“Con nghỉ ngơi thì cũng nghỉ ngơi chứ, ngày nào cũng dậy sớm thức khuya, sắp chịu hết nổi ."
Thấy Thẩm Dao , Tô Diệp đành lấy bản cái cớ.
Thực họ nhàn hơn nhóm Thẩm Dao nhiều, cần chạy đôn chạy đáo khắp nơi, cũng năng liên tục.
Chu Luật Thẩm Dao tựa vai vợ qua gương chiếu hậu, nhẹ giọng :
“Lần cứ lời , em và đều nghỉ ngơi cho một ngày."
“Đợi lúc em học thì cứ để dẫn Chu Chu dạo trong trường, em thể ăn cơm trưa cùng ."
Chu Luật cũng lo lắng Thẩm Dao bận rộn suốt thời gian qua cơ thể sẽ chịu nổi, cô nghỉ ngơi thật .
Anh cũng Thẩm Dao là dành nhiều thời gian hơn cho vợ.
Chu Luật khuyên Thẩm Dao chắc chắn sẽ , nhưng vợ khuyên thì khác.
Tô Diệp nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay Thẩm Dao:
“Chu Luật đúng đấy, thành phố Y đây cũng từng dạo , đợi với ba con cùng đến thì xem ."
“Mấy ngày cứ dẫn Chu Chu dạo cho kỹ trường học của các con."
Kỷ Niệm cũng với Thẩm Dao:
“Cô ở chủ yếu là bồi em, chứ ngoài chơi ."
Chu Luật mỉm :
“Dao Dao cũng là dẫn ăn món gì ngon ngon thôi, thời gian qua cô phát hiện ít tiệm ăn ngon, cứ luôn miệng qua đây là dẫn nếm thử ngay."
Chu Chu đang bên cạnh Tô Diệp cũng lên tiếng:
“Mẹ ông nội và ông ngoại thích ăn cá, bà ngoại và bà nội thích ăn thịt thịt."
Mỗi ba dẫn bé ăn món gì ngon đều sẽ ông bà nội ngoại nhất định cũng sẽ thích, dẫn đến ăn.
Ánh mắt Tô Diệp dịu dàng Thẩm Dao:
“Mẹ thèm ăn như con , ngày mai chúng cứ nghỉ ngơi cho ."
“Đợi ba con với ba chồng con đến chúng cùng ăn."
Mọi mỗi một câu khuyên nhủ Thẩm Dao đành đồng ý.
Kỷ Niệm thấy Thẩm Dao đồng ý liền :
“Ngày mai em và cô đều nghỉ ngơi cho khỏe, để chị trổ tài một bàn món ăn Đông Bắc cho nếm thử."
Nói xong lay lay cánh tay Tô Diệp:
“Cô ăn gì ạ?
Ngỗng hầm nồi sắt cô?"
Tô Diệp lắc đầu:
“Không cần bày vẽ bận rộn thế , cứ ăn đơn giản chút là ."
“Cháu ngày nào cũng học còn thí nghiệm, chắc chắn cũng mệt, vất vả lắm mới nghỉ, cứ nghỉ ngơi cho khỏe bồi Cảnh Dật."
Tấm lòng của con trẻ bà đều , nhưng Tô Diệp nỡ để cháu dâu bận rộn vất vả.
Kỷ Niệm chịu để bà từ chối, :
“Thế thì , cô vẫn ăn món Đông Bắc cháu , ngon lắm đấy, tin cô hỏi Dao Dao xem."
Thẩm Dao gật đầu:
“Ngon thật ạ, em thích món thịt heo chiên chua ngọt (Quo bao rou)."
Kỷ Niệm còn từng món cơm nắm Đông Bắc, thịt heo hầm miến, Thẩm Dao đều thích.
“Chu Chu và Cảnh Dật cũng thích món thịt heo chiên chua ngọt lắm."
Kỷ Niệm nựng má Chu Chu:
“Được, mai cho ăn."
“Cảm ơn chị dâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-321.html.]
“Cảm ơn mợ."
Tô Diệp con gái và cháu dâu đang rạng rỡ, mỉm lắc đầu.
