Mang theo tiệm vàng xuyên đến những năm 70, nữ phụ pháo hôi chỉ muốn nằm yên - Chương 325

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:56:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chiều tối, Kỷ Vi Dân và Nhậm Mẫn Nghi khi bận xong xách túi lớn túi nhỏ đến.”

 

Họ Tô Dương Tô Diệp hôm nay ăn xong bữa tối là về thành phố, tuần sẽ trực tiếp về thành phố X luôn.

 

Cho nên mua một ít đồ tặng Tô Diệp, bên trong còn quà chuẩn cho Tô Chấn Hoa và Nghiêm Tú Mai.

 

Nhìn thấy túi lớn túi nhỏ trong tay thông gia, Tô Diệp vô cùng ngại ngùng.

 

Mặc dù bản bà cũng sớm chuẩn quà cáp .

 

Thẩm Dao cứ thế - đồng chí Tô Diệp cùng chú Kỷ dì Nhậm ba cầm quà cáp đẩy qua đẩy , khen ngợi lẫn .

 

Cuối cùng sự khuyên bảo của Tô Dương và Kỷ Niệm mới chịu nhận quà.

 

Lần gặp mặt trò chuyện vô cùng vui vẻ, Tô Diệp còn mời hai họ khi nào thời gian thì sang thành phố X chơi.

 

Tô Dương đó bàn bạc với Kỷ Niệm, nếu trai Kỷ Niệm năm nay cũng về nhà ăn Tết thì sẽ đưa cha vợ về thành phố X ăn Tết luôn.

 

Cả nhà vui vẻ ăn xong bữa tối, Chu Luật và Tô Dương chuẩn đưa Thẩm Dao và về thành phố.

 

Chu Chu sắp thành phố ở một tuần, bạn nhỏ Cảnh Dật cũng ở bên ba nữa.

 

Tô Dương lúc đầu đồng ý, lo lắng Tô Diệp một trông nổi hai đứa trẻ.

 

Đừng hai nhóc tỳ bình thường đều hiểu chuyện, nhưng lúc nghịch ngợm lên thì cũng khó quản.

 

Cuối cùng sự kiên trì của Tô Diệp, Tô Dương mới nới lỏng miệng đồng ý.

 

Hai nhóc tỳ mừng rỡ ôm lấy nhảy cẫng lên hồi lâu.

 

Nhìn con trai vui mừng đến hớn hở, Tô Dương khỏi nghi ngờ cảnh tượng hôm qua Cảnh Dật ở bên là mơ .

 

Thấy vẻ mặt uất ức của Tô Dương, Chu Luật cũng đoán tâm tư của .

 

Anh buồn vỗ vỗ vai Tô Dương:

 

“Đừng đau lòng nữa, Dao Dao , tình yêu là thứ sẽ biến mất.”

 

“Cảnh Dật lúc yêu trai và hơn ông bố như .”

 

Tô Dương xong hậm hực đ.ấ.m Chu Luật một cái, chỉ Chu Chu đang hớn hở :

 

“Hai cũng tám lạng nửa cân thôi.”

 

Chu Luật con trai và vợ đang vui vẻ, tâm trạng bỗng nhiên cũng trở nên u sầu.......

 

Chu Luật và Tô Dương đưa mấy về đến thành phố xong, Thẩm Dao liền hối thúc bọn họ mau ch.óng về khu quân sự.

 

Tuy hiện tại xe cộ ít nhưng lái xe đêm kiểu gì cũng an .

 

Tô Diệp bọn họ chuyện , bèn nhà dọn dẹp đồ đạc.

 

Bên gia đình ba Tô Dương đang lưu luyến chia tay.

 

Bên Chu Luật đáng thương Thẩm Dao, giọng điệu tủi :

 

“Ngày mai tụi về ?”

 

Về nhà là chịu cảnh phòng chiếc bóng, hôm nay ngay cả nhóc con Chu Chu cũng ở đó.

 

Nhìn ánh mắt ai oán của Chu Luật, Thẩm Dao một khoảnh khắc mủi lòng.

 

cô vẫn cứng rắn :

 

“Không , sáng mai về sẽ nghỉ ngơi .”

 

“Đồng chí Chu Luật, sức khỏe là vốn quý của cách mạng, ngủ đủ giấc quan trọng.”

 

Thẩm Dao xong nhéo nhéo má Chu Luật:

 

“Ngoan, lời .”

