“Nói xong còn đưa tay cưng chiều gõ nhẹ lên trán Thẩm Dao một cái.”
Con bé chủ kiến lớn lắm, ai quản nổi nó .
Bao gồm cả đang lái xe mà còn mang vẻ mặt cưng chiều Thẩm Dao - con rể nhà bà nữa.
Thẩm Dao mua nhà, nó còn chạy đôn chạy đáo nhờ ngóng, vô cùng dung túng cho sở thích của Thẩm Dao.
Tô Diệp càu nhàu thì càu nhàu, thấy Thẩm Dao mua nhiều nhà như , định đưa tiền cho Thẩm Dao.
Cuối năm ngoái sắp Tết, Thẩm Dao mua một cái sân cũ nát.
Tô Diệp thực sự cái sân đó gì đáng để mua, địa điểm quá hẻo lánh, đợi đến lúc tăng giá như Thẩm Dao đợi đến bao giờ, nhưng Thẩm Dao vẫn cứ vui hớn hở.
Mặc dù ông bà thông gia gì, nhưng Tô Diệp vẫn lo lắng Thẩm Dao mua nhiều nhà như ba chồng sẽ ý kiến.
Tần Nhã Quân và Chu Văn Viễn đều là đặc biệt , thực sự coi Thẩm Dao như con gái ruột mà đối đãi.
con bé tiêu tiền quá, bà là đẻ còn thấy thót tim, hèn chi bà lo lắng Tần Nhã Quân và Chu Văn Viễn ý kiến.
Dù thu nhập hiện tại của Chu Luật và Thẩm Dao cũng chỉ tiền phụ cấp của Chu Luật và tiền trợ cấp học của Thẩm Dao thôi.
Có một Tô Diệp giả vờ vô ý một câu mặt Tần Nhã Quân:
“Con bé đó mua bao nhiêu nhà mà còn mua nữa, của hồi môn ông bà nội để cho nó đủ để nó phá nữa.”
Không ngờ Tần Nhã Quân những gì, trái còn :
“Không , còn những thứ ông bà nội của Chu Luật để nữa mà.”
Thực Tần Nhã Quân và Chu Văn Viễn cũng thể đoán nguyên nhân con dâu mua nhiều nhà như .
Họ cũng hiểu nhà cửa ở thủ đô sẽ ngày càng giá.
Người thời xưa cũng thích mua đất đai nhà cửa, lúc họ còn nhỏ trong nhà cũng nhà cửa và cửa tiệm.
Có tiền là tích trữ nhà cửa dường như là sở thích ăn sâu xương tủy của Hoa Hạ.
Sau đó hai bà , về Tô Diệp cũng càm ràm nữa, tùy nó .......
Tần Nhã Quân nắm tay Tô Diệp :
“ cũng thấy những cái tứ hợp viện , rộng rãi, cả nhà ở chung cũng thấy chật chội.”
Bà vốn lớn lên trong tứ hợp viện, nên một tình cảm đặc biệt đối với loại nhà .
“ , con cũng thấy thế.”
Thẩm Dao híp mắt :
“Hơn nữa con cảm thấy những ngôi nhà bề dày văn hóa đậm nét, cần bảo tồn thật .”
“Còn nữa, đây cũng là ước mơ của con.”
Tô Diệp nhịn trêu chọc cô:
“Ước mơ của con chính là mua nhà ?”
Chu Luật giải thích:
“Dao Dao còn một ước mơ là trở thành bà chủ cho thuê nhà nữa.”
Vì đây là ước mơ của cô, nên Chu Luật luôn hết sức ủng hộ.
Chỉ là tiền phụ cấp của dường như đáp ứng nổi ước mơ của Dao Dao, mà Dao Dao cũng dùng những thứ tiền bối nhà họ Chu để để mua nhà.
Cũng may là Dao Dao chê kiếm ít tiền!
Thẩm Dao híp mắt gật đầu, sơ tâm của cô vẫn luôn từng đổi.
