Mang theo tiệm vàng xuyên đến những năm 70, nữ phụ pháo hôi chỉ muốn nằm yên - Chương 361

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:57:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngô Linh cũng mỉm :

 

“Mẹ cũng là đầu tiên thấy c.o.n c.ua to thế đấy.”

 

“Chị Dao Dao, chị chuẩn món đồ nướng hải sản mà chị kể đó cho tụi em ạ?”

 

Từ khi Thẩm Dao nhắc đến đồ nướng hải sản dịp nghỉ hè, Tô Nhiên cứ nhớ mãi quên.

 

Thẩm Dao mỉm kế hoạch của hôm nay:

 

, trưa nay chúng ăn đại tiệc hải sản, buổi tối ăn đồ nướng hải sản.”

 

Tô Nhiên mừng rỡ nhảy cẫng lên:

 

“Chị Dao Dao, em yêu chị ch-ết ~”

 

Nghiêm Tú Mai và Tô Đại Sơn cũng , mới lạ ngắm những thứ từng thấy qua .

 

Chu Luật và Tô Dương lúc cũng trong nhà, từng loại từng loại một giới thiệu cho Nghiêm Tú Mai và Tô Đại Sơn .

 

Lần họ mang về các loại hải sản gồm tôm lớn, cua, ốc biển, ngao, hàu, sò điệp, mực, cá chẽm, bào ngư, cơ bản là ngoài chợ bán cái gì thì họ mua cái đó.

 

Có những thứ Nghiêm Tú Mai và Tô Đại Sơn sống bảy tám mươi năm mà còn từng thấy bao giờ.

 

Kích thước của tôm và cua đó to hơn nhiều so với những gì họ từng thấy.

 

Tô Diệp mỉm :

 

“Lần công tác thành phố Y, mấy đứa nhỏ bàn bạc với bảo đợi đến Tết sẽ mang ít hải sản về cho cả nhà nếm thử món lạ.”

 

Con cháu luôn nhớ tới , Nghiêm Tú Mai cảm thấy vui.

 

bà vẫn nhịn hỏi:

 

“Dao Dao, mấy thứ chắc tốn ít tiền con nhỉ?”

 

Những thứ mà họ từng thấy qua , Nghiêm Tú Mai luôn cảm thấy nó sẽ đắt.

 

Thẩm Dao mỉm :

 

“Dạ đắt bà, là nhờ quen tìm ngư dân mua giúp đấy ạ.”

 

“Giống như con trực tiếp đến vườn vải mua vải , đều là giá bán buôn cả ạ.”

 

Số hải sản đều là nhờ chồng của Trần Lan giúp đỡ tìm mua trực tiếp từ ngư dân, giá rẻ hơn mua ngoài chợ nhiều.

 

Theo Thẩm Dao thấy, hải sản lúc thực sự hề đắt.

 

Hơn nữa chỉ cần nhà thích, tiêu chút tiền cũng chẳng , thứ cô thiếu nhất chính là tiền.

 

Thấy Thẩm Dao , Nghiêm Tú Mai cũng còn thắc mắc về vấn đề giá cả nữa.

 

Tấm lòng của con cháu, nếu cứ thắc mắc mãi thì sẽ mất vui.

 

Nghiêm Tú Mai với Tô Đại Sơn ở bên cạnh:

 

“Ông nó , nhờ phúc của mấy đứa nhỏ mà đời tụi ăn bao nhiêu là món lạ đấy.”

 

Tôm hùm đất, đồ nướng, cả đống hải sản nữa.

 

Trước đây mà dám nghĩ tới việc sống những ngày như thế chứ.

 

Tô Đại Sơn tán đồng gật đầu:

 

“Mấy đứa trẻ nhà đứa nào đứa nấy đều giỏi giang cả.”.......

 

Ăn sáng xong, Chu Văn Viễn và Tô Chấn Văn tới tòa nhà bách hóa tìm Tô Chấn Hoa để trả xe, nhân tiện đưa theo mấy đứa nhỏ cùng.

 

Nhóm Thẩm Dao thì đẩy bốn bà bàn mạt chược:

 

“Mọi cứ yên tâm đ.á.n.h bài , nhà bếp cứ giao cho mấy đứa con lo liệu ạ.”

 

Tô Diệp và Tần Nhã Quân bọn họ dở dở .

 

“Thực sự cần tụi giúp một tay ?”

 

“Thực sự cần ạ, cứ đợi ăn là .”

 

Thẩm Dao xong liền cùng Kỷ Niệm và Điềm Điềm bếp chuẩn bữa trưa hôm nay.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-361.html.]

