“Tuy nhiên, gần quá cũng , sợ mấy bà đại mạn ở ủy ban dân phố tuần tra bắt .”
Thời đại , cho dù là vợ chồng, phố cũng khoác tay, chứ đừng đến chuyện nắm tay.
Đến cửa cửa hàng bách hóa, Thẩm Dao với hai một tiếng về quầy .
Người mới bắt đầu đối tượng, sắp xa , chắc chắn là lời từ biệt hẳn hoi, mấy chuyện Thẩm Dao vẫn hiểu.
Chị Dương là từng trải, thấy chỉ một Thẩm Dao cũng hỏi nhiều.
Thẩm Dao bưng ghế cạnh chị Dương, tán gẫu dăm ba câu chuyện phiếm.
Không lâu , Bạch Điềm Điềm đỏ hoe mắt về.
Thẩm Dao và chị Dương đều coi như thấy, đôi trẻ mới hẹn hò xa , rơi nước mắt cũng là chuyện bình thường.
Thẩm Dao để Bạch Điềm Điềm gặm nhấm nỗi buồn một , cô kéo Bạch Điềm Điềm cùng trò chuyện.
Dù thì quầy xe đạp cũng là một trong những quầy nhàn rỗi nhất của cửa hàng bách hóa, tán gẫu là cách duy nhất để g-iết thời gian mỗi ngày.
Giữa buổi, Thẩm Dao còn tranh thủ lúc vắng khách để mua đồ.
Lần đầu tiên nhận lương, cô mua quà cho gia đình.
Cô mua cho bố một cây b-út máy Anh Hùng, mua cho hai hộp kem dưỡng da Tuyết Hoa, một hộp hiệu Hữu Nghị, một hộp hiệu Bách Thước Linh.
Chủ yếu là vì cô đều thấy hai loại bàn trang điểm của Tô Diệp nên mua cả hai luôn.
Lại dùng phiếu bánh ngọt đưa để mua hai cân bánh mà ông bà ngoại thích ăn, mua thêm một chiếc cặp tóc mới cho em họ Tô Nhiên.
Tính , đồng lương mười tám đồng của cô vơi hơn một nửa, Thẩm Dao cảm thấy kiếm tiền vẫn còn ít quá!
Cô nghĩ đến đống vàng trong gian của , giá mà dùng thì mấy!
Thẩm Dao thở dài, cái bàn tay vàng hiện tại đối với cô đúng là quá vô dụng, cái gian đó của cô chức năng bảo quản, chỉ thể coi như một cái kho chứa đồ.
Thật Thẩm Dao cũng chẳng chỗ nào cần dùng đến tiền, bữa sáng và bữa tối đều ăn ở nhà, mỗi ngày chỉ ăn bữa trưa ở căng tin, nếu ăn thêm gì thì mỗi ngày tốn đến hai hào.
Kẹo bánh ở nhà hết thì Tô Diệp sẽ bổ sung, Thẩm Dao căn bản cơ hội tiêu tiền.
Tô Diệp cũng bắt cô nộp tiền sinh hoạt phí, ngay từ đầu tiền lương cứ để cô tự giữ lấy mà tiêu.
Tính toán như thì cũng tạm , tiền lương đủ cho cô tiêu xài cá nhân.
Thẩm Dao cảm thấy mãn nguyện, nên rằng bây giờ nhiều gia đình chỉ hơn ba mươi đồng mà nuôi cả một nhà đông đúc, giống như ở nông thôn tính công điểm, đến kiệt sức một tháng cũng chẳng ba mươi đồng.
Cô mỗi ngày việc nhẹ nhàng, một tháng hơn ba mươi đồng, còn gì mà hài lòng nữa chứ!
Sau khi tan , Thẩm Dao mang quà về nhà.
Tô Diệp đang nấu cơm trong bếp, Thẩm Hòa Lâm cầm chổi quét dọn phòng khách.
Thẩm Hòa Lâm đón lấy ba lô của Thẩm Dao:
“Chà, hôm nay mua gì ?
Cái túi nặng thế."
Thẩm Dao dựng xe xong, híp mắt Thẩm Hòa Lâm:
“Bố đoán xem."
Thẩm Hòa Lâm đặt cái túi lên ghế, tiếp tục quét đất:
“Mua đồ ăn ngon ?"
Thẩm Dao bí mật, trả lời ông.
