“Có thấy hai đứa trẻ dắt tay , cứ tưởng là lạc .”
Chu Chu chỉ chỉ Thẩm Dao và Kỷ Niệm phía , cùng lúc mới yên tâm.
Sau khi soát vé, Chu Chu và Cảnh Dật “bỏ rơi" Thẩm Dao và Kỷ Niệm, theo ông cụ nãy trò chuyện, mãi đến lúc lên máy bay mới tìm hai .
Điều an ủi duy nhất cho hai bà là hai nhóc tỳ thỉnh thoảng sẽ đầu xem họ theo phía .
Bởi vì Thẩm Dao dặn Chu Chu chạy lung tung, rời khỏi tầm mắt của .
Lúc máy bay cất cánh, Thẩm Dao và Kỷ Niệm còn lo lắng Cảnh Dật đầu máy bay sẽ khó chịu.
sự lo lắng của họ thừa thãi, nhóc tỳ chút biểu hiện khó chịu nào, thích thú ngoài qua cửa sổ máy bay.
Vì Cảnh Dật đầu máy bay nên Thẩm Dao nhường vị trí cạnh cửa sổ cho Kỷ Niệm.
“Oa, con bay lên ."
Nói xong phấn khích kéo tay Chu Chu lắc lắc:
“Anh ơi, tụi bay lên ."
Chu Chu – máy bay thứ tư – bình tĩnh, nhỏ giọng :
“Em ơi, nhỏ thôi, phiền khác ."
Nghe lời , Cảnh Dật khẽ gật đầu, nhỏ giọng :
“Anh ơi, tụi đang ở trời đó."
Chu Chu vui vẻ lắc lư :
“ , tụi sẽ bay trời lâu."
Dù Chu Chu máy bay mấy nhưng bé suy cho cùng vẫn là một đứa trẻ.
Nhìn mây trắng trời xanh qua cửa sổ, Cảnh Dật nhỏ giọng hỏi:
“Mẹ ơi, trời ạ?"
Kỷ Niệm mỉm , dịu dàng :
“Dĩ nhiên là , chẳng từng cho con câu chuyện Thường Nga lên cung trăng ?"
“Thường Nga và Thỏ Ngọc đang ở mặt trăng đấy."
Cảnh Dật nghiêng cái đầu nhỏ hỏi tiếp:
“Trên trời chỉ Thường Nga và Thỏ Ngọc thôi ạ?"
Cảnh Dật cảm thấy trời rộng lớn thế mà chỉ Thường Nga và Thỏ Ngọc thì vắng vẻ quá.
Chu Chu lên tiếng:
“Em nè, trời còn Ngô Cương nữa, chú cứ c.h.ặ.t cây quế mãi thôi."
Đây là những gì cho bé trong sách truyện.
Thẩm Dao bầu trời xanh thẳm bên ngoài, với hai đứa trẻ:
“Hiện tại trời chỉ Thường Nga, Thỏ Ngọc và Ngô Cương của chúng thôi, nhưng trong tương lai gần, chúng sẽ thêm nhiều nữa bay lên trời."
Năm 1970, quốc gia bắt đầu nghiên cứu kế hoạch tàu vũ trụ lái.
Trong tương lai, Hoa Hạ sẽ hết lớp phi hành gia ưu tú đến lớp khác bay gian.
Họ sẽ trạm vũ trụ của riêng .
Sự nghiệp hàng của Hoa Hạ trong tương lai gần sẽ leo lên đỉnh cao, bất kỳ sự phong tỏa công nghệ cản trở nào cũng khó những Hoa Hạ kiên cường phấn đấu.
Mắt Cảnh Dật sáng rực Thẩm Dao:
“Cô ơi, nếu lên trời thì thể gặp Thường Nga và Thỏ Ngọc ạ?"
“Biết đấy."
Thẩm Dao :
“Biết còn thể giống như Thường Nga và Thỏ Ngọc, ở trời một thời gian dài đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-348.html.]
“Cảnh Dật cũng lên trời."
“Chu Chu cũng ."
