Mang theo tiệm vàng xuyên đến những năm 70, nữ phụ pháo hôi chỉ muốn nằm yên - Chương 359

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:57:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thẩm Dao thức dậy , trong phòng.”

 

Vì quần áo len mùa đông quá dày, nhóc tự mặc chút khó khăn, chỉ thể gào to gọi .

 

Mẹ gọi , gọi bà nội tới.

 

Tần Nhã Quân Chu Chu đang vất vả tự mặc quần áo, vội vàng tiến tới giúp một tay.

 

“Chu Chu dậy , ngủ thêm chút nữa ?”

 

Cậu nhóc ngáp một cái:

 

“Chu Chu cùng ông nội đón bố ạ.”

 

Cái nhóc tì vẫn nhận thức ngủ dậy muộn, còn tưởng chuông báo thức mới kêu xong.

 

“Ông nội khỏi cửa từ lâu nhé, chắc là sắp đón bố của Chu Chu về đến nhà đấy.”

 

Chu Chu mở to mắt, vẻ mặt thể tin nổi bà nội.

 

Tần Nhã Quân cầm chiếc đồng hồ báo thức ở đầu giường chỉ cho Chu Chu xem:

 

“Hôm qua ông nội khi kim ngắn chỉ đến sáu là thức dậy , nhưng bây giờ kim ngắn sắp chỉ đến tám kìa.”

 

Hôm qua nhóc cầm chiếc đồng hồ báo thức của dì nhỏ, sự giúp đỡ của ông nội vặn sẵn giờ báo thức.

 

Chu Chu mặt các con , ngủ dậy muộn, cái miệng nhỏ mếu xệch sắp đến nơi.

 

Lúc Thẩm Dao phòng, thấy Chu Chu sắp liền vội vàng an ủi:

 

“Không , ở nhà đợi bố cũng mà.”

 

Chu Chu cũng lời nào, chỉ mếu máo rưng rưng nước mắt chiếc đồng hồ báo thức tủ đầu giường.

 

Thẩm Dao bẹo má nhóc một cái:

 

“Lúc chuông báo thức kêu gọi Chu Chu nhé, là tại Chu Chu chịu dậy đấy chứ.”

 

Nói xong chỉ Tần Nhã Quân đang bên cạnh nhịn :

 

“Không tin con thể hỏi bà nội xem gọi con .”

 

Thẩm Dao tắt đồng hồ báo thức của nhóc, tiếng chuông cô tỉnh giấc, khi tỉnh dậy cô mới tắt .

 

Sau đó nhẹ nhàng gọi Chu Chu hai tiếng, nhóc hề phản ứng gì nên Thẩm Dao cũng tiếp tục gọi nữa.

 

Bản khi thức dậy hẹn giờ một nữa, ngờ khi chuông báo thức kêu, nhóc Chu Chu tỉnh dậy thật.

 

Thấy cháu nội , Tần Nhã Quân thu nụ , nghiêm túc gật đầu:

 

, bà nội thấy gọi Chu Chu , nhưng Chu Chu ngủ say quá, chịu dậy đấy thôi.”

 

Việc đưa nhóc ga tàu hỏa là do Tần Nhã Quân , Thẩm Dao cũng đồng ý.

 

Sáng sớm tinh mơ, thời tiết lạnh, cần thiết để đứa trẻ dậy sớm như ngoài chịu rét.

 

Thẩm Dao tiến lên ôm lấy Chu Chu, nhẹ giọng an ủi:

 

“Không , bố sẽ trách Chu Chu mà.”

 

Chu Chu vùi đầu lòng Thẩm Dao, nức nở :

 

“Chu Chu là xe xe cơ.”

 

Lời của nhóc khiến Thẩm Dao và Tần Nhã Quân đều nhịn bật thành tiếng.

 

Thẩm Dao:

 

“Giỏi lắm, con trai, cứ tưởng con nhớ ông bố già nhà con cơ, hóa xe tải .”

 

Chu Luật:

 

“Sau tất cả, tình cảm trao nhầm chỗ.”

 

Thẩm Dao mặc quần bông cho Chu Chu, Chu Chu đến mức ngại ngùng.

 

“Mẹ ơi!”

 

Thẩm Dao nén :

 

“Được , cho bố .”

 

Ít nhất là sẽ để cho cái nhóc tì là cô kể cho Chu Luật .

 

Tần Nhã Quân thấy Chu Chu như , mỉm an ủi :

 

“Đợi ông nội bọn họ về, bà nội bảo ông nội lái xe đưa Chu Chu dạo một vòng nào?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-359.html.]

