“Cuối cùng còn đặt đơn hàng lớn như .”
Lúc Louis sắc mặt lắm.
“Anh quần áo may sẵn của cao cấp, loại độc nhất vô nhị thì cháu dẫn xem loại cao cấp."
“Cháu với là năng lực thủ công riêng cho , ngờ xem xong đặt hàng."
Nhân viên quầy trang phục :
“Anh thấy quần áo cao cấp gì , chỉ là kiếm chuyện với thôi."
Mấy ngày nay hạng khách như họ cũng gặp qua .
Những khách ngoại quốc đến tham gia triển lãm đa đều khá thiện.
cũng một mắt cao hơn đầu coi thường họ.
vì hàng hóa Hoa Hạ rẻ mà nên dù một khách chê bai thì cuối cùng vẫn đặt đơn hàng.
Chỉ cần khách đặt hàng là họ vui , dù cũng ai chê tiền cả.
Chỉ họ đặt hàng thì chúng mới kiếm ngoại tệ, ngoại tệ mới thể phát triển hơn.
Đợi đến khi Hoa Hạ phát triển mạnh mẽ lên những coi thường họ tự nhiên sẽ còn nữa.
Thẩm Dao :
“Anh kiếm chuyện cũng , chúng đều là những đạo lý mà."
“Mọi xem, khi đạo lý với xong chẳng hơn nhiều , còn đặt một đơn hàng lớn nữa."
Nghĩ đến cảnh Louis khi đặt hàng với vẻ mặt ấm ức Thẩm Dao nhịn mà vui vẻ.......
Hội chợ Quảng Châu mùa thu năm 1978 khép trong niềm hân hoan của .
Kỳ hội chợ kết thúc mỹ mãn với doanh 2,448 tỷ đô la Mỹ.
Doanh kỳ mùa thu cao hơn kỳ mùa xuân nửa đầu năm 560 triệu đô la.
Đây là một bước nhảy vọt khổng lồ.
Ngay cả doanh của xưởng dệt và xưởng tráng men thành phố X kỳ cũng tăng gấp đôi so với kỳ mùa xuân.
Xưởng trưởng Triệu và xưởng trưởng Tề những ngày gần đây lúc nào cũng rạng rỡ.
Những ngày tiếp theo chính là về nhà tăng ca tăng giờ để kịp hàng.
Hội chợ Quảng Châu kết thúc nhiệm vụ của nhóm tình nguyện viên Thẩm Dao cũng coi như thành.
Ngày bế mạc vặn là thứ Bảy, Tô Diệp đó xin phép xưởng trưởng Triệu.
Tô Diệp bà ở thành phố Y vài ngày để bồi Thẩm Dao và cháu ngoại, cùng đại bộ phận xưởng dệt về thành phố X.
Xưởng trưởng Triệu cũng với Tô Diệp , bảo bà lúc bế mạc cứ cùng Thẩm Dao về luôn, đỡ mất công Thẩm Dao hôm đến đón.
Còn về việc dọn dẹp hàng trưng bày thì cứ để các đồng nghiệp khác là .
Các đồng nghiệp đối với quyết định của xưởng trưởng cũng ý kiến gì.
Đùa , nhờ mối quan hệ của Thẩm Dao mà xưởng dệt của họ thêm bao nhiêu đơn hàng đấy.
Xưởng trưởng hôm qua còn khái niệm gia công theo mẫu và gia công theo thiết kế là do Thẩm Dao đề xuất đầu tiên, ban tổ chức khi họp thấy khả thi mới đưa thực hiện.
Xưởng dệt của họ cũng nhờ quyết sách mà nhận thêm ít đơn hàng.
Cho nên đối với quyết định của xưởng trưởng đều giơ cả hai tay tán thành.
Vì Chu Luật đến đón nên Thẩm Dao hôm nay cũng xe đưa đón về trường.
Thẩm Dao dẫn Tô Diệp lên chiếc xe Chu Luật đang đợi sẵn ngoài khu triển lãm:
“Đi thôi, đến nhà khách dọn đồ cho ."
