Mang theo tiệm vàng xuyên đến những năm 70, nữ phụ pháo hôi chỉ muốn nằm yên - Chương 38

Cập nhật lúc: 2026-05-05 11:58:26
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đôi giày Warrior thời đại hề rẻ , tận sáu bảy đồng một đôi đấy!”

 

Tuy giày Warrior thoáng khí nhưng Thẩm Dao cảm thấy thoải mái hơn xăng đan, chủ yếu là trông và dễ phối đồ, kết hợp với chiếc áo sơ mi caro và quần dài đen cô mặc hôm nay đúng là cực kỳ hảo.

 

“Mẹ, con đây."

 

Thẩm Dao đội một chiếc mũ rơm, còn mặc thêm một chiếc sơ mi áo khoác chống nắng, trang đầy đủ mới khỏi cửa.

 

Trong cái thời đại kem chống nắng và áo chống nắng chuyên dụng , đây là cách nhất mà Thẩm Dao thể nghĩ .

 

Tuy đạt hiệu quả chống nắng thực sự , nhưng còn hơn mà.

 

Tô Diệp bộ dạng mũ rơm áo sơ mi của cô, thấy thật buồn .

 

Thẩm Dao dễ nắng đen , nhưng cũng cực kỳ dễ trắng , cơ bản là cứ qua mùa hè là da dẻ từ từ trắng trẻo như cũ.

 

Sau bữa trưa, chiếc quạt trần của cửa hàng bách hóa kêu kèn kẹt, mấy ở quầy của Thẩm Dao đều đang gà gật buồn ngủ.

 

Thời tiết quá nóng, buổi tối ngủ ngon giấc, ban ngày cứ buồn ngủ.

 

Nghĩ là buổi trưa nắng nóng thế chắc chẳng ai mua xe đạp , ba đang định gục xuống mặt bàn nghỉ ngơi một lát thì thấy một nam thanh niên mặc sơ mi trắng, chải tóc ngược bước đến quầy.

 

Chị Dương dậy tiếp khách, bảo hai họ cứ nghỉ tiếp , Thẩm Dao và Bạch Điềm Điềm theo, dậy tựa lưng ghế.

 

Họ cũng thể lời chị Dương mà tiếp, nhưng dù thì cũng thấy ngại.

 

Anh thanh niên đến mua xe đạp Thẩm Dao mấy cái, dáng vẻ thôi, cuối cùng vẫn gì mà theo chị Dương xem xe.

 

Chọn xe xong chị Dương dẫn đó quầy để thu tiền và hóa đơn, đó đột nhiên với Thẩm Dao:

 

“Chào đồng chí, tên là Dương Hồng Binh."

 

Thẩm Dao nhíu mày, mua đồ mà còn giới thiệu bản nữa ?

 

Dương Hồng Binh thấy Thẩm Dao lên tiếng, liền tiếp:

 

là cán bộ công đoàn nhà máy cơ khí, bố là phó giám đốc nhà máy cơ khí."

 

Anh tin điều kiện như mà cô nhân viên bán hàng xong rung động.

 

Thẩm Dao những lời , chợt nhớ dường như chính là chồng của Tiền Oánh trong sách.

 

Thẩm Dao liếc Dương Hồng Binh một cái, trông cũng coi như là chỉnh tề, nhưng ánh mắt đó giống , chiều cao cũng cao, đầy một mét bảy.

 

Dương Hồng Binh thấy Thẩm Dao cuối cùng cũng một cái, đắc ý :

 

thấy cô trông cũng , cô yêu đương với ."

 

Thẩm Dao đảo mắt một cái, lạnh:

 

“Anh trông quá, lọt mắt."

 

Chị Dương và Bạch Điềm Điềm che miệng trộm.

 

Không ngờ ở những năm bảy mươi cũng loại đàn ông tự tin thái quá như , thật sự khiến Thẩm Dao thấy buồn nôn.

 

Dương Hồng Binh thẹn quá hóa giận, định tay đẩy Thẩm Dao qua mặt quầy, nhưng chị Dương kéo .

 

“Cô chỉ là một nhân viên bán hàng thôi, nếu chút nhan sắc, thèm để mắt tới cô chắc?"

 

Bạch Điềm Điềm thì tức chịu nổi:

 

“Anh nghĩ là ai chứ?

 

Còn dám coi thường nhân viên bán hàng!"

 

Thẩm Dao kéo Bạch Điềm Điềm , dùng ánh mắt hiệu cho cô bình tĩnh chớ nóng nảy.

