Mang theo tiệm vàng xuyên đến những năm 70, nữ phụ pháo hôi chỉ muốn nằm yên - Chương 379

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:58:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Năm ngoái, Thẩm Dao nhờ tu sửa các căn nhà của ở thành phố Y và thành phố Bằng, đó nhờ Từ Hồng và Ngô Minh Lượng tìm giúp cho thuê.”

 

Tiền thuê nhà theo mức giá thị trường hiện tại, còn đặc biệt nhờ luật sư soạn thảo hợp đồng thuê nhà.

 

Thuê nhà của cô bắt buộc ký kết hợp đồng để tránh xảy tranh chấp.

 

Hơn nữa cô cũng yêu cầu đối với thuê nhà, ai mắt thì cho thuê, ai tính tình cũng cho thuê.

 

Lúc đó Từ Hồng còn thấy quá phức tạp, nhưng Thẩm Dao sợ gặp hạng ngang ngược, đến lúc đó rước hổ cửa rước beo cửa .

 

Mà đừng nha, khi thực hiện xong một quy trình, thuê nhà chọn quả thực đều .

 

Lúc thu tiền nhà cũng đặc biệt dễ chuyện, cho dù những ngày thu tiền đó trả thì lâu cũng nhất định sẽ nộp đủ.

 

Phòng quản lý nhà đất của họ chỉ giúp bán nhà mà còn giúp cho thuê nhà.

 

Cái hạng hễ cứ đến lúc thu tiền là lóc kêu gào tiền thì họ gặp qua ít.

 

Từ Hồng và Ngô Minh Lượng giúp Thẩm Dao quản lý nhà cửa, Thẩm Dao cũng trả phí quản lý tương ứng cho Từ Hồng và Ngô Minh Lượng.

 

Lúc đầu cả hai đều sống ch-ết chịu nhận.

 

Họ theo bước chân của Thẩm Dao mua nhà sớm, nhờ thế mà kiếm bộn tiền , thể nhận phí quản lý chứ.

 

Thẩm Dao chịu, bảo họ nhận thì cô sẽ tìm khác quản lý.

 

Hai lúc mới chịu nhận lấy.

 

“Chị Từ, chị việc em yên tâm trăm phần trăm.”

 

Thẩm Dao rót cho Từ Hồng một chén :

 

“Chị Từ, phiền chị .”

 

“Chị em chúng đừng lời khách sáo như .”

 

Từ Hồng bưng chén chạm nhẹ với Thẩm Dao:

 

“Nói thì cảm ơn cô mới đúng chứ.”

 

Thành phố Y phát triển ngày càng nhanh, bà linh cảm, mấy căn nhà đó của sẽ ngày càng giá trị.......

 

Thành phố Bằng.

 

Ngô Minh Lượng ở phòng quản lý nhà đất về vợ Thẩm Dao gửi bưu phẩm tới.

 

Trần Vận bày bát đũa lên bàn:

 

“Cái cô Thẩm thật tình, bảo cô đừng gửi đừng gửi mà.”

 

Kể từ đầu tiên Thẩm Dao đến thành phố Bằng mua mấy căn nhà, liên lạc giữa hai gia đình bao giờ gián đoạn.

 

Sau Thẩm Dao đến mua thêm vài căn nữa, Ngô Minh Lượng vẫn luôn giúp cô trông coi.

 

đưa phí quản lý nhân dịp lễ tết là gửi đồ tới, khiến cả nhà họ thấy ngại quá chừng.

 

Hồi đó vợ chồng Thẩm Dao giúp nhà họ một việc lớn, là ân nhân cứu mạng của nhà họ cũng quá lời.

 

Ngô Minh Lượng :

 

“Không , cô gửi thì chúng cứ nhận, nhà cửa của cô chúng để tâm thêm chút là .”

 

Cô gái Thẩm Dao cách đối nhân xử thế, bao giờ cảm thấy giúp nhà họ một việc lớn mà đem ơn báo đáp.

 

Trần Vận lườm chồng một cái:

 

“Cái đó thì đương nhiên .”

 

Hồi đó họ theo Thẩm Dao mua mấy căn nhà, bây giờ thì hốt bạc !

 

Huyện Bằng đây chỉ là một làng chài nhỏ, ai mà ngờ huyện Bằng trở thành thành phố Bằng, còn quy hoạch thành đặc khu kinh tế, lượng lớn thương nhân nước ngoài đến thành phố Bằng đầu tư mở xưởng.