Trên xe Thẩm Dao hăng hái kể ngày mai sẽ dẫn Tô Diệp chơi, Chu Chu cũng bên cạnh góp ý kiến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-320.html.]
Chu Luật thấy hai con phấn khích như cũng nỡ ngắt lời, nhưng ở nhà Tô Dương đang đợi đấy.
“Dao Dao."
Chu Luật lên tiếng gọi Thẩm Dao.
“Dạ?"
“Lấy đồ cho xong đón chị Kỷ Niệm luôn, hôm nay về quân khu , mai tụi ngoài chơi."
Hôm nay và Tô Dương chuẩn sẵn đồ để nướng thịt ở nhà , chỉ đợi về thôi.
Thẩm Dao đang định gì đó thì thấy Chu Luật phát tiếng mà mấp máy môi chữ “đồ nướng".
Lúc cô mới phản ứng , đó là sẽ tạo cho Tô Diệp một bất ngờ, tổ chức tiệc nướng mà.
Chủ nhật tuần lúc Chu Luật dẫn Chu Chu qua đây hai còn bàn bạc với , Thẩm Dao phấn khích là quên khuấy mất.
Thẩm Dao lập tức phản ứng :
“À đúng , con quên mất, về quân khu còn chút việc."
Tô Diệp hồ nghi hỏi:
“Việc gì thế?"
Vừa Thẩm Dao còn hớn hở tối nay ăn lẩu gà nấu bao t.ử, mai chơi, giờ Chu Luật lên tiếng cái là đổi ý ngay.
Tô Diệp lo Thẩm Dao chuyện gì giấu bà.
Thẩm Dao híp mắt ôm lấy cánh tay Tô Diệp:
“Hì hì, chuyện ạ, đợi về đến nhà sẽ ngay thôi."
So với lẩu gà thì đồ nướng vẫn thơm hơn nhiều mà.
Mấy ở nhà khách dọn dẹp xong hành lý của Tô Diệp về gần căn nhà nhỏ đón Kỷ Niệm.
Nhân tiện để hành lý của Tô Diệp căn nhà nhỏ luôn, đỡ mất công mai mang qua.
Trên đường về quân khu Thẩm Dao tựa đầu vai Tô Diệp nghỉ ngơi.
Tô Diệp Thẩm Dao xót xa :
“Ngày mai đừng chơi nữa, con ở nhà nghỉ ngơi cho ."
Mười mấy ngày hội chợ Quảng Châu Tô Diệp Thẩm Dao mà cũng thấy mệt .
Ngày nào cũng sớm về muộn, bận rộn cả một ngày trời, ăn uống cũng điều độ.
Thỉnh thoảng gặp khách thiện còn chịu ấm ức.
Tô Diệp ở quầy trang phục hôm qua Thẩm Dao gặp một khách ngoại quốc mấy thiện.
Họ cũng may Thẩm Dao thông minh, chỉ vài câu hóa giải khủng hoảng.
Thậm chí còn thúc đẩy khách đặt một đơn hàng lớn.
Tô Diệp nghĩ chắc cũng đơn giản như .
“Không cần ạ, mấy ngày bận nữa , tinh thần con đang lắm."
Thẩm Dao nghĩ cũng nghĩ từ chối ngay lời đề nghị của Tô Diệp.
Hiện tại một tuần chỉ một ngày nghỉ, Tô Diệp chỉ ở thành phố Y một tuần thôi, chủ nhật tới là về thành phố X .
Từ thứ Hai cô trường học , tranh thủ lúc nghỉ ngơi bồi Tô Diệp cho thật .
Thời gian hội chợ Quảng Châu tuy ngày nào cũng gặp nhưng hai con cũng chẳng thời gian chuyện.
Mấy ngày Tô Diệp ở thành phố Y sẽ ở căn nhà nhỏ, bé Chu Chu liền đảm nhận trọng trách bồi bà ngoại.
Thẩm Dao cũng dự định xin nghỉ phép vài ngày ở trường, mấy ngày sẽ học buổi tối, mỗi tối đều về nhà ở.
Đợi Tô Diệp về thành phố X cô sẽ về ký túc xá ở như bình thường.