Nghe con dâu bà chủ cho thuê nhà, Tần Nhã Quân :
“Dao Dao, những cái sân con định cho thuê hết ?”
Tần Nhã Quân thấy ý tưởng tệ, nhà để ở đây thì tiếc quá, cho thuê cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-386.html.]
Nhà ở thì mới mau hỏng.
Thẩm Dao gật đầu:
“Mấy cái sân gần Hậu Hải thì để trống, còn những cái khác định cho thuê ạ.”
Cô xong hai bà :
“Mẹ ơi, đợi hai nghỉ hưu , thì chuyên trách giúp con thu tiền thuê nhà nhé.”
Tô Diệp :
“Đây chẳng là ước mơ của con , bảo chúng thu tiền thuê nhà?”
“Để các cũng trải nghiệm một niềm vui bà chủ cho thuê nhà chứ ạ.”
Thẩm Dao xong Chu Luật đang lái xe bên cạnh:
“Anh đúng , ông chủ cho thuê nhà?”
Tiếng ‘ông chủ cho thuê nhà’ của Thẩm Dao khiến Tần Nhã Quân và Tô Diệp nghiêng ngả.......
Trên đường mua nhà xong về nhà, Tô Diệp nghĩ đến dáng vẻ của cặp vợ chồng lúc nãy, nhịn thở dài một tiếng.
“Bán cả nhà cũng đưa con trai nước ngoài, nhưng nước ngoài như họ nghĩ .”
Nhìn dáng vẻ của cặp vợ chồng đó, là định để con trai về nữa.
Thậm chí còn mơ tưởng một ngày nào đó con trai thể đón hai ông bà già sang nước ngoài.
Bà từng tham gia Hội chợ Quảng Châu, những nước ngoài coi thường Hoa Hạ nhan nhản khắp nơi.
Tần Nhã Quân cũng nhịn thở dài:
“Mỗi một sự theo đuổi khác , hy vọng họ sẽ hối hận.”
Lúc nãy cặp vợ chồng đó mở miệng là nước Mỹ thế nào thế , lương cao bao nhiêu, ngay cả rửa bát ở nhà hàng một ngày cũng thể kiếm mấy trăm đồng.
Từ mức lương ba bốn chục đồng một tháng đến mức mấy trăm đồng một ngày, đó quả thực là một sự cám dỗ cực lớn.
chuyện đơn giản như họ nghĩ chứ.
“Hy vọng những đứa trẻ quốc gia bỏ tiền đưa thể giữ vững sơ tâm, học thành tài về nước xây dựng đất nước .”
Thẩm Dao ngoài cửa sổ, bên tai là tiếng cảm thán của hai bà .
Những lưu học sinh quốc gia cử thập niên 80, trở về, cũng ở nước ngoài.
Còn những tự túc du học, trở về ít.
Mức lương cao và môi trường phát triển hơn ở nước ngoài quả thực sức cám dỗ lớn.
Hơn nữa hiện tại những thể đều là những thành tích học tập ưu tú, những quốc gia phương Tây đó cũng vô cùng sẵn lòng giữ những thành phần trí thức cao ở đất nước họ để cống hiến.
Tuy nhiên những điều cũng sẽ ảnh hưởng đến việc Hoa Hạ chúng sẽ trở thành nền kinh tế lớn thứ hai thế giới trong tương lai xa.
Thẩm Dao để hai bà chuyện ảnh hưởng đến tâm trạng, đầu với Chu Luật đang lái xe:
“Chúng đón ba và các con, ăn thịt nướng vỉ ạ.”
Tô Diệp :
“Mấy hôm mới ăn xong, thèm ?”
Thẩm Dao phủ nhận, hi hi gật đầu:
“Lần món thịt ngũ hoa nướng và thịt dê đó ngon thật sự.”
Bây giờ cũng cần đặt nữa, ăn là trực tiếp ăn luôn .
Trước khi ông bà ngoại về thành phố X, cả gia đình ăn thịt nướng vỉ.
là thơm phức, ai là thích cả.
Cũng , ăn thịt thì ai mà thích chứ.