Mang theo tiệm vàng xuyên đến những năm 70, nữ phụ pháo hôi chỉ muốn nằm yên - Chương 389

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:58:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Họ còn sợ máy bay đại bác của kẻ địch nữa, họ cũng !”

 

Những đồng đội hy sinh đó cũng thể yên tâm .

 

Buổi trưa, Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm cũng từ nhà máy trở về.

 

Nếu là đây, hai mơ cũng ngờ tới cả đời thể tham gia một đại lễ quan trọng như .

 

Khi họ theo đông đảo bạn bè công nhân qua quảng trường Thiên An Môn, nội tâm vô cùng kích động.

 

Họ tự hào vì Hoa Hạ!

 

Một thời gian dài Quốc khánh, chủ đề trò chuyện bữa ăn của đều xoay quanh lễ duyệt binh Quốc khánh 35 năm.......

 

Sau khi tham gia lễ duyệt binh Quốc khánh, Thẩm Dao những máy bay và những khí tài quan trọng của đất nước, cảm thấy nên gì đó.

 

Số vàng trong gian của cô nhiều đến mức cô tiêu mấy đời cũng hết.

 

mua nhiều nhà , mà một rương vàng vẫn dùng hết.

 

Thay vì để vàng nhàn rỗi trong gian, Thẩm Dao cảm thấy thể quyên góp một phần vàng cho quốc gia, đóng góp một chút công sức nhỏ bé cho nghiên cứu khoa học của Hoa Hạ.

 

cô nghĩ thì nghĩ , tìm cách để quyên góp vàng .

 

Không thể quyên góp công khai, cũng thể để bất cứ ai .

 

Nếu phát hiện, nguồn gốc của vàng sẽ là một vấn đề lớn.

 

Đang lúc Thẩm Dao vò đầu bứt tai, đột nhiên thấy gọi .

 

“Dao Dao.”

 

Nghe thấy giọng xa lạ mà quen thuộc đó, Thẩm Dao đột ngột ngẩng đầu, chỉ thấy bà nội cô là Lâm Cầm đang ghế sofa trong phòng, ánh mắt hiền từ .

 

Thẩm Dao phấn khích từ giường leo xuống chạy về phía Lâm Cầm, ôm chầm lấy bà, ngay cả giày cũng kịp xỏ.

 

“Bà nội!”

 

Giọng Thẩm Dao mang theo tiếng nghẹn, cô hơn mười năm gặp bà nội.

 

Lâm Cầm dịu dàng vuốt ve lưng Thẩm Dao:

 

“Đứa nhỏ ngốc .”

 

Thẩm Dao ngước đầu lên từ lòng Lâm Cầm, :

 

“Bà nội, con đang ?”

 

“Bà và ông nội khỏe ạ?”

 

Từ khi xuyên sách mà là trở , Thẩm Dao thậm chí nghĩ liệu tất cả những điều là do ông bà nội sắp đặt .

 

Ở thế kỷ 21, chính ông bà nội nuôi nấng cô khôn lớn.

 

thập niên 70, tất cả đều ở đó, duy chỉ ông bà nội.

 

Cô còn nhớ một mơ, trong mơ bà nội cuối cùng cô cũng thông minh lên , chứng tỏ những chuyện ngu ngốc khi trọng sinh ông bà nội đều .

 

Lâm Cầm dịu dàng vuốt tóc Thẩm Dao:

 

“Con yên tâm, ông bà nội vẫn khỏe.”

 

Thẩm Dao vốn định hỏi những kỳ ngộ của liên quan đến họ , nhưng Lâm Cầm ngắt lời.

 

Lâm Cầm mỉm :

 

“Tất cả những gì về con bà nội đều .”

 

“Trải nghiệm đó của con cũng là do bà và ông nội cho con đấy.”

 

Nghe lời bà nội , Thẩm Dao lập tức trợn tròn mắt.

 

“Chuyện con đến thế kỷ 21 về đều là do bà và ông nội sắp đặt ạ?”

 

Lâm Cầm gật đầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-389.html.]

Thẩm Dao với vẻ tiếc rèn thành thép:

 

“Cái con bé quá ngốc, bà và ông nội nổi nữa.”

