“Còn chủ động xin biên giới tham chiến nữa cơ.”
Có thể tưởng tượng là nhà trường bác bỏ .
“Vậy , dạo hai chúng đều về nhà ở."
Thẩm Dao chiên trứng xong, cho thêm nước nồi:
“ , lúc nãy Chu Luật mang xe đạp của chị qua , để ở trong sân , chị thấy ?"
Từ nhà đến trường Thẩm Dao chỉ vài bước chân, đến trường Kỷ Niệm thì xa hơn một chút.
Nên Tô Dương bảo Chu Luật mang xe đạp của Kỷ Niệm qua, thời gian để chị đạp xe học cho nhanh, đưa Cảnh Dật cũng tiện hơn.
“Thấy , lúc Tô Dương gọi điện với chị."
Kỷ Niệm im lặng một lát Thẩm Dao :
“Dao Dao, họ sẽ đúng ?"
Kỷ Niệm cũng chút lo lắng, cô từng bác sĩ quân y nên sự tàn khốc của chiến tranh, nhưng cô dám thể hiện mặt con trẻ.
Tô Dương trong điện thoại bảo cô đừng lo, nhưng chồng sắp chiến trường, cô thể lo cho .
Thẩm Dao Kỷ Niệm với ánh mắt kiên định:
“Họ nhất định sẽ ."
Cô đang cho Kỷ Niệm , cũng là đang thuyết phục chính bản ........
Những ngày tiếp theo, Thẩm Dao và Kỷ Niệm mỗi ngày đều đưa con học, tan học đưa con về nhà.
Kỷ Niệm dạo cũng ở bên chỗ Thẩm Dao, hai ở cùng cũng bạn.
Bác gái Mai thấy Thẩm Dao và Kỷ Niệm đưa con đến ở đây mỗi ngày, đặc biệt sang với Thẩm Dao rằng việc gì cứ gọi một tiếng, cả nhà bác đều mặt.
Vì đưa con lớp học, họ đặc biệt trình bày lý do với nhà trường.
Vì hai đều là nhà quân nhân nên nhà trường cho chỉ cần trẻ con ảnh hưởng đến sinh viên khác thì thể đưa lớp học.
Thực tế ở thời đại , việc đưa con học đại học là chuyện phổ biến, gì mới lạ cả.
Vì dắt theo Chu Chu nên thời gian Thẩm Dao đều ở hàng ghế cuối lớp.
Cô chăm chú giảng, còn Chu Chu thì cầm truyện tranh xem, hoặc cầm giấy b-út vẽ vời, thỉnh thoảng cũng nghiêm túc thầy giảng bài.
Chơi mệt thì gục xuống bàn nghỉ ngơi, hề phát tiếng động phiền khác.
Lúc tan học, một sẽ gần trêu chọc Chu Chu, nhóc con cũng híp mắt hỏi gì đáp nấy, chinh phục ít trái tim của các cô chú.
Vì mỗi ngày đều bồi Thẩm Dao học, trình độ tiếng Anh của nhóc con tiến bộ vượt bậc, thậm chí còn học vài câu tiếng Đức đơn giản.
Ngay cả giảng viên lớp cũng thích bé thông minh .
Lữ Thanh Thanh và Vương Mộng còn cảm thán với Thẩm Dao rằng nếu sinh đứa con ngoan như Chu Chu thì đau đớn mấy họ cũng thấy cam lòng.......
Tin thắng trận từ cuộc chiến tranh tự vệ truyền về liên tục, theo báo cáo của các phương tiện truyền thông, lực lượng quân tham gia cuộc chiến.
Điều khiến trái tim vốn luôn treo lơ lửng của Thẩm Dao và Kỷ Niệm thả lỏng ít.
Thẩm Dao , nếu gì bất ngờ thì nửa tháng nữa chiến tranh sẽ kết thúc, Hoa Hạ đ.á.n.h nước Khỉ đến mức còn đường lui.
Chu Luật và Tô Dương cũng sắp về .......
Buổi tối, Thẩm Dao tựa đầu giường truyện cho Chu Chu .
