“ nghĩ đều đặc biệt tò mò về Hội chợ Quảng Châu , cho nên hai tiết học chúng sẽ cùng tìm hiểu về Hội chợ.”
“Hôm nay chúng sẽ nhờ bạn Thẩm Dao và Vu Gia Mẫn giúp giải đáp những thắc mắc về Hội chợ Quảng Châu nhé.”
Lời Giáo sư Dịch dứt, đều hớn hở về phía Thẩm Dao và Vu Gia Mẫn.
Trước đây lẽ đều cảm thấy Hội chợ Quảng Châu cách xa xôi.
, quen của Hội chợ l..m t.ì.n.h nguyện viên, vả bản lẽ cũng sẽ cơ hội đến Hội chợ học tập.
Cho nên mức độ tò mò của đối với Hội chợ Quảng Châu lên đến đỉnh điểm.
Thời gian qua Thẩm Dao và Vu Gia Mẫn đều về lớp, ngoại trừ các bạn cùng phòng ký túc xá thì cơ bản ai gặp hai họ.
Thỉnh thoảng thể thấy một vài chủ đề về Hội chợ từ bạn cùng phòng của Thẩm Dao.
Mọi sớm tìm hai họ để hỏi về chuyện Hội chợ , bây giờ Giáo sư Dịch cho phép họ giải đáp thắc mắc cho cả lớp, quả thực là gì bằng.
Trước khi khai mạc, Giáo sư Dịch từng đề cập với Thẩm Dao và Vu Gia Mẫn, bảo họ khi đó hãy kể cho các bạn trong lớp về những gì tai mắt thấy tại Hội chợ.
Thẩm Dao và Vu Gia Mẫn lúc đó đều đồng ý.
Giáo sư Dịch bảo Thẩm Dao và Vu Gia Mẫn lên bục giảng, giơ tay đặt câu hỏi, chỉ hỏi những vấn đề liên quan đến Hội chợ Quảng Châu.
Giáo sư Dịch dứt lời, các sinh viên lớp liền giơ tay “xoành xoạch".
Ai nấy đều câu hỏi hỏi.
Câu hỏi của cơ bản cũng tương tự như những gì các chị em trong ký túc xá hỏi đó, thời đều tò mò về khách nước ngoài.
Rất nhiều hỏi họ cảm giác đầu tiên thấy nước ngoài như thế nào?
Người nước ngoài dễ gần ?
Sau khi tham gia Hội chợ Quảng Châu cảm nhận gì?
Tình nguyện viên đóng vai trò gì tại Hội chợ... và một loạt các câu hỏi khác.
Đối với câu hỏi của , Thẩm Dao và Vu Gia Mẫn đều kiên nhẫn và chi tiết đưa lời giải đáp.
Một câu hỏi, câu trả lời của Thẩm Dao vẫn giống như đây.
Vu Gia Mẫn cũng , cô vốn là tính cách kiêu ngạo, bao giờ cho rằng đất nước kém cỏi hơn các quốc gia khác.
Cả Thẩm Dao và Vu Gia Mẫn đều cho rằng, chỉ cần chúng cần cù nỗ lực phát triển, nhất định sẽ ngày cất cánh bay cao.
Giáo sư Dịch đối với câu trả lời của Thẩm Dao và Vu Gia Mẫn cũng thường xuyên gật đầu.
Bà mừng vì hai học sinh thể giữ vững bản tâm, kiêu ngạo cũng tự ti, thấu bản chất sự việc.
Người nước ngoài hề cao hơn chúng một bậc.
Khi tiếng chuông tan học vang lên, đều vẫn còn nhiều câu hỏi hỏi.
Giáo sư Dịch cơ hội sẽ nhờ Thẩm Dao và Vu Gia Mẫn giải đáp cho , đó để hai về chỗ của .
Giáo sư Dịch bước lên bục giảng, đám “con cưng của trời" , thần sắc nghiêm túc :
“Các em sinh viên, lịch sử hơn năm nghìn năm của Hoa Hạ chúng , cũng là nền văn minh lịch sử duy nhất đứt đoạn thế giới.”
