Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sống Sót Trong Đại Nạn Tận Thế - Chương 38: Bị Cướp

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:38:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Nhược khó khăn lắm mới chút tò mò. Với thủ và sự cảnh giác của Lý Ngụy, những hôm qua chắc sẽ đạt mục đích, sáng sớm sửa cửa ?

 

Lý Ngụy thấy lời động tác tay khựng , im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn : “Hôm qua những đó xông nhà, cướp hết đồ ăn trong nhà .”

 

“Hả?” Lâm Nhược thực sự kinh ngạc, xổm xuống khó hiểu : “Anh đổi ổ khóa ?”

 

Lý Ngụy đến đây về phía trong nhà. Lâm Nhược nương theo ánh mắt của nhà , liền thấy Tiền Lê đang ôm đứa bé sô pha. Trên đầu cô còn quấn băng gạc, cúi đầu lời nào, đứa bé trong lòng cũng vẫn đang thút thít nhỏ.

 

Trong nháy mắt, Lâm Nhược đại khái hiểu . Tiền Lê kể từ khi mạt thế đến Lý Ngụy bảo vệ , cô vẫn thấy sự tàn nhẫn của mạt thế. Hôm qua những đó lóc cầu xin thê t.h.ả.m như , chừng cô mở cửa lén lút nhét chút thức ăn ngoài.

 

Kết quả những đó ùa lên, xông nhà cô , cướp sạch bộ thức ăn nhà cô .

 

Lâm Nhược hiểu rõ ngọn nguồn sự việc, cô cảm thấy sự tò mò của thỏa mãn. Cô sờ sờ mũi, chuyển chủ đề: “ thấy nhiều đều về phía tòa 3, mấy ngày nay tăng thêm ít ?”

 

Lý Ngụy vặn xong con ốc cuối cùng, dậy: “Ừm, dạo Long Uyển nhiều đến. Thức ăn vốn dĩ nhiều vì sự xuất hiện của những càng trở nên ít ỏi hơn.”

 

Lâm Nhược nghĩ đến việc còn giả vờ, để giọng điệu của mang theo chút nặng nề, : “Vậy vật tư trong siêu thị cũng còn nhiều nữa ?”

 

Lý Ngụy nặng nề gật đầu, vật tư trong mấy siêu thị lớn xung quanh ngày càng ít .

 

“Vậy định thế nào?” Lâm Nhược liếc gã đàn ông cách đó xa.

 

Người tự cho là kín đáo, vượt qua mấy nhích về phía cô, cần cũng .

 

Gã đó nhận ánh của Lâm Nhược, lập tức cả cứng đờ, vội vàng lùi về, giấu trong đám đông.

 

Lâm Nhược mỉa mai: “Có một luôn thấy quan tài đổ lệ.”

 

Lý Ngụy cũng những đó một cái, trong mắt mang theo lệ khí. Đêm qua ánh sáng quá tối, động tác của những đó quá nhanh, cũng rõ rốt cuộc là ai cướp đồ của bọn họ.

 

Nói chung những ngoài hành lang chắc chắn tham gia trong đó, cho nên bọn họ cũng còn sự bình tĩnh như nữa.

 

“Đến lúc đó chỉ thể ngoài xa hơn một chút, xem thể tìm đồ ăn .” Lý Ngụy đến đây, khỏi thở dài: “ chiếc bè gỗ chúng thực sự quá thô sơ, dòng nước quá xiết, căn bản thể chống đỡ việc di chuyển mặt nước trong thời gian dài.”

 

“Cũng .” Lâm Nhược mím môi gật đầu, là vẫn tìm cách: “ xuống xem thử .”

 

Cuộc chuyện đến đây là kết thúc. Lâm Nhược gật đầu với Lý Ngụy, liền cất bước xuống lầu.

 

Hành lang bộ tòa 3 đều chật kín . Những đa là từ bên ngoài di cư đến, nhiều đều là khuôn mặt lạ lẫm.

