Mang theo tiệm vàng xuyên đến những năm 70, nữ phụ pháo hôi chỉ muốn nằm yên - Chương 383

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:58:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cặp sinh đôi nhà chị Quế Hương cũng nhận giấy thông báo nhập học của ngôi trường đại học mong ước.”

 

Tiểu Mẫn đỗ Đại học Sư phạm Thủ đô, Tiểu Kiệt đỗ Đại học Hàng Vũ trụ Thủ đô.

 

Kiến Thiết nhà chị Văn Tú thì đỗ đại học F ở thành phố H.

 

như hẹn, chị Quế Hương đưa hai đứa trẻ đến thủ đô.

 

Thẩm Dao dẫn họ chơi vài ngày thật vui vẻ.

 

Còn dặn dò hai đứa trẻ rằng chuyện gì thì cứ đến tìm cô, đừng khách sáo.

 

Hai đứa trẻ cũng coi như là do Thẩm Dao lớn lên.

 

Đầu tháng chín, Thẩm Hòa Lâm và Tô Diệp việc tại Nhà máy Điện cơ Thủ đô, dọn ở trong khu nhà tập thể phân phối của nhà máy.

 

Cậu bé Chu Ngật Lâm (Chu Chu) trở thành học sinh lớp hai của trường tiểu học trực thuộc Đại học B.

 

Thẩm Dao cũng trở thành học viên cao học chuyên ngành tiếng Anh của Đại học B.

 

Vì Đại học B cũng xa quân khu, Chu Luật mỗi sáng khỏi nhà, chiều tối trở về.

 

Ba hai bên thứ bảy sẽ qua ở , bữa tối sẽ dẫn Chu Chu dạo trong Đại học B.

 

Cuộc sống cao học của Thẩm Dao bận rộn hơn hồi học đại học một chút.

 

Ngoài việc lên lớp, theo Giáo sư Cố nghiên cứu đề tài, còn đảm nhiệm công việc trợ giảng, lên lớp cho sinh viên năm nhất khi Giáo sư Cố bận.

 

Đầu thập niên 80, cơ hội để giảng viên hướng dẫn đưa sinh viên thực tế tham quan học tập là nhiều.

 

Một là giao thông thuận tiện, hai là kinh phí thiếu hụt.

 

Giáo sư Cố ngoài Thẩm Dao còn hướng dẫn hai học viên cao học nữa, đều Thẩm Dao một khóa.

 

sư tỷ của Thẩm Dao vốn là sinh viên đại học của Đại học B, vì nghiên cứu học thuật nên mới thi cao học của Giáo sư Cố.

 

Trước khi Thẩm Dao đến, nhiệm vụ lên lớp cho sinh viên năm nhất vốn là của họ.

 

Thẩm Dao đến , nhiệm vụ liền rơi xuống đầu cô.

 

Năm 81 tiếng Anh vẫn là môn thi bắt buộc, trình độ tiếng Anh của sinh viên cũng đồng đều.

 

Nhiệm vụ của trợ giảng là giải đáp thắc mắc và giao bài tập cho sinh viên, Thẩm Dao mỗi ngày đều nhấn chìm trong vô câu hỏi, còn chấm bài tập.

 

May mà tâm thái của Thẩm Dao , cô đến học sinh tiểu học còn dạy , chẳng lẽ sợ dạy sinh viên đại học !

 

Cô là lập chí trở thành giảng viên tiếng Anh đại học mà.

 

Nhìn những khuôn mặt non nớt bục giảng, Thẩm Dao tràn đầy khí thế.

 

khi tan học, đống bài tập thành và nhiệm vụ giảng viên hướng dẫn giao cho.

 

Thẩm Dao:

 

“Hu hu hu...”

 

Cả gia đình học, ngày tháng cứ thế bình lặng và hạnh phúc trôi qua.......

 

Một ngày thứ bảy tháng mười, bận xong việc Giáo sư Cố giao hơn sáu giờ, Thẩm Dao thu dọn đồ đạc vội vàng về nhà.

 

Cũng may là ở gần, khỏi cổng trường vài bước là tới nhà.

 

Khi Thẩm Dao về đến nhà, Tô Diệp và Tần Nhã Quân đang nấu cơm trong bếp, Thẩm Hòa Lâm và Chu Văn Viễn đang ở phòng khách xem tivi trò chuyện.

 

Chu Luật đang hướng dẫn Chu Chu bài tập.

 

Chủ nhật Chu Chu sẽ theo ông bà nội ngoại chơi, nên bài tập về nhà trường giao thường thành thứ bảy.