Thẩm Hòa Lâm quét xong đất thì Tô Diệp cũng bưng thức ăn phòng khách, gọi cả nhà ăn cơm.
Thẩm Hòa Lâm vợ, chỉ ba lô của con gái:
“Con gái bà mua đồ ăn ngon cho chúng kìa."
Nói xong ông bếp múc cơm bưng .
Tô Diệp dọn bàn :
“Mua đồ gì ngon thế?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-32.html.]
Đồ ở nhà vẫn còn ăn hết, mua thêm ?"
“Lát nữa con mới với hai ."
Nói xong cô bếp rửa tay lấy đũa chuẩn ăn cơm.
Cầm đũa phòng khách, Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm bày xong bát đũa và bàn.
Thẩm Dao xuống ghế của , ôm cái túi lòng, bố , chút ngượng ngùng:
“Hôm nay con phát lương ?
Đây là đầu tiên con nhận lương, nên mua quà cho bố ."
Tô Diệp Thẩm Dao xong thì Thẩm Hòa Lâm một cái, Thẩm Hòa Lâm cũng vặn đầu bà, Tô Diệp sang với Thẩm Dao:
“Chút tiền lương đó con cứ giữ lấy mà tiêu, mua đồ cho chúng gì, với bố con chẳng thiếu thứ gì cả."
“Mẹ con đúng đấy, chúng cái gì cũng , tiền con cứ để dành mà tiêu."
Thẩm Hòa Lâm cảm thấy sống mũi cay cay, con gái nhà ông nhận lương , còn mua quà cho ông và vợ nữa.
“Con bố thiếu gì, nhưng đây là một chút tâm ý của con."
Nói xong cô lấy từ trong túi cây b-út máy đưa cho Thẩm Hòa Lâm:
“Bố, cây b-út tặng bố.
Cây b-út rẻ hơn hai cây của bố, bố thể dùng hàng ngày, đợi con kiếm nhiều tiền hơn sẽ mua cho bố loại hơn nữa!"
Thẩm Hòa Lâm hai cây b-út máy, một cây là năm ông mới bắt đầu ông bà nội tặng.
Còn một cây là năm kết hôn, nhân dịp sinh nhật Tô Diệp tặng.
Cả hai cây đều tốn ít tiền, Thẩm Hòa Lâm trân trọng, luôn nỡ dùng.
Thẩm Hòa Lâm nhận lấy cây b-út, cẩn thận sờ soạn, giọng nghẹn ngào:
“Đây là món quà tuyệt nhất mà bố từng nhận , cảm ơn Dao Dao, bố thích lắm."
Thẩm Hòa Lâm cảm thấy cây b-út vô cùng quý giá, đây là món quà từ tháng lương đầu tiên của con gái tặng ông, ông giữ gìn thật .
“Mẹ ơi, con cũng nên tặng cái gì, nên mua hai hộp kem Tuyết Hoa, hy vọng mãi mãi trẻ trung xinh ."
Thẩm Dao dùng hai tay đưa kem dưỡng da cho Tô Diệp.
Tô Diệp nhận lấy món quà con gái tặng, cầm trong tay hồi lâu:
“Chỉ giỏi tiêu xài hoang phí."
Nói xong bà đưa tay lau vội nước mắt.
Thẩm Dao dáng vẻ khẩu xà tâm phật của thì buồn :
“Mua quà cho bố thể gọi là tiêu xài hoang phí chứ."
Nhìn bố đỏ hoe mắt, Thẩm Dao lấy khăn tay của lau nước mắt cho Tô Diệp:
“Ái chà, hai dễ cảm động đến phát thế , con chẳng dám tặng quà nữa .
Con còn đang định kem dưỡng da của sẽ do con thầu hết đấy."
Tô Diệp giật lấy chiếc khăn tay trong tay Thẩm Dao, lườm cô một cái:
“Chút tiền đó của con cứ giữ lấy cho ."
“ thế, mua kem dưỡng da cho con là trách nhiệm của bố, đừng tranh với bố."
Thẩm Hòa Lâm lau mắt, vợ con với gương mặt đầy ý .
Tô Diệp đỏ mặt lườm Thẩm Hòa Lâm, mắng yêu:
“Trước mặt con cái ông hưu vượn gì thế!
Ăn cơm!"
Thẩm Hòa Lâm híp mắt, cầm đũa giục Thẩm Dao:
“Ăn cơm, ăn cơm thôi."