Chu Chu kinh ngạc bà nội:

 

“Thật sự thể ạ?”

 

“Đương nhiên là thể , nhưng mà lâu quá nhé.”

 

“Dạ!

 

Cảm ơn bà nội ạ.”

 

Thời gian thành vấn đề, chỉ cần xe thể chuyển động là Chu Chu cảm thấy vui .

 

Nói xong liền chu cái mỏ nhỏ hôn Tần Nhã Quân, Tần Nhã Quân hớn hở đưa mặt gần đón nhận nụ hôn yêu thương của cháu nội.

 

Chu Chu mặc quần áo xong liền báo tin vui cho Cảnh Dật và An An.

 

“Con đừng kích động thế, còn xỏ giày kìa.”

 

Thẩm Dao cầm đôi giày bông cho nhóc.

 

Mấy ngày nay trời tạnh ráo, Thẩm Dao liền cho nhóc giày bông.

 

Giày bông là do Tô Diệp , nhẹ ấm áp.

 

Xỏ giày xong, Chu Chu liền thể chờ đợi thêm nữa mà chạy báo tin vui cho trai và em trai .

 

Nhìn cái dáng vẻ lon ton của con trai, Thẩm Dao mỉm :

 

“Con trai hình như đều đặc biệt thích xe cộ với máy bay các thứ nhỉ.”

 

Chu Luật từng giảng cho Chu Chu vài về nguyên lý bay của máy bay, nhóc nhớ kỹ như in, còn Thẩm Dao thì mù tịt.

 

Tần Nhã Quân :

 

“Chu Luật lúc nhỏ cũng thích lắm, khi thấy máy bay xong liền lập chí phi công đấy.”......

 

Vì Chu Luật và Tô Dương về nhà nên bữa sáng hôm nay là món mì do Tần Nhã Quân .

 

Sáng sớm bà dậy nhào bột, còn hầm cả nước dùng xương nữa.

 

Hiện tại khối bột đang bếp, đợi Chu Luật bọn họ về đến nhà là thể cán mì .

 

Trong bếp, mấy bà đang bàn bạc xem trưa nay món gì.

 

Ngày mai là Tết , Tô Diệp và Giang San hôm nay cũng nữa mà xin nghỉ phép.

 

Thẩm Dao thấy các bà đang bàn chuyện cơm trưa, vội vàng :

 

“Mẹ, bữa trưa cần chuẩn , cứ để con lo cho ạ.”

 

Chu Luật về đến nhà thì hải sản cũng về đến nhà luôn.

 

Thẩm Dao chuẩn trưa nay một bữa đại tiệc hải sản, buổi tối thì đồ nướng hải sản.

 

Lúc sáng Thẩm Hòa Lâm và Tô Chấn Hoa cửa , Thẩm Dao đặc biệt dặn dò hai trưa nhớ về ăn cơm, món ngon.

 

Tô Trạch buổi trưa cũng sẽ về, đều đông đủ, lúc ăn thì còn đợi đến bao giờ.

 

Biết Thẩm Dao định gì, Kỷ Niệm vội vàng :

 

“Chị với Điềm Điềm sẽ giúp em một tay.”

 

Tô Nhiên cũng góp vui:

 

“Còn em nữa, em nữa.”

 

Nói xong Thẩm Dao hỏi:

 

“Chị Dao Dao, hôm nay chị định món gì ngon thế?”

 

Tô Nhiên , chỉ cần chị Dao Dao nhà cô xuống bếp thì chắc chắn sẽ món ngon.

 

Thẩm Dao úp úp mở mở:

 

“Đợi rể các em về là em ngay thôi.”

 

Nghe lời Thẩm Dao , Tô Diệp nhớ tới chuyện đó Thẩm Dao bảo mang hải sản về, lúc con rể sắp về đến nhà , bà đoán ngay Thẩm Dao buổi trưa định hải sản.

 

Nghĩ đến lượng đồ mà cái con bé mua, chắc hẳn cũng cần chuẩn thêm thứ gì khác nữa.

 

Thế là Tô Diệp sảng khoái :

 

“Vậy , bữa trưa giao cho con đấy, chỉ việc đợi ăn thôi nhé.”

 

Thẩm Dao vỗ ng-ực:

 

“Không thành vấn đề, ăn xong bữa sáng cứ việc đ.á.n.h mạt chược ạ.”

 

 

Loading...