 

Chu Chu thông minh, là Chu Luật hướng dẫn bài tập thì đúng hơn là cạnh cùng .

 

Thấy Thẩm Dao về nhà, Tần Nhã Quân lăng xăng gọi ăn cơm.

 

Trong bữa ăn, Tô Diệp nhắc đến chuyện hôm nay nhận điện thoại của Kỷ Niệm, rằng họ sẽ đến thủ đô Tết Dương lịch.

 

Chu Chu nuốt miếng cơm trong miệng xuống :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-383.html.]

 

“Em trai cuối cùng cũng sắp đến , con nhớ em ch-ết .”

 

Nhìn đứa con trai dạo cao thêm ít, Thẩm Dao nhịn trêu chọc bé:

 

“Thật ?

 

Sao nhận nhỉ?”

 

“Mỗi ngày con đều vui chơi quên cả lối về, còn tưởng con quên mất Cảnh Dật chứ.”

 

Cậu nhóc khi học kết bạn ít, thường xuyên cùng bạn bè qua nhà , mỗi ngày đều vui hớn hở.

 

Chu Chu mỗi sáng cùng Thẩm Dao khỏi nhà, đưa bé đến trường xong Thẩm Dao mới lên lớp.

 

Buổi tối tan học Chu Chu về cùng bà nội nhà hàng xóm.

 

Đứa nhỏ nhà hàng xóm vặn là bạn cùng lớp với Chu Chu, hai nhóc tì gặp , chơi với .

 

Nên Thẩm Dao nhờ bà nội hàng xóm mỗi ngày giúp đón Chu Chu học về cùng, mỗi tháng sẽ trả một ít phí.

 

Chu Chu với vẻ đồng tình:

 

“Trước khi ngủ con đều nhớ đến Cảnh Dật mà.”

 

Tô Diệp chứng cho Chu Chu:

 

“Bà chứng minh nó thật đấy, mấy hôm còn hỏi bà bao giờ Cảnh Dật mới đến nữa.”

 

Cả nhà trò chuyện vui vẻ, chủ đề từ bao giờ chuyển sang chuyện đón Tết.

 

Chu Luật ba vợ :

 

“Ba , là năm nay chúng đón ông bà ngoại lên thủ đô ăn Tết nhé?”

 

Tần Nhã Quân cảm thấy ý tưởng của Chu Luật , nắm tay Tô Diệp :

 

“Diệp Tử, thấy ý tưởng của Chu Luật đấy.”

 

“Bà xem giờ gia đình Tiểu Dương cũng chuyển công tác qua đây , chúng thể chúc mừng một thể.”

 

“Để Chấn Hoa và Giang San họ cũng lên thủ đô xem thế nào, nhận cửa nhận nhà.”

 

Thẩm Dao cũng vẻ mặt mong đợi Tô Diệp:

 

“Con thấy ạ.”

 

“Mẹ cũng họ lên thủ đô ăn Tết, nhưng lo bà ngoại của Dao Dao chịu.”

 

Nhà máy Điện cơ Thủ đô mới thành lập, đúng lúc bận rộn.

 

Năm nay bà và Thẩm Hòa Lâm chắc chắn là thể rút thời gian để về quê ăn Tết .

 

Thẩm Dao híp mắt đưa gợi ý cho Tô Diệp:

 

“Mẹ cứ bàn bạc với hai , đó trực tiếp mua vé luôn, bà ngoại sẽ chịu thôi.”

 

Bây giờ mua vé cũng trả , thì lãng phí mấy chục đồng, Nghiêm Tú Mai chắc chắn sẽ nỡ.

 

Sau đó phiên khuyên bảo, hết lời hết lẽ, Nghiêm Tú Mai mới đồng ý lên thủ đô ăn Tết.

 

yêu cầu là tàu hỏa.

 

Máy bay đắt quá, già nỡ tiêu tiền.......

 

Vào tháng mười một, việc phân phối công tác cho sinh viên khóa 77 cũng kết quả.

 

Điềm Điềm phân về Bộ Giáo d.ụ.c thành phố X, cô vô cùng hài lòng với sự phân công .

 

Các chị em cùng phòng ký túc xá của Thẩm Dao cũng thư cho cô, kể về tình hình phân phối của .

 

Trương Lệ Lệ toại nguyện giữ trường, chồng cô cũng trở thành giảng viên khoa Triết học của đại học Z.

 

Trần Lan phân về chính quyền thành phố Bằng Thành.

 

 

Loading...