“Hai cứ lặng lẽ ôm như , lời nào.”
Không qua bao lâu, Thẩm Dao buông Chu Luật :
“Anh gọi điện cho ba ?"
Trong suốt một tháng qua, cứ cách hai ba ngày Tần Nhã Quân gọi một cuộc điện thoại tới.
Tần Nhã Quân đương nhiên là chuyện con trai nhiệm vụ, vì cuộc chiến , quân khu thủ đô cũng bước trạng thái sẵn sàng chiến đấu cấp một.
Chu Văn Viễn bảo Tần Nhã Quân hãy gọi điện cho Thẩm Dao nhiều hơn, khuyên giải Thẩm Dao, bảo cô đừng lo lắng, Chu Luật sẽ .
Mặc dù , Thẩm Dao , chồng chắc chắn cũng lo lắng cho Chu Luật, chỉ là bà tiện thể hiện mặt cô thôi.
Về phần Thẩm Hòa Lâm và Tô Diệp, họ vốn Chu Luật nhiệm vụ, để họ lo lắng, Thẩm Dao luôn giấu kín.
“Phía ba hai bên đều gọi , em yên tâm."
Kết thúc nhiệm vụ trở về thành phố Y, liền gọi điện về thủ đô, cha chắc chắn chuyện nhiệm vụ.
Anh cũng gọi điện cho phía vợ, khi điện thoại kết nối mới Thẩm Dao luôn giấu vợ chuyện nhiệm vụ, chỉ thời gian huấn luyện khá căng.
Thẩm Hòa Lâm và Tô Diệp đều là những thông minh.
Bình thường cứ cách vài ngày Chu Luật gọi điện cho họ, lâu như gọi.
Hơn nữa báo đài cũng đưa tin về chuyện đ.á.n.h trận, hai liền nghĩ ngay đến việc Chu Luật lẽ nhiệm vụ .
Thẩm Hòa Lâm và Tô Diệp cũng hiểu, Thẩm Dao với họ là vì sợ họ lo lắng.
Để Thẩm Dao lo lắng an ủi , Thẩm Hòa Lâm và Tô Diệp vẫn luôn giả vờ như gì.
Còn hai thì lúc nào cũng theo dõi tin tức về chiến tranh báo chí.
Chu Luật kết thúc nhiệm vụ gọi điện cho Tô Diệp, điện thoại kết nối, khi Chu Luật gọi một tiếng “".
Tô Diệp ở đầu dây bên liền :
“Đi nhiệm vụ về ?
Không chứ?"
Lúc Chu Luật mới nhạc phụ nhạc mẫu đều cả, chỉ Thẩm Dao là tưởng họ thôi.
Thẩm Dao hốt hoảng Chu Luật:
“Anh lộ chuyện ở chỗ ba em chứ?"
Nhìn dáng vẻ lo lắng của Thẩm Dao, Chu Luật nhịn :
“Ba sớm đoán , chỉ là sợ em lo lắng hãi hùng an ủi họ, nên mới luôn giả vờ như thôi."
nghĩ đến việc nhiệm vụ khiến lo lắng hãi hùng, Chu Luật thấy chút áy náy.
Anh nắm c.h.ặ.t lấy tay Thẩm Dao, khẽ :
“Dao Dao, xin , để lo lắng ."
Thẩm Dao rút tay , nhéo nhéo mặt :
“Anh gì ngốc thế?"
“Anh là một quân nhân, phục tùng mệnh lệnh là thiên chức của , bảo vệ tổ quốc là trách nhiệm của .
Là vợ của quân nhân, em sự giác ngộ đó."
“Trước khi cưới em tính chất công việc của , nên cần xin với em."
“Ngược , em thấy tự hào về , Chu Chu cũng tự hào về , ba cũng sẽ tự hào về thôi."
Thẩm Dao xong sực nhớ tới Tô Diệp:
“Mẹ em trách em chứ?"
Cô chủ yếu là sợ Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm lo lắng nên mới luôn giấu họ, ngờ họ sớm đoán .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-369.html.]
“Không , em là vì họ lo lắng."
