......
Thẩm Dao đến đình Tinh Tinh thì Tô Diệp dắt Chu Chu và Cảnh Dật đến một lúc .
Tô Diệp trong đình, hai nhóc tỳ đang lăn lộn bãi cỏ.
Trên bàn đá trong đình còn đặt dải dây vải Thẩm Dao đưa cho Tô Diệp hôm qua.
Thấy Thẩm Dao tới, Tô Diệp đưa bình nước qua:
“Tan học hả?”
Thẩm Dao gật đầu, cầm bình nước uống một hụm.
Hai nhóc tỳ đang lăn lộn bãi cỏ thấy Thẩm Dao, liền lồm cồm bò dậy, lon ton chạy trong đình.
“Mẹ ơi!”
“Cô ơi!”
Đây là đầu tiên Chu Chu đến trường lúc Thẩm Dao đang học.
Vả thể gặp thứ Hai, Chu Chu vui lắm.
Cảnh Dật thì là “cái đuôi" của Chu Chu, gì thì bé nấy.
gặp cô, Cảnh Dật vẫn vui mừng.
Thẩm Dao xổm xuống hôn lên mặt hai nhóc tỳ một cái, hỏi:
“Hai đứa ngoan ngoãn lời đấy?”
“Ngoan ạ.”
Chu Chu gật đầu :
“Bà ngoại dùng dây dắt tụi con mua thức ăn ạ!”
“ ạ, mua thức ăn!
Mua thịt thịt và gà ạ!”
“Oa, thịt thịt ?
Có hai đứa ăn thịt thịt ?”
Bị Thẩm Dao đoán trúng tâm tư, hai nhóc tỳ ngượng ngùng .
Chu Chu :
“Bà ngoại hầm canh cho và mợ uống ạ.”
Bà ngoại và mợ học vất vả , bồi bổ thêm.
Thẩm Dao hiểu ý Chu Chu, Tô Diệp mua thịt cho tụi nhỏ, mua gà cho cô, thể là tụi nhỏ tham ăn .
Tô Diệp :
“Hai cái nhóc tinh ranh thông minh lắm.”......
Thẩm Dao và Tô Diệp dắt theo hai đứa trẻ dạo trong khuôn viên trường.
Hai đứa nhỏ chạy đuổi phía , Thẩm Dao khoác tay Tô Diệp theo phía .
Thỉnh thoảng cô nhắc nhở hai nhóc tỳ chạy chậm thôi, kẻo ngã.
Tô Diệp với Thẩm Dao chuyện gặp bà Mai ở cửa hàng rau quả.
“Chu Chu còn bảo bà Mai từng cho nó ăn điểm tâm nữa.”
Thẩm Dao gật đầu:
“Bà Mai tự bánh gà (ji zai bing), hễ tụi con ở nhà là bà đều mang biếu một ít.”
Thẩm Dao cũng từ chối , cho nên mỗi cũng sẽ gửi ít thức ăn hoặc đồ gì đó cho bà Mai, nếu cô cũng thấy ngại dám nhận.
Tô Diệp Chu Chu và Cảnh Dật đang chơi trốn tìm xa:
“Chị Mai chị hằng ngày cũng chẳng việc gì, bảo rảnh thì dắt Chu Chu và Cảnh Dật sang nhà chị chơi chơi.”
“Thế thì quá ạ, cũng trò chuyện với .”
Có hai nhóc tỳ ở đây, Tô Diệp cũng đến nỗi buồn chán.
thể ngoài hàng xóm láng giềng chơi cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-330.html.]
“Cháu của bà Mai chắc lớn nhỉ?”
Bà Mai hai đứa trẻ nhà bà thể tự học .
“Vâng ạ, hai đứa nhỏ đều học tiểu học ạ.”
Bà Mai hai con trai, con trai lớn ở quân khu Tây Nam, cả nhà ít khi về.
Con trai út và con dâu việc ở nhà máy may gần đây.
Sinh hai đứa con, đều học tiểu học .
