Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 210: Tiểu Thu cầu cứu, gia gia nãi nãi sắp chết đói (1/2)
Cập nhật lúc: 2026-04-15 15:55:30
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Mộc Dao nghi hoặc mở miệng hỏi: "Vương đại nhân trông cũng tuổi , con gái đến giờ vẫn gả ?"
"Cái cô nương công khai trúng Trạng nguyên lang đó chỉ mới 15 tuổi thôi ạ."
Tô Mộc Dao thấy kỳ lạ, Vương đại nhân trông già , ngờ con gái mới mười mấy tuổi?
Chưa đợi Tô Mộc Dao hỏi điều đang nghĩ trong lòng, Tiểu Hạ tiếp lời: "Đứa con gái út của Vương đại nhân cũng thể coi là tập hợp sủng ái đời. Vương đại nhân vốn dĩ một đống con trai, luôn khao khát một mụn con gái, ngờ quá nửa đời mới đứa con gái khi tuổi già, nên cưng chiều lên tận trời xanh. Vị Trạng nguyên lang cũng mới chỉ 17 tuổi, Trạng nguyên lang 17 tuổi đừng là triều , mà tính ngược về mấy triều cũng từng xuất hiện nam t.ử nào ưu tú đến thế."
Sơn Tam
Tô Mộc Dao dáng vẻ đầy xuân sắc của Tiểu Hạ mà bật thành tiếng: "Sao hả? Em thấy vị nam t.ử đó ? Mau thu cái vẻ mặt mơ mộng đó , nếu để khác thấy, gì thì em cũng là nữ nhi, giữ ý tứ thế ? Để , mất mặt nhất chính là phủ Quận chúa của đấy."
"Tiểu thư, gì ạ?" Tiểu Hạ xong liền giậm chân, che mặt chạy ngoài.
"Mỹ sắc hại mà."
lúc , Tiểu Thu phòng Quận chúa, "bịch" một tiếng quỳ xuống mặt Tô Mộc Dao.
"Tiểu Thu, em gì ? Mau lên ."
Bốn nha Xuân Hạ Thu Đông lượt quản lý các việc vặt vãnh khác . Tiểu Hạ theo sát bên cạnh Tô Mộc Dao, Tiểu Xuân quản lý phòng của Quận chúa, Tiểu Đông phụ trách việc ở ngoại viện. Chỉ Tiểu Thu là chạy chạy giữa cửa hàng và phủ Quận chúa, cũng chính vì thế mà Tô Mộc Dao hiếm khi thấy Tiểu Thu ở trong phủ.
"Có chuyện gì em cứ dậy mà , nếu còn quỳ là ."
Tiểu Thu vội vàng dậy: "Tiểu Quận chúa, nô tì xin nghỉ hai ngày, thực sự là trong nhà gửi thư gia gia nãi nãi xong , bảo nô tì về mặt cuối."
Tô Mộc Dao dĩ nhiên thế của Tiểu Thu, con bé cũng là một đáng thương. Mấy năm nạn hạn hán liên miên suýt chút nữa c.h.ế.t đói bao nhiêu , lúc đó khéo hoàng cung thông báo tuyển thêm nha nhỏ.
Bà v.ú tuyển thấy nha trông cũng nên hỏi một câu. Cứ như , Tiểu Thu bán lấy hai lượng bạc gửi về nhà, theo bà v.ú quản sự cung. Sau Tiểu Thu vì chuyện mà đến mù lòa, may mà đó Tiểu Thu phân đến phủ Quận chúa, mỗi tháng còn ít tiền lương.
Hơn nữa mỗi tháng còn vài ngày nghỉ, Tiểu Thu bàn với quản sự dồn ngày nghỉ để cùng về nhà một chuyến thăm cha già yếu. Cũng kể từ đó, cô bé mới liên lạc với gia đình.
Lúc Tiểu Thu về, nhà vẫn nhận ngay đứa con mà họ ngày đêm mong nhớ...
"Sao đến nông nỗi ? Là sinh bệnh gì khác? Có cần để phủ y cùng với em ?"
Chỉ thấy Tiểu Thu lắc đầu: "Quận chúa, sinh bệnh mà là... hu hu, trong thư ... là đói ạ."
Tô Mộc Dao trợn tròn mắt, nếu cô nhớ nhầm thì cha Tiểu Thu ở gần kinh thành. Cũng tính là vùng hẻo lánh, vẫn còn tình trạng sắp c.h.ế.t đói ?
"Được , em mang thêm ít lương thực và bạc từ trong phủ ."
Nói xong câu , Tô Mộc Dao nghĩ thấy cũng đang rảnh rỗi, chi bằng cũng qua đó xem thử thế nào.
"Em chuẩn xe ngựa , cùng về với em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tram-ty-vat-tu-xuyen-thanh-bao-boi-nong-gia-sobl/chuong-210-tieu-thu-cau-cuu-gia-gia-nai-nai-sap-chet-doi-12.html.]
Tiểu Thu ngờ Quận chúa cũng , vội vàng quỳ xuống dập đầu một cái mới dậy gọi phu xe. Tô Mộc Dao chọn bốn thị vệ võ công cao cường trong phủ cùng , tình hình rõ ràng, ít nhất đảm bảo an cho bản .
