Tô Chấn Hoa dở dở :
“Rốt cuộc là mang cái gì mà dùng xe tải đón chứ?”
Công ty bách hóa xe tải, ông cũng thể mượn , chỉ là thấy tò mò thôi.
Cậu nhóc Chu Chu đang ăn cơm bỗng nhiên giơ tay lên:
“Chu Chu ạ.”
“Cảnh Dật cũng nữa.”
Nghiêm Tú Mai cũng hiếu kỳ:
“Vậy Chu Chu và Cảnh Dật thể cho bà cố bố các con mang cái gì về nào?”
Những khác cũng tò mò hai nhóc, câu trả lời từ miệng các .
“Hoa hoa và quýt ạ, loại quýt chua ơi là chua .”
Cậu nhóc Chu Chu hiện tại vẫn quên hương vị kỳ lạ của quýt Tết, lúc còn nhịn mà nhăn mày một cái.
Nghiêm Tú Mai vẻ mặt hiểu nổi:
“Quýt ở bên nhiều lắm mà, còn ngọt nữa, nghĩ tới chuyện mang quýt từ thành phố Y về nhỉ?
Mà còn là quýt chua nữa chứ.”
Chu Văn Viễn lời Chu Chu thì lập tức hiểu ý của nhóc:
“Chu Chu đang tới quất Tết và hoa Tết ?”
Trước khi giải phóng, ông từng ở thành phố Y một thời gian.
Người thành phố Y yêu hoa tiếng, cho dù cuộc sống khó khăn đến mấy thì Tết đến cũng mua hoa Tết, thành phố Y cũng vì mà một tên gọi khác là “Hoa Thành”.
Ông còn địa phương ở thành phố Y , những năm tháng chiến tranh khói lửa, thành phố Y vẫn chợ hoa, mua cũng chẳng ít chút nào.
Từ đó thể thấy tình yêu của thành phố Y đối với hoa lớn đến nhường nào.
Thấy chút nghi hoặc, Chu Văn Viễn mỉm giải thích:
“Đây là một đặc sắc dân gian ở thành phố Y, mỗi khi Tết đến sẽ chợ hoa, bên trong đủ loại hoa khoe sắc, mỗi loại hoa đều ý nghĩa riêng của nó.”
“Để năm mới một khởi đầu , thành phố Y năm mới đều sẽ mua một ít hoa đặt trong nhà.”
“Vậy còn quýt là...?”
Kỷ Niệm vội vàng giải thích:
“Quýt mà Chu Chu là loại quýt cảnh, một chậu cây cảnh nhỏ, đó treo đầy những quả quýt nhỏ vàng rực, trông mắt lắm ạ.”
“Ở thành phố Y quất Tết đại diện cho đại cát đại lợi, cho nên con với Dao Dao mua mấy chậu bảo Tô Dương bọn họ mang về.”
Thẩm Dao cũng :
“Ngoài quất Tết , tụi con còn mua thêm một loại hoa khác nữa.”
Nói xong Tần Nhã Quân:
“Mẹ, đến lúc đó với mợ cả cũng mang hai chậu về nhé.”
Tần Nhã Quân nhớ điều gì đó liền hỏi:
“Quýt chua ơi là chua mà Chu Chu chính là loại quất Tết ?”
Thẩm Dao gật đầu:
“Dạ đúng ạ.”
Nói xong nhớ tới dáng vẻ buồn của hai nhóc, nhịn bật thành tiếng, ngay cả Kỷ Niệm cũng nhịn mà theo.
Giang San Thẩm Dao và Kỷ Niệm đột nhiên bật , cũng mỉm hỏi:
“Hai đứa đang cái gì thế?”
Thẩm Dao chỉ Chu Chu và Cảnh Dật:
“Hai cái nhóc thấy quất Tết là thèm nhỏ dãi, ăn cho bằng .”
“Tụi con cũng cho tụi nó là chua, , dáng vẻ tụi nó lúc ăn quýt chua đến nhăn nhó trông buồn cực kỳ luôn.”