“Sự lắng đọng của hơn năm nghìn năm thời gian, chúng từng thời kỳ hưng thịnh, cũng từng lúc thấp trũng.”
“ chúng tin rằng, một nền văn minh thể kéo dài hơn năm nghìn năm thì dễ dàng đ.á.n.h bại như .”
“Giống như bạn Thẩm Dao và Vu Gia Mẫn , một sẽ vì sự lạc hậu hiện tại của chúng mà coi thường chúng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-327.html.]
“Chính vì như , chúng mới càng nỗ lực hơn nữa, bởi vì thể diện là do tự giành lấy, chứ khác ban cho!”
“ tin rằng, tất cả chúng cùng phấn đấu cường quốc, Hoa Hạ chúng nhất định sẽ trỗi dậy.”
Lời của Giáo sư Dịch nhận những tràng pháo tay giòn giã khắp phòng.
Khắc , ý chí chiến đấu trong lòng đều đạt đến đỉnh điểm, đặc biệt vì đất nước của họ mà dốc sức một phen, giành thể diện!......
Giáo sư Dịch tuyên bố tan học, đều thu dọn đồ đạc ngoài.
Vốn dĩ còn tiếp tục hỏi Thẩm Dao và Vu Gia Mẫn về Hội chợ, nhưng Thẩm Dao hôm nay cô việc, đợi sẽ giải đáp tiếp cho .
Mọi đành chuyển sang hỏi Vu Gia Mẫn.
Trần Lan Thẩm Dao đang thu dọn đồ đạc hỏi:
“Dao Dao, thư viện ?”
Sáng nay chỉ hai tiết, thời gian còn họ thường sẽ đến thư viện sách.
Thẩm Dao lắc đầu :
“Hôm nay tớ , tớ dắt sắp nhỏ đến trường, tớ dẫn tham quan xung quanh.”
Trương Lệ Lệ gật đầu :
“Vậy , cứ ở bên bác gái và các cháu cho nhé.”
“ , sách cho buổi học chiều cần tụi tớ mang qua cho ?”
Hôm qua Thẩm Dao về ký túc xá đoán là cô ở nhà .
Thẩm Dao đó nhắc đến việc cô sẽ ở thành phố Y vài ngày, lúc đó sẽ ở căn nhà gần trường.
Sách học sáng nay cũng là bọn họ giúp mang qua.
“Không cần , lát nữa tớ về ký túc xá lấy ít sách, tuần tớ ở ký túc xá.”
Sáng nay cô đến sớm, việc đầu tiên là đến văn phòng giáo viên chủ nhiệm xin phép, về nhà ở một tuần, buổi tự học tối tuần xin nghỉ.
Bởi vì buổi tự học tối hiện tại cũng là sinh viên tự sách, xuất phát từ sự tin tưởng đối với Thẩm Dao, giáo viên chủ nhiệm hai lời đồng ý ngay.
Thẩm Dao nghĩ lát nữa về ký túc xá thưa với dì quản lý một tiếng.
Bởi vì đây Chu Luật cứ đòi chủ nhật cũng ở đây, thứ hai mới về khu quân sự.
Cho nên lúc báo danh Thẩm Dao đăng ký địa chỉ gần trường với quản lý, thể ở nội trú hoặc ngoại trú.
cả tuần ở ký túc xá thì vẫn nên báo với dì quản lý một tiếng.......
Sau khi Thẩm Dao và Kỷ Niệm khỏi cửa, Tô Diệp ăn xong bữa sáng, chuẩn lên lầu xem hai nhóc tỳ.
Đẩy cửa phòng trẻ em , Chu Chu đang ở giường ngáp dài vươn vai, xem chừng là mới tỉnh.
Cảnh Dật vẫn đang giang tứ chi ngủ khì khì.
Chu Chu còn ngái ngủ thấy bà ngoại, liền giơ tay đòi bế.
Chu Chu ngủ dậy trông thật mềm mại đáng yêu, Tô Diệp vẻ mặt dễ thương của cháu ngoại cho tan chảy trái tim.
Bà bước tới bế bổng Chu Chu lên, chỉnh mái tóc chút lời vì ngủ của bé.
“Cục cưng của bà ngoại ngủ dậy hả?”