 

Bây giờ giá nhà ở thành phố Bằng so với lúc họ mua thì thể so sánh nữa, mỗi ngày một đổi.

 

Trần Vận gắp cho con gái một con tôm lớn, sực nhớ đến lá thư của Thẩm Dao, tiếp:

 

, trong thư Thẩm Dao , nhờ ông tiếp tục giúp cô để ý nhà cửa bên nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-379.html.]

 

“Cô còn để điện thoại bên thủ đô trong thư nữa, bảo tìm cô thì cứ gọi đó.”

 

Ngô Minh Lượng gật đầu:

 

“Được, .”

 

Ông cũng , đất đai và nhà cửa ở thành phố Bằng chỉ thể ngày càng đắt đỏ thêm thôi, mua thì quả thực tranh thủ lúc sớm.

 

Thẩm Dao cũng nghĩ như , cô dự định đầu tư thêm nhà ở thành phố Y nữa, nhưng ở thành phố Bằng và thủ đô thì vẫn thể tiếp tục mua.

 

Còn tranh thủ thời gian một chuyến đến thành phố H, xem nhặt món hời nào .

 

theo Thẩm Dao thấy, việc mua nhà thời đại chính là nhặt món hời lớn nhất .

 

Bởi vì ở đời , giá nhà thực sự là một bước lên mây, khiến thể nào với tới .......

 

Ngày hai mươi tháng Bảy, chiếc máy bay từ thành phố Y bay đến thủ đô sắp hạ cánh.

 

Thẩm Dao xuống thành phố chân qua cửa sổ máy bay, đây là trung tâm văn hóa chính trị của Hoa Hạ, là nơi muôn hướng về, cũng là nơi gia đình cô sẽ sinh sống .

 

Thẩm Dao chợt cảm thấy may mắn khi thể chứng kiến Hoa Hạ từng bước trỗi dậy.

 

Tại lối của sân bay, Chu Luật dắt theo Chu Chu đang đợi Thẩm Dao .

 

“Ba ơi, còn bao lâu nữa mới ạ?”

 

Cậu nhóc nhớ .

 

Trước đây Thẩm Dao học, nhiều nhất cũng chỉ xa năm sáu ngày, một tuần cũng gặp một .

 

Đây là Chu Chu và Thẩm Dao xa lâu nhất, gần một tháng trời.

 

“Sắp con.”

 

Chu Luật xoa đầu nhỏ của Chu Chu:

 

“Sau , cả gia đình chúng sẽ bao giờ xa nữa.”

 

“Vậy khi nào ông bà ngoại mới về nhà ạ?”

 

Ba bảo , khi chuyển đến thủ đô thể chung sống với ông bà nội và ông bà ngoại .

 

“Chờ tham gia xong kỳ thi vấn đáp, sẽ đưa con thành phố X đón ông bà ngoại.”

 

Chu Luật vì mới tiếp nhận trung đoàn nên thể rời quá lâu.

 

Nhiệm vụ đón Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm giao phó lên vai Thẩm Dao.

 

Bởi vì Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm bảo thỉnh thoảng sẽ về thành phố X nên chỉ dọn dẹp quần áo và đồ dùng sinh hoạt mang đến thủ đô thôi.

 

Đồ nội thất và nồi niêu xoong chậu các thứ thì để ở nhà, Tô Chấn Hoa và Giang San thỉnh thoảng sẽ qua quét dọn vệ sinh.

 

Chu Chu Thẩm Dao đang cùng dòng , bèn nhảy cẫng lên vẫy tay chào.

 

“Mẹ ơi.”

 

Chờ Thẩm Dao , Chu Chu lập tức lao đến ôm chầm lấy :

 

“Mẹ ơi, con nhớ quá mất.”

 

Mặc dù nhóc gần bảy tuổi , nhưng vẫn thích bày tỏ tình cảm yêu thương và nhung nhớ với ba .

 

Cậu hề vì tuổi tác lớn dần mà trở nên dè dặt, điều khiến Thẩm Dao vui mừng.

 

Chiếc áo trấn thủ nhỏ của cô vẫn ấm áp như ngày nào.

 

Thẩm Dao đưa chiếc vali trong tay cho Chu Luật, dang tay ôm lấy Chu Chu:

 

“Mẹ cũng nhớ Chu Chu lắm luôn.”

 

Hai con lâu gặp, ôm ấp hôn hít một hồi lâu mới buông .

 

Chờ hai con âu yếm xong, Chu Luật mới tiến lên nắm lấy tay Thẩm Dao:

 

“Chúng về nhà thôi.”

 

 

Loading...