 

Lâm Nhược xuống , những quen Lâm Nhược. Thấy Lâm Nhược sạch sẽ gọn gàng, dáng vẻ thiếu thức ăn, bất giác đều bắt đầu nảy sinh ý đồ, từng đôi mắt tham lam về phía cô.

 

Lâm Nhược liếc bọn họ một cái, bước chân dừng, tiếp tục xuống .

 

Lúc một gã đàn ông mặc áo ba lỗ dậy. Quần áo gã đàn ông lấm lem bùn đất, còn một vết m.á.u khô.

 

Gã đàn ông động, phía liền mấy gã đàn ông lên theo. Gã đàn ông mặc áo ba lỗ vươn tay về phía Lâm Nhược: “Em gái, định thế?”

 

Lâm Nhược dừng bước, đầu bọn chúng, tay bắt đầu sờ lưng tìm s.ú.n.g.

 

lúc , bên cạnh đột nhiên lao một bóng . Người động tác nhanh ch.óng, xông lên liền cho gã đàn ông đang trêu ghẹo Lâm Nhược một cước.

 

“Nói chuyện với Nhược tỷ kiểu gì đấy!”

 

Người đạp ai khác, chính là Triệu Huy. Anh đàn em thấy Lâm Nhược ngoài hành lang, lập tức da đầu bắt đầu tê dại, sợ tên nào trướng mắt chọc giận vị cô nãi nãi .

 

Anh sợ cô g.i.ế.c , mà là sợ cô ghi thù chuyện lên đầu . Cái mạng của rẻ mạt lắm, nhưng chịu nổi vị cô nãi nãi lúc nào cũng nhớ thương.

 

Quả nhiên ngoài liền thấy mới đến hôm qua đang trêu ghẹo Lâm Nhược. Anh vội vàng đạp một cước qua, thành công giữ cái mạng nhỏ của mới.

 

Người phụ nữ chỉ thủ , tay tàn nhẫn, còn s.ú.n.g, bên cạnh còn hai con ch.ó giống như mãnh thú. Đây chính là trần nhà chiến lực của tòa 3, nào dám trêu chọc.

 

“Huy ca! Huy ca! thật sự đây là Nhược tỷ!”

 

Gã đàn ông ngã mặt đất lập tức sợ toát mồ hôi lạnh. Gã mặc dù mới đến Long Uyển lâu, nhưng cũng từng danh tiếng của Lâm Nhược. Vạn vạn ngờ cô gái trắng trẻo sạch sẽ chính là Diêm Vương sống đó!

 

Vừa nếu Triệu Huy đạp gã một cước đó, gã bây giờ chỉ sợ t.h.i t.h.ể cũng lạnh .

 

Khóe miệng Lâm Nhược nhếch lên: “Huy ca hôm nay bận .”

 

“Nhược tỷ .” Triệu Huy lành, ánh mắt bất giác liếc khẩu Desert Eagle bên hông Lâm Nhược. Lần hình như khẩu s.ú.n.g , xem chỉ một khẩu!

 

“Nhược tỷ đây là xuống lầu việc gì ?”

 

Lâm Nhược xuống một cái: “ dạo tòa 3 thêm ít khuôn mặt lạ lẫm, ngoài xem thử.”

 

“À, là .”

 

Triệu Huy trong lòng nghĩ chỉ xuống xem thử mà còn mang theo s.ú.n.g? Cô cũng tin a.

 

“Vậy phiền nữa, tiếp tục xem .” Triệu Huy nháy mắt với bên cạnh, lập tức một chạy nhanh xuống lầu.

 

Lâm Nhược “...” Cô cũng ác ma g.i.ế.c cuồng, còn đến mức cho báo tin? Cô lập tức mất hứng dạo xuống .

 

“Đột nhiên nữa, về đây.” Lâm Nhược gật đầu với Triệu Huy, lên .

 

Triệu Huy tự cho một like. Sau chừng còn dựa Lâm Nhược, bây giờ tuyệt đối thể đắc tội .

