Nhìn Chu Chu đang ngủ say, Thẩm Dao nhỏ với Chu Luật:
“Em cứ tưởng thằng bé vì quá nhớ nên mới bám lấy ba đòi ga đón cùng, ngờ nhóc con tự khai , là vì xe tải cơ."
“Còn dặn em cho ba , sợ buồn."
Thẩm Dao xong liền đưa tay sờ lên l.ồ.ng ng-ực Chu Luật, trêu chọc hỏi:
“Sao nào?
Có buồn ?"
Chu Luật nắm lấy tay Thẩm Dao, thấp giọng gật đầu:
“Buồn chứ, Dao Dao hôn hôn mới khỏi ."
Thẩm Dao cũng thất vọng, ghé sát hôn lên môi Chu Luật, định rời thì gáy Chu Luật giữ c.h.ặ.t.
Chu Luật chạm môi Thẩm Dao :
“Thời gian ngắn quá, vết thương vẫn lành."
Thẩm Dao khẽ , làn môi đỏ mọng mở , Chu Luật ý mà tiến công chiếm đóng, cho đến khi Thẩm Dao thở mới chịu buông cô .
Trán Chu Luật tì trán Thẩm Dao, khẽ:
“Dao Dao, em nhớ hôm nay là ngày gì ?"
Thẩm Dao Chu Luật với nụ rạng rỡ, cố ý hỏi:
“Ngày gì cơ?"
Chu Luật đương nhiên bỏ lỡ vẻ tinh quái trong mắt Thẩm Dao:
“Kỷ niệm ngày cưới của chúng ."
“Dao Dao, kỷ niệm ngày cưới vui vẻ, cảm ơn em sáu năm nay luôn ở bên cạnh , yêu em."
Thoáng một cái, Dao Dao gả cho sáu năm .
Trong sáu năm , mỗi ngày đều cảm thấy là đàn ông hạnh phúc nhất thế giới .
Người vợ yêu thương, đứa con thông minh, còn cha khỏe mạnh và thấu hiểu.
Chu Luật cảm thấy, kiếp chắc hẳn nhiều việc thiện, kiếp mới thể sở hữu một gia đình hạnh phúc đến thế.
“Kỷ niệm ngày cưới vui vẻ."
“Cảm ơn sáu năm nay bao dung và che chở cho em, em cùng qua thêm nhiều sáu năm nữa, cho đến khi chúng đều già ."
“Chu Luật, em yêu ."
Thẩm Dao xong hôn Chu Luật một cái.
Sáu năm kết hôn , cô sống hạnh phúc.
Cô cùng đàn ông mắt bạc đầu giai lão, hạnh phúc cả đời.
“Được, chúng sẽ nắm tay hết cuộc đời."
Chu Luật nắm lấy tay Thẩm Dao, đặt một nụ hôn lên muôi bàn tay cô.
Sau đó cúi lấy từ trong ngăn kéo tủ đầu giường một chiếc hộp nhỏ đặt tay Thẩm Dao.
“Quà kỷ niệm tặng em ."
Thẩm Dao ngạc nhiên :
“Đây là cái gì?
Anh để lúc nào ?"
Chu Luật trả lời, chỉ mỉm :
“Mở xem ."
Thẩm Dao tràn đầy mong đợi mở hộp , chỉ thấy bên trong là một chiếc trâm cài áo.
Chiếc trâm hình mặt trăng, đó khảm những viên ngọc trai kích thước đồng đều, đơn giản mà kém phần tinh tế.
“Cảm ơn , lắm, em thích."
Thẩm Dao xong hỏi:
“Lại nhờ mua ở cửa hàng Hữu Nghị ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-363.html.]
Loại trâm cài Thẩm Dao hình như từng thấy ở cửa hàng bách hóa nào.
Chu Luật gật đầu:
“Em thích là ."