Chu Luật và Tô Dương cũng giúp sức.

 

Thẩm Dao lo lắng họ tàu hỏa cả đêm sẽ mệt, bảo họ nghỉ ngơi một lát.

 

Chu Luật :

 

“Không mệt , tụi ngủ suốt cả chặng đường về mà.”

 

Thẩm Dao tin, những lính như họ tính cảnh giác đều cao, chỉ cần một tiếng động nhỏ là dễ dàng tỉnh giấc, huống hồ là tiếng xình xịch ầm ĩ của tàu hỏa.

 

Thấy Thẩm Dao vẻ mặt tin, Chu Luật :

 

“Thật sự mệt, em yên tâm , nếu mệt sẽ nghỉ ngơi ngay.”

 

Thấy Chu Luật kiên trì, Thẩm Dao cũng khuyên nữa:

 

“Vậy , hai giúp tụi em sơ chế đống hải sản ạ.”

 

Chu Luật gật đầu:

 

“Định ăn thế nào đây?”

 

Mỗi cách ăn khác thì cách sơ chế cũng khác .

 

“Một nửa trưa nay ăn, một nửa tối nay nướng ạ.”

 

Thẩm Dao định hôm nay sẽ ăn hết chỗ hải sản , cô lo lắng để lâu hải sản sẽ còn tươi ngon, đồ đông lạnh chung quy vẫn ngon bằng đồ tươi sống.

 

Nhà họ đông , ăn hết chỗ hải sản chắc chắn thành vấn đề.

 

“Sau đó bữa trưa con định một nửa kho, một nửa hấp ạ.”

 

Hải sản mặc dù hấp là ngon nhất, nhưng khẩu vị của đa trong nhà vẫn thiên về đậm đà hơn.

 

Thẩm Dao định hấp một nửa, lát nữa sẽ pha thêm bát nước chấm.

 

“Được, cứ giao cho tụi .”

 

Chu Luật lấy hai chiếc xô trong bếp định lựa phần hải sản ăn buổi trưa , phần còn đậy kín để bên ngoài, đợi đến chiều mới xử lý.

 

Thẩm Dao theo Chu Luật khỏi bếp:

 

, đống đồ vận chuyển thế nào ?”

 

“Có dùng chút quan hệ, nhờ Trịnh Nghị giúp đỡ một tay.”

 

Sau đó Chu Luật kể chuyện chuyến tàu từ thành phố Y đến thủ đô , của Thái Tư Vũ chính là trưởng tàu.

 

Anh gọi một cuộc điện thoại cho Trịnh Nghị, nhanh xong thủ tục.

 

Thẩm Dao Chu Luật nhặt hai c.o.n c.ua lớn bỏ xô, tiếp tục hỏi:

 

“Tiền hải sản đưa cho chồng Trần Lan đấy?”

 

Lúc nhờ Trần Lan giúp đỡ, cô Thẩm Dao định mang về thành phố X thì bảo lấy tiền.

 

Bởi vì Tô Diệp mang cho họ bánh ngọt và vịt ép muối, cô coi như đó là tâm ý của .

 

Thẩm Dao đời nào đồng ý, đừng là họ lấy nhiều, dù lấy ít chăng nữa cô cũng nỡ để Trần Lan mời khách.

 

Chu Luật gật đầu:

 

“Đưa , sáng sớm hôm qua giúp mua từ tay ngư dân, đó mang tới ga tàu hỏa cho tụi .”

 

“Lúc đầu chỉ chịu lấy một nửa tiền, phần còn coi như là tâm ý của hai vợ chồng họ.”

 

Chu Luật đương nhiên cũng chịu, nhiều hải sản thế , một nửa giá tiền cũng là con nhỏ.

 

Hơn nữa còn chạy đôn chạy đáo giúp mua, giúp mang tới thành phố Y nữa.

 

Hai đùn đẩy một hồi lâu, chồng của Trần Lan cuối cùng cũng chịu nhận lấy.

 

, Tô Dương cứ nhất quyết nhét một trăm đồng cho , bảo là tiền mua hải sản với tiền vận chuyển.”

 

Thẩm Dao đầu Tô Dương và Kỷ Niệm đang bóc tỏi, bất lực :

 

“Không , đưa thì cứ nhận thôi.”

 

Cô hiểu Kỷ Niệm và Tô Dương, nếu nhận thì cả hai họ trong lòng đều sẽ thấy áy náy yên.

 

Cho nên tối hôm đó khi Bạch Điềm Điềm cầm tiền tới tìm Thẩm Dao chia sẻ tiền hải sản, Thẩm Dao cũng hai lời mà nhận lấy luôn.

Loading...