 

Anh từng nghĩ đến việc tìm mấy chục cướp Lâm Nhược và Lý Ngụy. mấy tòa nhà bên cạnh đang chằm chằm như hổ rình mồi. Nếu tiêu diệt hai chiến lực , lúc xảy xung đột, ? Làm lãnh đạo xa trông rộng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tram-ty-vat-tu-song-sot-trong-dai-nan-tan-the/chuong-38-bi-cuop.html.]

Thời gian thấm thoắt, hai tháng mạt thế, nước đọng nhấn chìm tầng 9.

 

“Đoàng!”

 

Lâm Nhược ở cửa mặt cảm xúc nam nữ ngã trong vũng m.á.u, sự bực bội trong lòng xoa dịu.

 

Cô tóm lấy t.h.i t.h.ể mặt đất, thành thạo ném đối phương từ cửa sổ hành lang xuống. Đối phương tổng cộng ba , hai nam một nữ, là mới đến Long Uyển.

 

Lúc tòa 3 Long Uyển chỉ cửa nhà Lâm Nhược là vẫn còn nguyên vẹn. Những quan sát một vòng, cảm thấy nhà Lâm Nhược cảm giác an nhất, liền gõ cửa Lâm Nhược thu nhận.

 

Lúc thấy mở cửa là một cô gái, ba tâm tư càng linh hoạt hơn, chiếm lấy căn nhà .

 

bọn họ hề thấy ánh mắt của những ngoài hành lang lúc đó bọn họ đều mang theo sự thương hại. Gõ cửa nhà ai gõ, gõ cửa nhà vị sát thần , e là mấy hôm nay cũng khỏi đây .

 

Lúc ba ngã trong vũng m.á.u chứng thực cho suy đoán của bọn họ.

 

đến dọn dẹp sạch sẽ!”

 

!”

 

đây lao công! Làm việc nhanh nhẹn!”

 

“Bà hổ , bà đây rõ ràng là đốt lò !”

 

Ngoài hành lang tầng 25 liên tiếp vang lên từng tiếng tranh giành, đều cái bánh mì đó thù lao.

 

Lâm Nhược vẫn tìm “ ”: “Cô .”

 

Người phụ nữ đó dậy vui vẻ, thành thạo dọn dẹp. Đây thứ mười trong nửa tháng nay , cô là thợ lành nghề .

 

Đôi khi cô thậm chí còn hy vọng nhiều đến gõ cửa hơn mới , như sẽ nhiều nhiều bánh mì.

 

Đợi đến khi phụ nữ dọn dẹp xong, Lâm Nhược theo lệ cho cô một cái bánh mì, bảo cô cửa nhà ăn xong.

 

Về đến nhà, Lâm Nhược cởi bộ quần áo dính m.á.u ném máy giặt trong gian, đó tắm rửa một chút mới bộ quần áo sạch sẽ.

 

Đồ đạc trong siêu thị bên ngoài cuối cùng cũng ăn hết . Lâm Nhược thể cảm nhận những ngày càng điên cuồng. Một chiếm tiện nghi ở chỗ cô, vẫn sẽ đến thử một , thể thấy sự điên cuồng.

 

Khóa ngoài cửa phòng 2502 đối diện cạy vài . Nếu Lý Ngụy lắp đặt nhiều khóa chống trộm cánh cửa, những đó xông .

 

Nhớ những đó mỗi khi cạy khóa tưởng rằng thể trong cướp bóc thỏa thích, kết quả cửa khóa trái bên trong vẫn , những đó tức tối bại hoại, bộ mặt tồi tệ tàn nhẫn, thật sự khiến buồn nôn.

 

Bây giờ Lý Ngụy mỗi về nhà đều mang theo d.a.o về. Mạng dính tay còn nhiều hơn cả Lâm Nhược. Bất kể là Tiền Lê sẽ bao giờ mềm lòng với những bên ngoài nữa.

 

Ngay đêm đó nhà Lâm Nhược khách đến thăm.