Chỉ hơn hai canh giờ, xe ngựa dừng cạnh một ngôi làng nhỏ núi. Tiểu Hạ bế Tô Mộc Dao xuống xe ngựa, khi Tô Mộc Dao vững, hiện mắt là những ngôi nhà đổ nát khắp nơi, cùng tiếng trẻ con lóc trong làng.
Lúc , những dân làng tuần tra qua ở đầu làng thấy tiếng vó ngựa, tưởng là mã tặc đến cướp bóc, vội vàng cầm hung khí tay chặn đầu làng.
Khi Ngưu Nhị từ xa trông thấy cư nhiên là em gái , liền vội vàng gọi dân làng dừng .
"Thôn trưởng bá bá, là Tiểu Nha về ạ."
Thôn trưởng bên cạnh Ngưu Nhị là Tiểu Nha về, bấy giờ mới bảo buông đồ tay xuống. Khi Tiểu Thu gần, thấy trai đang nhe răng với .
"Anh!"
"Ơi, lạnh em? Mau nhà sưởi ấm ."
"Anh, gia gia nãi nãi ạ?"
Chỉ thấy thiếu niên mười tám mười chín tuổi mắt lập tức đỏ hoe mắt: "Họ , nhưng em đừng đau lòng, gia gia nãi nãi bảo Tiểu Nha vui vẻ, họ chỉ là đến tuổi ... con ai chẳng lúc c.h.ế.t..."
Nước mắt Tiểu Thu lã chã rơi xuống, Tiểu Hạ vốn là chịu nổi cảnh cũng sụt sịt mũi bên cạnh.
"Anh, đây là tiểu Quận chúa mà em kể với đấy, đối đãi với chúng em lắm, mau bái kiến ."
Đám dân làng vây quanh Tiểu Thu , vội vàng đồng loạt hành lễ quỳ lạy với Tô Mộc Dao. Họ cũng ở kinh thành vị tiểu Quận chúa là Phúc Tinh chuyển thế. Nay vị tiểu Phúc Tinh đến làng họ, quan trọng nhất là trong làng họ cư nhiên việc trong phủ của tiểu Phúc Tinh. Nghĩ thầm liệu là cứu ?
Rất nhanh đó, thôn trưởng tóm tắt ngắn gọn tình hình hiện tại của làng với Tô Mộc Dao. Lúc Tô Mộc Dao mới do tuyết lớn, nhiều ngôi nhà vốn chắc chắn sập xuống. Cũng chính vì tuyết lớn nên những ngôi làng nhà cửa trụ vững sập bộ, những mất nơi ở trở thành nạn dân, còn cách nào khác đành trộm cướp ở các làng khác. Không may nhất là ngôi làng gần quan đạo nhất, lưu dân cướp bóc đầu tiên.
Hiện giờ nhà nào nhà nấy đều hết lương thực, một nhà tích trữ bạc mang mua lương thực cũng mua bao nhiêu. Thế nên già ở nhiều nhà đành nhịn ăn, nhường miếng ăn ít ỏi đó cho con trẻ. Gia gia nãi nãi của Tiểu Thu cũng , đến khi nhà phát hiện mới mỗi đưa bánh ngũ cốc cho, hai cụ đều lén giấu hết gầm giường. Về hai cụ còn sức để nuốt nữa, đại phu trong làng cũng là dầu cạn đèn tắt .
Ngưu Nhị vội vàng nhờ trong làng kinh thành mua lương thực gửi thư đến cửa hàng tạp hóa, xem Tiểu Nha nhận thư để kịp về gia gia nãi nãi cuối .
Khi Tô Mộc Dao mời làng thì phát hiện trong làng dựng những túp lều tranh, hiên đầy già yếu bệnh tật và nhiều trẻ con. Những đứa trẻ đều dùng ánh mắt ngây ngô và hiếu kỳ cái cục bột nhỏ mắt.
Một bé gái năm sáu tuổi hỏi chị : "Chị ơi, bạn quá, mặc đồ cũng , cái đầu cũng nữa." Đứa nhỏ dùng từ gì để tả cách ăn mặc của Tô Mộc Dao, chỉ luôn miệng khen . Chỉ thấy gọi là chị vội vàng bịt miệng em gái : "Đừng lung tung." Nói cô bé rụt trong, bên trong đẩy cô bé đang ôm em gái một cái. "Chen lấn cái gì, lão nương còn chẳng chỗ mà đây còn cứ chen ."
Tô Mộc Dao đa đều lờ đờ, đến mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên, cứ thế bệt trong đống rơm.
"Thôn trưởng, họ là..."
Người gọi tên là thôn trưởng thở dài: "Haiz, cũng là bất đắc dĩ thôi, đây đều là những nhà đứt bữa , giờ chỉ đây chờ c.h.ế.t thôi." Nói xong ông lắc đầu, vì ông thôn trưởng mà cứu, thực sự là nhà nào cũng hết lương thực , nhà ông cũng chỉ còn nửa gáo ngũ cốc thôi. Vốn dĩ dựa lương thực tích trữ trong nhà cũng thể cầm cự qua mùa đông , nhưng lũ lưu dân đáng c.h.ế.t mất chỗ ăn cướp của họ. Trong nhà còn bao nhiêu là trẻ con, haiz.