 

Nếu là ở thế kỷ 21, Thẩm Dao tuyệt đối những lời như .

 

Thẩm Dao lúc đó là thức đêm đảo lộn, trăng ngủ cô cũng ngủ.

 

Nhóc Chu Chu cũng híp mắt vẫy vẫy tay với ông bố già:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-325.html.]

 

“Ba ơi chào ba, Chu Chu sẽ nhớ ba lắm đó.”

 

Cái biểu cảm đắc ý đó của nhóc con, Chu Luật chẳng thấy chút dấu vết nào của việc sẽ nhớ cả.

 

Thấy bộ dạng tủi của Chu Luật, Thẩm Dao khỏi buồn :

 

“Được , em và Chu Chu đều sẽ nhớ mà, một tuần trôi qua nhanh lắm.”

 

Nói xong tiếp tục hối thúc:

 

“Mau , nếu về đến nhà sẽ muộn, ngày mai còn việc nữa.”

 

Thẩm Dao xem đồng hồ, bây giờ hơn tám giờ , về đến nhà cũng gần mười giờ.

 

Chu Luật rõ ràng là tính tình trầm , mà đôi khi cũng nũng với cô, mà cô đa phần thích chiêu !

 

Cuối cùng, Chu Luật dỗ dành Thẩm Dao hôn lên mặt hai cái mới lưu luyến rời .

 

Chu Luật và Tô Dương lên xe xong đồng thanh thở dài một tiếng.

 

Lúc đến thì náo nhiệt vô cùng, lúc về chỉ còn hai đàn ông.

 

là vắng vẻ, thê thê t.h.ả.m t.h.ả.m thích thích mà.......

 

Chu Luật và Tô Dương , phía Thẩm Dao cũng chuẩn dọn dẹp ngủ.

 

Kỷ Niệm hôm nay cũng về trường mà ở chỗ Thẩm Dao, sáng mai mới về.

 

Tắm rửa sạch sẽ cho hai nhóc tỳ ném lên giường, Tô Diệp hối thúc Thẩm Dao và Kỷ Niệm tắm.

 

“Hai đứa nhỏ cứ giao cho , các con tắm xong thì nghỉ ngơi, ngày mai còn lên lớp đấy.”

 

“Vậy ạ, tụi con tắm, dỗ xong tụi nhỏ cũng ngủ sớm nhé.”

 

Thẩm Dao xong dặn dò hai nhóc tỳ:

 

“Ngoan ngoãn ngủ, nghịch ngợm ?

 

Nếu sẽ phát m-ông đấy.”

 

Cô lo lắng Chu Chu và Cảnh Dật sợ Tô Diệp, nghịch ngợm đến mức chịu ngủ.

 

Chu Luật bình thường hai nhóc tỳ cũng nghịch, nhưng ít vẫn còn sợ và Tô Dương.

 

hai đứa thì chẳng sợ Tô Diệp chút nào, cho nên Thẩm Dao cảnh cáo .

 

Cũng may đợi đến khi Thẩm Dao tắm xong , hai nhóc tỳ yên tĩnh trở , đang lim dim Tô Diệp sách truyện cho .

 

Tô Diệp thấy Thẩm Dao, dùng ánh mắt hiệu cho cô mau nghỉ ngơi.

 

Thẩm Dao dặn Tô Diệp cũng ngủ sớm về phòng.

 

Thẩm Dao về phòng, Kỷ Niệm cũng tắm xong ở phòng tắm lầu lên.

 

“Hai nhóc tỳ hôm nay nghịch ngợm nhỉ.”

 

Kỷ Niệm chút kinh ngạc .

 

Vừa nãy cô ngang qua phòng trẻ em, hai đứa nhỏ sắp ngủ .

 

Thẩm Dao đưa kem dưỡng da cho Kỷ Niệm, :

 

“Chủ yếu là hôm nay chơi mệt .”

 

Hai nhóc tỳ sáng nay nghịch ở bãi đất trống cả buổi, chiều ngủ một tiếng xong chơi tiếp, mệt .

 

Kỷ Niệm nhận lấy kem dưỡng da, quệt một ít bôi lên mặt:

 

“Cũng trông nổi hai đứa nhỏ nữa.”

 

Cô vẫn chút lo lắng.

 

Đừng hai đứa nhỏ bình thường ngoan, nhưng ham chơi lắm.

 

Kỷ Niệm lo lắng Tô Diệp một trông xuể hai đứa.

 

 

Loading...