Đọc một nửa, nhóc con bỗng nhiên lên tiếng hỏi:
“Mẹ ơi, bao giờ ba về ạ?"
Chu Chu nửa tháng gặp Chu Luật , nhóc con thấy nhớ ba.
“Ừm... chắc là mười mấy ngày nữa thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-368.html.]
Thẩm Dao đặt cuốn truyện xuống, gương mặt tròn trịa của Chu Chu:
“Chu Chu là nhớ ba ?"
Trước đây Thẩm Dao đưa Chu Chu về thủ đô hoặc thành phố X, cách vài ngày sẽ gọi điện cho Chu Luật một .
Lần Chu Luật nửa tháng, một chút tin tức nào.
Chẳng trách Chu Chu quen.
Chu Chu gật đầu:
“Mẹ ơi, ba gì ạ?"
“Ba là quân nhân, ba thực hiện nhiệm vụ mà tổ chức giao phó đấy."
Quân nhân phục tùng mệnh lệnh, đây là đạo lý mà Chu Luật thấm nhuần cho Chu Chu từ nhỏ.
“Đợi ba về, bảo ba đưa chúng vườn bách thú nhé?"
Thẩm Dao nhẹ nhàng xoa tóc Chu Chu, đ.á.n.h lạc hướng chú ý của bé.
“Vâng ạ, Chu Chu xem gấu trúc."
“Được, đến lúc đó bảo ba đưa Chu Chu ."......
Ngày mười lăm tháng ba, truyền thông đưa tin, mục tiêu của cuộc chiến tranh tự vệ đạt , Hoa Hạ bắt đầu rút quân.
Ngày mười sáu tháng ba, Hoa Hạ tuyên bố thành việc rút quân, cuộc chiến tranh tự vệ kết thúc.
Ngày mười bảy tháng ba, thứ Bảy, Thẩm Dao tan học đưa Chu Chu về nhà, cô thấy chiếc xe Jeep quen thuộc của Chu Luật ở ven đường.
Thẩm Dao tràn đầy vui sướng dắt tay Chu Chu con hẻm, cửa sân căn nhà nhỏ của họ quả nhiên đang mở.
Thẩm Dao lắc lắc bàn tay đang nắm tay Chu Chu, :
“Ba về kìa."
Nghe thấy lời , Chu Chu buông tay Thẩm Dao chạy thẳng nhà:
“Ba ơi!"
Chu Luật đang nấu cơm trong bếp thấy tiếng liền vội vàng tắt bếp chạy , bế thốc Chu Chu đang lao về phía lên, tung lên trời hai cái.
Chu Chu ba trêu cho ha ha, mãi mới bình tĩnh để ôm cổ Chu Luật :
“Ba ơi, Chu Chu nhớ nhớ nhớ nhớ ba lắm luôn."
“Ba cũng nhớ Chu Chu, và cũng nhớ nữa."
Chu Luật xong liền sâu Thẩm Dao đang ở hiên nhà.
Một tháng , vì luôn trong tư thế sẵn sàng chờ lệnh, họ cách nào liên lạc với bên ngoài.
Mỗi ngày chỉ lúc ngủ mới thể nghĩ đến Thẩm Dao và Chu Chu một chút.
Chu Luật khẽ vỗ m-ông Chu Chu:
“Ba mua bánh kem nhỏ cho Chu Chu đấy, để bàn , mau ăn ."
Nói xong liền đặt Chu Chu xuống.
Có bánh kem nhỏ , Chu Chu cũng chẳng màng đến ba nữa.
Sau khi Chu Chu rời , Chu Luật mỉm dang rộng hai tay về phía Thẩm Dao:
“Dao Dao, về đây."
Thẩm Dao đặt sách và túi xách tay lên tủ giày ở hiên, lao thẳng lòng Chu Luật.
Chu Luật ôm chầm lấy Thẩm Dao, vùi mặt hõm cổ cô, hít một thật sâu, bỗng chốc cảm thấy tràn đầy sức mạnh.
“Đồng chí Chu Luật, chào mừng về nhà."