 

Thẩm Dao Dương Hồng Binh, mỉm rạng rỡ:

 

“Nhân viên bán hàng thì ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-38.html.]

Đồng chí Thủ tướng từng , nghề nghiệp phân quý tiện.

 

Sao nào?

 

Anh coi thường nhân viên bán hàng ?"

 

“Còn nữa, xinh là sự thật, xí cũng là sự thật, và lọt mắt càng là sự thật."

 

Thẩm Dao xong, mỉm Dương Hồng Binh.

 

Dương Hồng Binh chụp mũ, lời của Thẩm Dao chọc tức, thẹn quá hóa giận, chỉ Thẩm Dao mắng nhiếc thậm tệ.

 

Chị Dương cầm tờ hóa đơn từ bàn thu ngân tuột xuống, kéo Dương Hồng Binh về phía cầu thang phía :

 

“Đồng chí , đừng ở đây gây chuyện nữa, đưa kho lấy xe đạp."

 

Bạch Điềm Điềm Dương Hồng Binh chị Dương kéo , tức nhịn :

 

“Cái loại ."

 

Thẩm Dao :

 

“Một kẻ đàn ông tầm thường nhưng tự tin thái quá."......

 

Lại qua hai ngày nữa, Thẩm Dao tan , dắt xe khỏi tòa nhà bách hóa thấy chắn giữa hẻm.

 

Thẩm Dao phanh xe, một chân chống xuống đất, cái tên thần kinh đang dừng xe giữa đường để dáng .

 

Dương Hồng Binh thấy Thẩm Dao, híp mắt cô:

 

“Đồng chí Thẩm Dao, hôm nay mời cô ăn cơm, coi như là bồi tội với cô."

 

Nói xong còn vuốt mái tóc bôi đầy sáp của .

 

“Không cần, tránh ."

 

Con đường là một con hẻm giữa tòa nhà bách hóa và tòa nhà bên cạnh, Thẩm Dao nào dắt xe cũng lối .

 

Dương Hồng Binh chắn xe ngang hẻm, chặn kín mít lối .

 

“Lão t.ử còn chấp nhặt chuyện cô bảo , cô còn bộ tịch cho ai xem chứ!

 

Đừng rượu mời uống uống rượu phạt."

 

Anh về nhà càng nghĩ càng thấy cam tâm, phụ nữ tính tình , nhưng gương mặt đó thật sự khiến nỡ buông tay.

 

Dương Hồng Binh chỉ nghĩ là sẽ lời ngon ngọt bồi tội một chút, dỗ dành tay, đợi chơi chán sẽ đá .

 

Không ngờ phụ nữ nể mặt, hạ bồi tội mà cô vẫn còn cao!

 

Dương Hồng Binh định đưa tay nắm lấy ghi đông xe đạp của Thẩm Dao, Thẩm Dao liền đá một phát, chỉ thấy Dương Hồng Binh đau đớn ôm lấy bộ hạ ngã gục xuống.

 

Thẩm Dao ngờ chiêu hữu dụng đến thế, kiếp cô từng theo một huấn luyện viên nào đó TikTok tập thể d.ụ.c, huấn luyện viên đó dạy mấy chiêu phòng cho con gái, Thẩm Dao lúc đó học qua một chút, ngờ lúc dùng đến.

 

“Cái con khốn , mau đưa tao bệnh viện."

 

Mẹ kiếp, cái con mụ điên mà dám đá !

 

Thẩm Dao xe đạp, lạnh lùng Dương Hồng Binh đang đất:

 

“Anh cho kỹ đây, còn dám đến nữa sẽ lên đơn vị tố cáo tội sàm sỡ phụ nữ, chặn đường phụ nữ giữa đường, những lời hành động của ở quầy xe đạp hôm qua nhiều thấy đấy.

 

Anh cũng chỉ là con trai một phó giám đốc thôi, chẳng sợ , cứ thử xem đùa với ."

 

Thẩm Dao lời đe dọa hiệu quả, thời đại tố cáo tội sàm sỡ chuyện đùa .

 

Thẩm Dao xong, đẩy chiếc xe đạp của Dương Hồng Binh sang một bên, đạp xe thẳng.

 

Dương Hồng Binh đất, theo bóng lưng Thẩm Dao, kiếp, phụ nữ lai lịch gì mà đến cả giám đốc cũng sợ.

 

Lúc Dương Hồng Binh mới thực sự sợ hãi, phụ nữ bây giờ chiếm chút hời ai chẳng c.ắ.n răng chịu đựng, đây là đầu tiên thấy đòi kiện tội sàm sỡ.

 

 

Loading...