 

“Cốc cốc cốc~”

 

A Thọ và A Phúc ngẩng đầu lên khỏi chậu thức ăn, thẳng . Thân hình của chúng bây giờ đạt tới 2 mét, chiều cao vai cũng vượt quá một mét hai, cân nặng 350 cân, đuổi kịp thể hình của hổ Đông Bắc.

 

Lâm Nhược cũng đang ăn cơm, thở dài. Cô mới g.i.ế.c xong một đợt , đến!

 

Đám tìm rắc rối đến cũng quá thường xuyên , đến ăn bữa cơm cũng cho ăn yên !

 

Ăn nhanh cái bánh bao tay, tiện tay cầm khẩu s.ú.n.g bàn nắm trong tay, mới bước tới mở cửa.

 

Nhìn qua lỗ mắt mèo thấy Lý Ngụy và Triệu Huy ngoài cửa, cô còn kinh ngạc nhướng mày. Hai ưa ? Sao cùng xuất hiện ngoài cửa nhà cô?

 

Cô mặc dù nghi hoặc nhưng vẫn đưa tay mở cửa.

 

Vừa mở cửa , hai ngoài cửa đều ngửi thấy một mùi bánh bao thơm ngọt, bất giác nuốt nước bọt. Không ngờ chỗ cô vẫn còn bánh bao để ăn.

 

Bọn họ định hàn huyên vài câu, liền hẹn mà cùng về phía khẩu s.ú.n.g trong tay Lâm Nhược. Bây giờ tình hình nghiêm trọng, thức ăn ngày càng ít, xảy xung đột ngày càng nhiều, đến Lâm Nhược mở cửa cũng mang theo s.ú.n.g.

 

“Hai cùng đến tìm ? Có việc gì?”

 

Triệu Huy chút ngượng ngùng liếc Lý Ngụy một cái, mới lên tiếng : “Nhược tỷ, là thế , siêu thị bên ngoài tiểu khu chúng vài ngày dọn sạch .”

 

Lâm Nhược gật đầu. Hàng tích trữ trong siêu thị bên ngoài thể đồng thời nuôi sống nhiều xung quanh như ăn uống hơn hai tháng vô cùng đơn giản , huống hồ trong siêu thị còn một phần hàng hóa nước cuốn trôi.

 

“Sau đó thì ?”

 

Triệu Huy nghẹn họng, đầu về phía Lý Ngụy. Giọng điệu của Nhược tỷ giống như lo lắng .

 

“Trước đó tìm mấy bơi lội giỏi, lặn xuống nước tìm chiếc thuyền cao su dự phòng trong ban quản lý, chỉ là vẫn luôn tiết lộ ngoài. Bây giờ tình hình nghiêm trọng hơn ít, thứ cũng đến lúc dùng . Chỉ là ngoài tìm đồ, khả năng gặp nguy hiểm sẽ lớn.”

 

Lý Ngụy cũng ở bên cạnh : “Anh tìm , còn tìm cô giúp áp tải thuyền. Đến lúc đó đồ chúng tự tìm là của , cho thêm chúng hai thành.”

 

Lâm Nhược nhướng mày, đây đúng là một công việc . Trước đó cô cũng ngoài xem thử, nhưng thuyền cao su trong gian cũng tiện lấy , bây giờ đúng lúc.

 

“Có thể, khi nào xuất phát?”

 

Trên mặt Triệu Huy hiện lên vẻ vui mừng. Anh ngờ Lâm Nhược dễ dàng đồng ý như : “10 giờ sáng mai xuất phát, Nhược tỷ thấy ?”

 

Lâm Nhược tính toán thời gian tu luyện của một chút, dư dả, vì cô gật đầu: “Được, thời gian.”

 

“Vậy chúng quyết định thế nhé, 10 giờ ngày mai tập trung ở tầng 8.”

 

Định xong thời gian, Triệu Huy và Lý Ngụy cũng lâu. Bọn họ ngửi thấy mùi thơm ngọt đó càng đói hơn, về ăn chút gì đó.

 

 

Loading...