Thẩm Dao chiếc trâm trong tay, Chu Luật, khịt mũi một cái:
“Làm bây giờ, so với quà của , quà của em hình như tinh tế cho lắm."
Cô xong liền bước xuống giường, tới bên bàn , mở ngăn kéo lấy một gói giấy.
“Em thấy ngoại đang dùng len móc giày, nên bảo ngoại dạy em."
Thẩm Dao đưa gói giấy cho Chu Luật:
“Này, đây là quà em tặng ."
Vì năm nay về ăn tết đông, Nghiêm Tú Mai sớm bắt đầu chuẩn dép trong nhà .
Dép nhà họ đều dùng len để móc, ấm dễ .
Vì Thẩm Dao và Chu Chu về sớm nên giày của hai con Nghiêm Tú Mai móc xong từ lâu, nhưng của Chu Luật thì vẫn bắt đầu.
Thẩm Dao liền với Nghiêm Tú Mai là để cô móc cho Chu Luật, bảo Nghiêm Tú Mai dạy .
Sau mấy ngày gấp rút cho xong, đôi giày cuối cùng thành tối hôm qua.
Chu Luật mở gói giấy, bàn tay to lớn vuốt ve mặt giày, như thấy dáng vẻ ảo não của Thẩm Dao mỗi khi móc giày sai.
“Dao Dao, cảm ơn em, thích."
“Đối với , món quà hơn bất kỳ món quà nào khác."
Từng đường kim mũi chỉ đều là tâm ý của Dao Dao.
Thấy Chu Luật thích, Thẩm Dao cũng rạng rỡ:
“Em phát hiện tuy em thiên phú may vá quần áo, nhưng mấy thứ đồ len em cũng khá đấy chứ."
“Cách đan em học nhanh lắm, ngoại còn khen em thông minh nữa cơ."
Thẩm Dao tựa lòng Chu Luật ríu rít kể chuyện, Chu Luật nở nụ lặng lẽ lắng .
Đột nhiên, nhóc Chu Chu lật một cái.
Sợ con tỉnh giấc, Thẩm Dao lập tức im bặt.
Chu Luật thấp giọng :
“Ngày mai tống khứ cái nhóc con sang chỗ ba thôi."
Nhóc con ở đây, bao nhiêu chuyện đều .
Thẩm Dao gương mặt ngủ như thiên thần của con trai:
“Nếu Chu Chu đuổi thằng bé ngủ với ông bà nội ngoại, chắc nhóc con sẽ nhè cho mà xem."
Hôm nay Tô Diệp và Tần Nhã Quân đều cho Chu Chu ngủ cùng, nhưng Chu Chu chịu.
Dù nhóc con vì xe mới đòi đón ba, nhưng nỗi nhớ ba của thằng bé cũng hề ít chút nào.
Trước khi ngủ còn bám lấy Chu Luật chơi lâu, còn bắt ba kể chuyện cho .
nhóc con hôm nay ông nội đưa chơi mệt , cũng kiên trì bao lâu bắt đầu díp mắt , hết một câu chuyện ngủ say.
Nghĩ đến dáng vẻ Chu Chu mếu máo sắp , Chu Luật bật :
“ nếu nhóc con ngủ với ông bà, thì ba nó là đây sẽ mất."
Chu Luật xong hôn lên môi Thẩm Dao, hồi lâu mới buông .
Thẩm Dao mỉm trong chăn:
“Chỉ cần Chu Chu đồng ý, em ý kiến gì."
“Em ngủ đây, ngày mai còn dậy sớm nữa."
Chu Luật tắt đèn ôm Thẩm Dao lòng:
“Yên tâm , sẽ cho thằng bé đồng ý."
Cứ như , chỗ ngủ của nhóc Chu Chu vẫn còn đang trong giấc mộng ba sắp xếp xong xuôi.......
Vì nhà ăn cơm tất niên buổi sáng, nên đám Tô Diệp dậy bận rộn từ lúc ba bốn giờ sáng.