Sau đó Thẩm Dao kể cho Tô Diệp chuyện vui, lúc Chu Chu chơi với cháu nội bà Mai cả buổi, về nhà liền với Thẩm Dao cũng học tiểu học.
Vì cháu nội bà Mai trường tiểu học vui lắm, xà đơn xà kép các thứ, nên cái nhóc Chu Chu cũng .
Thẩm Dao lúc vẫn đơn thuần nghĩ rằng Tô Diệp tìm hiểu thêm về cuộc sống của cô nên mới hỏi chuyện về bà Mai.
Tô Diệp ánh mắt dịu dàng Thẩm Dao:
“Dao Dao .”
“Dạ?”
Ánh mắt Thẩm Dao Tô Diệp long lanh.
“Sáng nay thấy chị Mai chào hỏi , đều là hỏi cháu nội cháu ngoại đưa học ?”
“Họ tuổi tác cũng tầm tầm như , đều đang giúp con cái trông cháu.”
Đoán Tô Diệp định gì, Thẩm Dao lập tức hô dừng.
Thẩm Dao ánh mắt kiên định Tô Diệp:
“Mẹ ơi, Chu Chu là con của con và Chu Luật, chăm sóc nó là trách nhiệm của hai vợ chồng con, là trách nhiệm của ông bà ngoại ông bà nội ạ.”
“Con và Chu Luật dắt Chu Chu chẳng vấn đề gì cả, cần giúp ạ.”
“Vả , bảo giúp tụi con chứ?
Mẹ với cha chồng con cứ dăm ba bữa cho tụi con tiền, gửi đồ ăn đồ mặc cho, bao nhiêu ngưỡng mộ đấy ạ.”
“Mẹ ơi, cha nghĩa vụ trông con cho tụi con .”
“Giống như từng với con, cha là tất cả của con cái, và con cái cũng là tất cả của cha .”
“Người lớn như cha nuôi nấng con và Chu Luật trưởng thành là thành trách nhiệm của .”
“Chu Chu trách nhiệm của , mà là của con và Chu Luật.”
“Cho nên, những lời như nữa nhé!”
“Đợi cha nghỉ hưu sang giúp con trông cháu thì con vui, nhưng nếu cha định nghỉ hưu sớm để sang trông cháu thì cả con và Chu Luật đều đồng ý .”
Thẩm Dao xong chỉ tay Chu Chu đang xổm mặt đất ngửi hương hoa đằng xa :
“Mẹ xem, con và Chu Luật hiện giờ chẳng chăm sóc Chu Chu ?
Trắng trẻo mập mạp, khỏe mạnh vô cùng.”
Nghe lời Thẩm Dao , Tô Diệp đỏ bừng hốc mắt:
“Được , .”
Bà chỉ là sáng nay thấy mấy chị gái đó chủ đề đều xoay quanh con cháu, đột nhiên chút cảm thán thôi.
Chu Luật , Thẩm Dao học, cả hai đều bận rộn, còn chăm con, mệt mỏi lắm.
Lúc Thẩm Dao còn nhỏ, cũng là nhờ ông bà nội giúp bà và Thẩm Hòa Lâm chăm sóc nên họ mới đỡ vất vả hơn.
Giờ Thẩm Dao con , cha như họ chẳng giúp gì.
“Thế mới đúng chứ ạ.”
Thẩm Dao vuốt ve lưng Tô Diệp, :
“Mẹ là chăm chỉ kiếm tiền mua đồ chơi cho Chu Chu mà, con đều nhớ kỹ đấy nhé.”
“Mẹ là , đồ chơi bây giờ đắt lắm đấy ạ.”
Thẩm Dao thực sự Tô Diệp tiêu tiền cho Chu Chu, cô chỉ đùa để Tô Diệp đổi tâm trạng thôi.
Tô Diệp đương nhiên hiểu ý Thẩm Dao, bà thuận theo lời cô :
“Được, còn dành dụm tiền cưới vợ cho Chu Chu nữa chứ!”