Bà coi như tại hai đứa đến thế , đều là tâm hồn ăn uống cả.
Ngay cả bé Chu Chu bây giờ cũng là cái tính cứ cái ăn là vui.
Đang chuyện Kỷ Niệm chợt nhớ điều gì, Thẩm Dao hỏi:
“ Dao Dao, tiếng Anh của em thế bí quyết học tập gì ?"
“Tụi chị cũng đang học, mà chị thấy học vất vả một chút."
Kỷ Niệm chút khổ sở hỏi.
Chương trình học hiện tại của họ cũng yêu cầu học tiếng Anh, Kỷ Niệm liền hỏi xem Thẩm Dao phương pháp gì .
Dù Thẩm Dao cũng là năm nhất chọn l..m t.ì.n.h nguyện viên hội chợ Quảng Châu, năng lực tiếng Anh thể hình dung .
Thẩm Dao thực cũng bí quyết học tập gì đặc biệt:
“Em thấy yêu cầu lớn nhất của việc học tiếng Anh chính là mở miệng , đừng sợ mất mặt."
“Ở trường chị thể tìm bạn học cùng với , hàng ngày cứ dùng tiếng Anh để đối thoại."
“Còn thể xem thử trường chị hoạt động kiểu như câu lạc bộ tiếng Anh , nếu thì cũng nên tham gia."
“Học tiếng Anh chủ yếu nhất là môi trường ngôn ngữ, và chị dám ."
“Ngoài việc chuyện với bạn cùng phòng ở trường, về nhà em cũng bắt Chu Luật bồi em đối thoại bằng tiếng Anh, sai cũng ."
Yêu cầu đối thoại bằng tiếng Anh là do Chu Luật đề xuất.
Anh cũng tiếp tục học tập, thể để Thẩm Dao bỏ xa .
Trước khi thông báo thi đại học hai còn lén lút đối thoại lưng Chu Chu vì sợ thằng bé học theo ngoài gây rắc rối.
Sau khi Thẩm Dao thi đại học xong hai liền hề né tránh mà tiếng Anh mặt Chu Chu luôn.
Khả năng học hỏi của trẻ con đặc biệt , cộng thêm việc Chu Luật và Thẩm Dao thỉnh thoảng sẽ dạy Chu Chu tên các đồ vật và trái cây thông dụng.
Nên bây giờ bé Chu Chu thỉnh thoảng cũng thể thốt một hai câu tiếng Anh.
Kỷ Niệm gật đầu:
“Chị cũng ở trường cùng đối thoại bằng tiếng Anh, nhưng ai cũng ngại cả."
Chủ yếu vẫn là sợ sai thì hổ.
học tiếng Anh chủ yếu nhất chính là đừng sợ hổ.
“Hình như câu lạc bộ tiếng Anh đấy, để về trường chị hỏi thử xem."
Kỷ Niệm xong nhịn hỏi:
“Em xem trai em chịu bồi chị cùng học ?"
Thẩm Dao trao cho Kỷ Niệm một ánh mắt yên tâm:
“Anh em chắc chắn sẽ đồng ý."
Tô Diệp cũng :
“Đến lúc đó Cảnh Dật cũng thể học theo một chút."
“Chu Chu nhà bây giờ thỉnh thoảng cũng thốt một hai câu tiếng Anh đấy."
Tham gia kỳ hội chợ Quảng Châu Tô Diệp cảm thấy việc nắm vững một môn ngoại ngữ là vô cùng hữu ích.
Nên bà cảm thấy nếu lớn điều kiện thì thể dạy dỗ con trẻ cho thật .
Bé Chu Chu đang ăn bánh quy bà ngoại tiếng Anh liền giơ miếng bánh đang ăn dở trong tay lên híp mắt khoe:
“Bà ngoại ơi, bánh quy là cookie ạ."
Nhóc tì xong còn mang vẻ mặt cầu khen ngợi bà ngoại.
Tô Diệp ánh mắt đầy cưng chiều cháu ngoại:
“Ui chao, Chu Chu nhà giỏi quá mất, nhiều thứ thật đấy."