Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 189: Hoàng bá bá, Mộc Dao nhớ rồi
Cập nhật lúc: 2026-04-10 14:32:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
lúc , Hoàng đế vẫn đang giường từ từ mở mắt.
Hoàng hậu thấy , vội vàng tiến lên đỡ Hoàng đế dậy.
"Người thấy thế nào?".
Giọng của Hoàng hậu mang theo một tia run rẩy.
"Không , Tiểu Đức t.ử mang thêm nhiều ngân phiếu và trang sức vàng bạc đến phủ Quận chúa rõ tình hình của trẫm cho tiểu Quận chúa , xem cô bé cách nào ."
Hoàng hậu hiểu, trúng kịch độc thế , chẳng nên tìm khắp thiên hạ danh y , tìm tiểu Quận chúa thì ích gì? là tiểu Quận chúa bản lĩnh cao cường, nhưng từng cô bé am hiểu y thuật.
Hoàng đế phẩy tay bảo đám nha hầu hạ trong phòng lui xuống hết, lúc mới nắm c.h.ặ.t t.a.y Hoàng hậu : "Uyên nhi gửi thư về dặn cẩn thận với Tiêu Dao Vương, nhưng nếu vẫn gặp chuyện may và ngự y cũng bó tay thì hãy tìm tiểu Quận chúa, rằng tiểu Quận chúa cách giải quyết."
"Khụ khụ khụ!" Nói đoạn ông ho kịch liệt, tơ m.á.u trào khóe miệng.
Hoàng hậu nhẹ nhàng vuốt lưng ông: "Nếu Uyên nhi thì tiểu Quận chúa chắc chắn cách cứu chữa bệ hạ." Hoàng đế khẽ gật đầu.
Trong phủ Quận chúa, Tiểu Hạ vội vàng báo Đức công công trong cung cầu kiến.
Tô Mộc Dao nghĩ bụng chắc là đến mời ngày mai dự tiệc tẩy trần cho Tiêu Dao Vương đây mà.
Chuyện cô bà Lưu - quản sự trong phủ kể qua , bà Lưu khi ăn cơm trưa với cô rằng Tiêu Dao Vương về kinh chắc chắn sẽ mở tiệc linh đình.
Từ miệng bà Lưu, cô vị Tiêu Dao Vương hạng tầm thường.
Không chỉ bảo Hoàng đế hiện tại ngọc tỷ chính thống, là vị hoàng đế mà tổ tông công nhận, mà còn luôn dã tâm bừng bừng thế.
Chuyện ở Liễu Châu lúc Tô Mộc Dao cũng nhà kể, chính vị Tiêu Dao Vương cố ý chặn đường lương thảo của các chiến sĩ biên cương.
Vì thế mới hàng vạn chiến sĩ mất mạng, triều đình còn cách nào khác đành lấy lương thực ở gần đó.
Cũng chính vì mới xảy chuyện nhiều bách tính c.h.ế.t đói t.h.ả.m thiết.
"Được, ngay."
Khi Tô Mộc Dao đến tiền sảnh, liền thấy Đức công công đang trong sân với vẻ mặt đầy lo lắng.
"Đức công công mời , Tiểu Hạ mau dâng ngon." Đức công công thấy Tô Mộc Dao đến, vội vàng kéo cô sang một bên thầm thì: "Ái chà vị tổ tông của ơi, cầu xin hãy cứu lấy bệ hạ nhà chúng với...
Chính vì Tiêu Dao Vương đó mà bệ hạ giờ đây đang hôn mê bất tỉnh.
Thái t.ử điện hạ đó gửi thư dặn, nếu Hoàng thượng gặp chuyện may thì bảo lão nô đến đây xin chỉ thị của tiểu Quận chúa."
Tô Mộc Dao khẽ nhíu mày, cái Long Uyên còn gây phiền phức cho nữa.
Đức công công thấy Tô Mộc Dao nhíu mày, bấy giờ mới nhớ lời Hoàng thượng dặn.
"Tiểu Quận chúa, đây là thứ Hoàng thượng bảo mang đến ạ." Nói đoạn ông mở chiếc hộp gỗ nam bàn .
Chiếc hộp mở , mắt Tô Mộc Dao liền dán c.h.ặ.t đó.
Chỉ thấy bên là một xấp ngân phiếu, tờ đầu tiên là mệnh giá một trăm lượng.
Đức công công lấy xấp ngân phiếu , bên cư nhiên là một đá quý ngọc khí quý giá, cùng những thỏi vàng lớn vàng óng.
là bệ hạ, thật sở thích của .
"Công công đợi lát, con phòng lấy chút đồ ngay." Nói xong cô đưa mắt hiệu cho Tiểu Hạ, Tiểu Hạ liền nhanh tay bê lấy chiếc hộp vàng bạc châu báu mặt Đức công công, theo Tô Mộc Dao ngoài.
Khóe miệng Đức công công giật giật, chút dở dở ...
Tô Mộc Dao về đến phòng, bảo Tiểu Hạ cất vàng bạc châu báu, cô từ gian lấy một chai thủy tinh nhỏ chứa đầy nước linh tuyền, đó mới cùng công công tiến hoàng cung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tram-ty-vat-tu-xuyen-thanh-bao-boi-nong-gia-sobl/chuong-189-hoang-ba-ba-moc-dao-nho-roi.html.]
Nhờ Đức công công dẫn đường nên hành trình suôn sẻ, nhanh ch.óng đến tẩm cung của Hoàng đế.