Nghe lời Thẩm Dao, ánh mắt hai nhóc tỳ tràn đầy sự khao khát.
“Vậy thì Chu Chu và Cảnh Dật học tập thật , giỏi giang như bố của các con mới nhé."
Phi hành gia của Hoa Hạ đều tuyển chọn từ các phi công đương nhiệm.
Thẩm Dao khỏi nghĩ, nếu Chu Luật và Tô Dương trẻ mười mấy tuổi, cũng thể tuyển chọn.
Máy bay bay một cách bình và nhanh ch.óng, còn những lời của Thẩm Dao gieo xuống một hạt giống nhỏ trong lòng hai đứa trẻ.
Trong tương lai xa, nó sẽ bén rễ nảy mầm, lớn thành một cây đại thụ xum xuê vững chãi....
Năm giờ chiều, máy bay hạ cánh an xuống sân bay thành phố X.
Trước khi xuống máy bay, Thẩm Dao và Kỷ Niệm lấy từ trong túi xách những chiếc áo bông dày mặc cho hai đứa nhỏ.
Lúc lên máy bay ở thành phố Y, hai nhóc tỳ đều chỉ mặc áo len.
Chênh lệch nhiệt độ mùa đông giữa thành phố Y và thành phố X vẫn khá lớn.
Vừa nhân viên hàng với họ, nhiệt độ mặt đất hiện tại ở thành phố X mười độ, nhắc nhở hành khách chú ý mặc thêm đồ ấm.
Nhóc Cảnh Dật đầu trải nghiệm nhiệt độ thấp như , chiếc áo bông dày khoác lên trông lạch bạch như một con chim cánh cụt nhỏ.
Cậu bé bảo đường nữa .
Sau khi xuống máy bay, hai dẫn bọn trẻ lấy hành lý.
Nhân viên sân bay thấy hành lý của họ nhiều, tìm một chiếc xe đẩy bằng gỗ, giúp đẩy hành lý tận cửa .
Tại cửa , Thẩm Hòa Lâm và Tô Chấn Hoa đang mòn mỏi trông chờ, thấy Thẩm Dao và Kỷ Niệm cùng hai đứa trẻ xuất hiện trong tầm mắt, cả hai đều kích động vẫy vẫy tay.
“Dao Dao, Tiểu Niệm."
Thẩm Dao và Kỷ Niệm cũng thấy hai , hào hứng chào hỏi.
“Bố, bác cả."
“Dượng, chú hai."
Chu Chu cũng giống như một quả pháo nhỏ lao v-út :
“Ông ngoại, bác ngoại, Chu Chu nhớ hai lắm ạ."
Thẩm Hòa Lâm xổm xuống đón lấy ngoại tôn, hôn bé một cái, :
“Ông cũng nhớ Chu Chu."
Ông bế Chu Chu lên ước lượng:
“Chao ôi, Chu Chu nhà lớn thêm ."
Tô Chấn Hoa Cảnh Dật chút rụt rè :
“Cảnh Dật, còn nhận tụi ông nào?"
Nhóc Cảnh Dật mới chỉ về thành phố X một lúc hơn một tuổi.
Hơn một năm , bé nhớ họ .
Thẩm Dao dạy theo cách của , cầm ảnh cho Cảnh Dật nhận mặt, nên Cảnh Dật nhận Thẩm Hòa Lâm và Tô Chấn Hoa.
Chỉ là nhóc tỳ bây giờ chút ngại ngùng.
Chu Chu bảo ông ngoại thả xuống, dắt tay Cảnh Dật kéo lên phía , lượt giới thiệu cho Cảnh Dật:
“Em đừng sợ, đây là ông ngoại, đây là bác ngoại."
Cậu bé vẫn hiểu rõ, cách gọi của và Cảnh Dật đối với Thẩm Hòa Lâm và Tô Chấn Hoa là giống .
Thẩm Dao :
“Cách gọi của con và Cảnh Dật giống ."
Những cách xưng hô Thẩm Dao từng giảng cho Chu Chu, chạm đến vùng kiến thức trống của bé.