Nghe Chu Luật Tô Diệp giận, Thẩm Dao lúc mới thở phào nhẹ nhõm:
“Vậy thì quá."
“ , trai em ?"
Theo lý thì Chu Luật về, Tô Dương cũng về chứ.
“Đến trường chị Kỷ Niệm đón họ , còn bảo hôm nay qua đây , sẽ đưa Kỷ Niệm và Cảnh Dật ăn món gì đó ngon ngon."
“Ồ, đón thế giới hai với chị Kỷ Niệm ?"
Nhóc con Cảnh Dật tự động Thẩm Dao ngó lơ.
“Hay là chúng cũng hưởng thế giới hai nhỉ?"
Chu Luật xong còn nháy mắt với Thẩm Dao.
Vừa dứt lời, nhóc Chu Chu đang ăn bánh kem ở phòng khách liền gọi .
“Mẹ ơi mau đây, dâu tây cái bánh kem ngon lắm luôn ạ~"
Ăn đồ ngon, Chu Chu nhịn chia sẻ với .
Thẩm Dao nhướng mày Chu Luật:
“Theo em thấy, hôm nay chúng hưởng thế giới hai ."
Chu Chu lâu lắm mới gặp ba, tối nay chắc chắn sẽ bám lấy đòi ngủ cùng ba cho mà xem.
“Không , đợi thằng bé ngủ chúng hưởng ."
Chu Luật xong liền hôn Thẩm Dao một cái:
“Đi ăn bánh , nấu cơm."
Lúc nãy cơm mới một nửa thì Thẩm Dao và Chu Chu về.
Sau khi Chu Luật về liền mua những món mà Thẩm Dao thích ăn, tối nay định món vịt xào m-áu.
“Được, em giúp ngay đây."
Thẩm Dao xong liền đặt một nụ hôn lên môi Chu Luật, đó chạy biến .
Chu Luật với ánh mắt đầy ý ở phòng ăn Chu Chu đút dâu tây cho Thẩm Dao, Thẩm Dao với vẻ mặt cường điệu là ngon.
Nhìn dáng vẻ vui vẻ của Thẩm Dao và Chu Chu, Chu Luật cảm thấy là hạnh phúc nhất thế giới .......
Sau khi Chu Luật kết thúc nhiệm vụ, cuộc sống cũng trở quỹ đạo bình thường.
Kỳ nghỉ hè năm bảy mươi chín, Thẩm Dao về thành phố X một chuyến, kéo bằng Nghiêm Tú Mai và Tô Đại Sơn lên máy bay bay đến thủ đô.
Đi cùng còn Tô Nhiên, cô bé nhận giấy báo trúng tuyển của trường cấp ba nhất thành phố X.
Coi như phần thưởng, Thẩm Dao đưa cô bé chơi thủ đô một vòng.
Thẩm Dao vốn định kéo cả Điềm Điềm cùng, nhưng lớn đều rảnh, Bạch Điềm Điềm lo lắng một và Thẩm Dao trông nổi ba đứa trẻ.
Chủ yếu là Nghiêm Tú Mai và Tô Đại Sơn cũng cần chăm sóc, thế là Điềm Điềm bảo đợi Đồng Đồng lớn thêm chút nữa .
Vì Nghiêm Tú Mai và Tô Đại Sơn lớn tuổi, Thẩm Dao từ chối đề nghị của cha chồng để cảnh vệ lái xe đưa họ tham quan thủ đô.
Nghiêm Tú Mai kiên quyết từ chối ý định xin nghỉ phép để bồi họ chơi của Tần Nhã Quân.
Họ gây phiền hà cho Tần Nhã Quân và Chu Văn Viễn.
Trong hai mươi ngày ở thủ đô, Thẩm Dao đưa ông bà ngoại leo Vạn Lý Trường Thành, tham quan Thiên An Môn và Nhà kỷ niệm vĩ nhân mà họ hằng mong ước.
Họ còn xem lễ kéo cờ quảng trường Thiên An Môn.
Lễ kéo cờ lúc vẫn nhiều như đời , cần xếp hàng thâu đêm suốt sáng.