Sau khi bẩm báo, Tô Mộc Dao mới tẩm cung tới bên giường, thấy Hoàng đế sắc mặt trắng bệch, môi thâm tím, đúng là dáng vẻ của trúng độc.
"Tham kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn phúc kim an.
Tham kiến Hoàng hậu nương nương, Hoàng hậu nương nương vạn phúc kim an."
"Mau bình ." Hoàng hậu xong liền tiến đỡ Tô Mộc Dao dậy.
"Mộc Dao, cháu mau xem giúp Hoàng bá bá của cháu xem chất độc giải ?"
Tô Mộc Dao cũng khách sáo, tiến lên đưa chai thủy tinh đựng nước linh tuyền cho Hoàng đế uống.
Đức công công bên cạnh ban đầu định ngăn cản nhưng sắc mặt Hoàng hậu thôi, ông nghĩ đây là Hoàng thượng tin tưởng, nếu đến cả tiểu Quận chúa cũng cứu thì chắc chẳng còn ai cứu nổi Hoàng thượng nữa.
Dù từ từ tìm cách, tìm chăng nữa thì Hoàng thượng cũng đợi nổi lâu như thế.
Thực lòng ông cũng tin một vị tiểu Quận chúa tuổi đời còn quá nhỏ, tuy vài món đồ lạ lùng ông cho rằng tuy hiếm thấy nhưng vẫn miễn cưỡng chấp nhận .
nếu là y thuật, đứa trẻ dù học y từ khi mới lọt lòng cũng chỉ học chút da lông thôi.
Cả thái y viện trong hoàng cung đều bó tay với chất độc , tiểu Quận chúa thực sự thể giải ?
Đức công công còn đang thầm thì trong lòng thì thấy tiểu Quận chúa cho Hoàng thượng uống xong, sắc mặt Hoàng thượng liền từ trắng chuyển sang hồng nhuận.
Sắc môi cũng dần trở bình thường, bất chợt Hoàng thượng bật dậy, "oẹ" một tiếng, nôn một bãi m.á.u đen.
"Hù!" Hoàng hậu lo lắng quan sát bên cạnh, thấy Hoàng thượng hít một sâu mỉm thanh thản.
"Không hổ là tiểu Quận chúa, thần d.ư.ợ.c uống xuống trẫm liền cảm thấy thở thông suốt ngay." Nói xong, ông vẫy vẫy tay bảo Tô Mộc Dao: "Lại đây, để trẫm kỹ cháu nào."
Tô Mộc Dao hận thể trợn mắt lên trời, gặp chỉ một mà còn bảo "để trẫm kỹ cháu".
Sơn Tam
Theo cô thấy thì ông cái đứa bé nãi bao như , mà là xem xem cái thần d.ư.ợ.c cứu mạng trông thế nào thì đúng hơn.
"Hoàng thượng, đây là thứ sư phụ con tặng, cũng chẳng còn bao nhiêu ạ.
Lúc cứu Thái t.ử điện hạ nên mới con còn dư một ít." Nói cô đưa nốt phần nước linh tuyền Hoàng đế uống hết qua.
Hoàng đế cầm chai thủy tinh đó nỡ rời tay: "Trẫm đầu thấy loại lưu ly trong suốt đến mức .
Ồ , còn cái khối sắt của cháu bên cũng loại lưu ly thế ."
"Nếu Hoàng thượng thích, hôm nào con về xem trong đống sách sư phụ tặng cuốn nào dạy lưu ly , lúc đó dâng lên cho Hoàng thượng, để của Lễ bộ cho Hoàng thượng là ." Hoàng đế xoa đầu Tô Mộc Dao: "Mấy cái đầu gỗ ở Lễ bộ so nổi với cháu, cả lũ bọn họ cộng cũng bằng một cái đầu nhỏ của Trường An Quận chúa." Nói xong ông còn gõ nhẹ cái đầu nhỏ của cô.
Hoàng hậu bên cạnh che miệng trộm, Đức công công thấy Hoàng thượng bình phục hẳn bấy giờ mới lui ngoài.
Chuyện hệ trọng vô cùng, việc Hoàng thượng bình phục tự nhiên thể tuyên truyền ngoài, ít nhất là khi Tiêu Dao Vương rời thì tiết lộ, nếu ai Tiêu Dao Vương liệu ngấm ngầm tay độc ác nữa ?
"Đã là tiểu Quận chúa , đừng 'Hoàng thượng, Hoàng thượng' mãi thế, cứ gọi trẫm là Hoàng bá bá là .
Sau cũng cần hành đại lễ như nữa, lúc , cái đầu nhỏ của cháu bình thường thông minh thế mà quên ?".
Tô Mộc Dao hì hì: "Hoàng bá bá, Mộc Dao nhớ ."
"Tốt, lắm!" Hoàng đế đến mức nếp nhăn hiện rõ.
Tô Mộc Dao cũng thấy thoải mái, ít nhất cần hở chút là hành lễ quỳ lạy như khác khiến bản cũng thấy dễ chịu.
Lúc cô còn nghĩ Hoàng đế chắc chỉ khách khí thôi, thể hành lễ quỳ lạy thật , giờ thì thấy quả thực cần thiết.
"Dao Dao, ngày mai cháu đến dự tiệc nhưng trẫm lo Tiêu Dao Vương sẽ gây bất lợi cho cháu, nên lát nữa cháu về hãy dẫn theo vài về cùng, ngày mai họ sẽ hộ tống cháu hoàng cung."