 

đúng là thông minh lên ít.”

 

Bà và ông già cuối cùng cũng thể yên tâm .

 

“Tại bà và ông nội thể cho con trọng sinh một nữa ạ?”

 

Thẩm Dao nghi hoặc bà nội nhà , lẽ nào ông bà nội là thần tiên?

 

Nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Thẩm Dao, Lâm Cầm mỉm điểm nhẹ lên mũi Thẩm Dao, giọng điệu cưng chiều :

 

“Thiên cơ bất khả lộ, con chỉ cần sống cuộc sống của , đừng nghĩ ngợi nhiều quá.”

 

Vì bà nội , Thẩm Dao cũng ngoan ngoãn hỏi nữa.

 

Cô ôm lấy cánh tay Lâm Cầm, ngoan ngoãn kể những chuyện của những năm qua, mặc dù bà nội , nhưng Thẩm Dao vẫn nhịn chia sẻ với bà.

 

Nhìn đứa cháu gái líu lo ngừng, Lâm Cầm mỉm .

 

Thực bà và ông già nhận nuôi Hòa Lâm cũng là vì con bé .

 

Thẩm Dao định mệnh chính là con của Hòa Lâm.

 

Con bé đây ít việc , nhưng mệnh .

 

Nên bà và ông già mới tay can thiệp.

 

những điều thể cho Thẩm Dao .

 

“Lần bà đến là vì con quyên góp vàng đó cho quốc gia, bà nội thể giúp con.”

 

Lâm Cầm mỉm rõ ý định của .

 

Ông già nhà bà đành lòng cháu gái t.a.i n.ạ.n xe cộ, nhưng Thẩm Dao bắt buộc trải qua kiếp nạn mới thể về thập niên 70.

 

Nên nhờ một bạn giúp đỡ, ban đầu là định để con bé mang theo cái siêu thị nhỏ bên cạnh tiệm vàng về.

 

Thập niên 70 thiếu nhất là đồ ăn, con bé cũng thích ăn uống, định để nó mang theo một cái siêu thị nhỏ thì lo cái ăn cái mặc.

 

ngờ xảy một chút ngoài ý , siêu thị nhỏ biến thành tiệm vàng.

 

Nhìn dáng vẻ tiểu tài mê của Thẩm Dao khi thấy vàng , họ đành đ.â.m lao thì theo lao thôi.

 

Cũng may con bé cầm nhiều vàng như cũng bậy, bây giờ còn nghĩ đến chuyện đóng góp cho quốc gia.

 

Thẩm Dao đang định hỏi vàng đó từ , ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, Thẩm Dao đột nhiên tỉnh giấc từ trong giấc mộng.

 

Thì cô đang nghĩ thế nào để quyên góp vàng an , chẳng may ngủ .

 

Nghĩ đến đây, Thẩm Dao nhớ giấc mơ .

 

Trong mơ, khi tiếng gõ cửa vang lên, bà nội hỏi cô quyên góp bao nhiêu vàng.

 

Thẩm Dao mười rương.

 

Lúc cô xuyên về, trong gian tổng cộng mười lăm rương vàng thỏi và ba rương đồ trang sức.

 

Tính cả vàng cô dùng, cô vẫn để cho hơn bốn rương vàng thỏi và ba rương đồ trang sức.

 

Sau đó bà nội hỏi cô dùng tiền lĩnh vực nào.

 

Thẩm Dao nhất là dùng để xây dựng sự nghiệp quốc phòng của đất nước, chế tạo máy bay tên lửa.

 

Lâm Cầm mỉm gật đầu, đó Thẩm Dao gọi tỉnh.

 

Cảm giác đó chân thực đến mức giống một giấc mơ.

 

Thẩm Dao như chợt nhớ điều gì đó, dùng ý thức kiểm tra gian của .

 

Bên trong thực sự thiếu mất mười cái rương đựng vàng thỏi!

 

Và lúc , trong văn phòng của vị lãnh đạo cao nhất quốc gia đột nhiên xuất hiện mười cái rương, bên trong là vàng thỏi.

 

 

Loading...