đáng yêu, tiếp đón khách hàng đấy, vô cùng trật tự.

"Chọn cho chú một bộ "

"Ta cũng , tiểu lão bản chọn cho tỷ tỷ một bộ với"

"..."

Đại đa ở đây đều chữ, treo câu đối gì thực cũng chẳng quan trọng, cốt yếu là mong lấy may mắn.

Mọi cô bé sữa , ai cũng thấy cô bé toát lên vẻ đầy phúc khí, thế nên ai cũng một mực yêu cầu cục bột nhỏ đích chọn câu đối cho .

Tô Mộc Dao cũng nghiêm túc, cẩn thận chọn lựa câu đối cho từng một.

Loading...