“Con chụp ảnh , còn bảo lúc nào rửa xong sẽ gửi cho xem nữa đấy.”
Chu Chu kể chuyện của thì chút ngại ngùng.
“Mẹ ơi, Chu Chu sắp vui đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-358.html.]
“Được , nữa.”
Thẩm Dao xong tiếp tục .
Dáng vẻ của cô càng khơi dậy sự tò mò của , xem thử tấm ảnh đó rốt cuộc là buồn đến nhường nào.
ảnh vẫn rửa xong.
Chỉ đành dặn Thẩm Dao khi rửa ảnh xong gửi cho mỗi một tấm.
Thẩm Dao híp mắt đồng ý.
Chu Chu bất lực , chuyện trò sắp hết .......
Tối hôm , một nhóm nhóc tì vây quanh chiếc xe tải mà Tô Chấn Hoa lái về, đứa nào cũng trèo lên thử một lát.
Chúng đều xe nhỏ , nhưng xe tải lớn thì bao giờ.
Tô Chấn Hoa cũng từ chối, bế từng đứa nhỏ lên thùng xe.
Cuối cùng chờ Thẩm Dao gọi ăn cơm mấy nhóc mới chịu leo xuống xe.
Lúc ăn cơm, Chu Chu Chu Văn Viễn đang gắp thức ăn cho :
“Ông nội ơi, ông thích Chu Chu nhất ạ?”
Một câu hỏi bất thình lình của nhóc khiến khỏi ngơ ngác.
Chu Văn Viễn Chu Chu gật đầu :
“Ông nội thích Chu Chu nhất mà.”
Có câu trả lời, mắt Chu Chu sáng rực lên:
“Vậy ngày mai Chu Chu thể cùng ông nội đón bố ạ?”
Hóa nhóc đột nhiên hỏi ông thích là để chờ đợi ở đây.
Chu Văn Viễn bật :
“Ông nội và ông bác cả từ sớm đấy nhé, Chu Chu dậy nổi nào?”
Thời tiết thành phố Y lạnh giá, mấy nhóc tì dễ dàng gì mà dậy sớm .
Sáng nay mãi đến gần mười giờ Chu Chu mới ngủ dậy.
Đám Chu Luật sáng mốt bảy giờ hơn về đến nơi , họ xuất phát ga tàu hỏa từ sáu giờ hơn.
Giờ đó, nhóc vẫn còn đang ngáy o o chứ.
Chu Chu gật đầu nghiêm túc:
“Dậy nổi ạ.”
“Được thôi, chỉ cần cháu dậy nổi thì ông nội sẽ đưa cháu nhé?”
Chu Văn Viễn , mặc dù ông dám chắc chắn rằng sáng mai nhóc thể dậy nổi.
“Dạ!”
Chu Chu khi ông nội đồng ý sang Thẩm Dao:
“Mẹ ơi, sáng mai thể gọi Chu Chu dậy ạ?”
Cuộc đối thoại của hai ông cháu Thẩm Dao thấy rõ mồn một, cô nhịn trêu chọc Chu Chu:
“ mà sớm như cũng dậy nổi thì ?”
“Con mà, cũng thích ngủ nướng lắm nhé.”
Lúc Chu Chu mới nhớ đôi khi còn dậy muộn hơn cả , định tìm bà nội và bà ngoại.
Lúc Tô Nhiên :
“Chu Chu , dì nhỏ thể cho cháu mượn đồng hồ báo thức.”
Chu Chu đương nhiên đồng hồ báo thức là cái gì, ở nhà cũng một cái.
“Cảm ơn dì nhỏ ạ.”
Cậu nhóc tràn đầy tự tin nghĩ rằng thể cùng ông nội đón bố .
Tuy nhiên sáng hôm , khi nhóc tỉnh dậy gần tám giờ , Chu Văn Viễn và Tô Chấn Văn khỏi cửa từ lâu.......
Chu Chu thấy tiếng chuông báo thức xong, mơ màng mở mắt .
Nghĩ đến việc cùng ông nội đón bố, bé lập tức bật dậy khỏi giường.