Mang theo tiệm vàng xuyên đến những năm 70, nữ phụ pháo hôi chỉ muốn nằm yên - Chương 311

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:55:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

ạ, nghĩa là căn cứ mẫu sản phẩm hoặc bản vẽ do khách hàng cung cấp, chúng dựa yêu cầu về chất lượng, kiểu dáng, hoa văn, quy cách, lượng... của họ để sản xuất bằng nguyên liệu của chính .”

 

“Bởi vì phương thức bán hàng đây là chúng sản xuất thứ gì thì khách hàng mua thứ đó.”

 

“Hơn nữa cháu nhận thấy, các nhà máy tham gia triển lãm của đều sản xuất hàng sẵn đợi khách đến đặt, như tránh khỏi việc tồn kho tích trữ.”

 

“Thực chúng thể đổi một chút, thực hiện 'sản xuất theo đơn đặt hàng'.”

 

“Nghĩa là chúng dự trữ hàng hóa, chỉ sản xuất một mẫu cho khách xem, nếu khách đặt thì mới sản xuất, đặt thì thôi.”

 

Việc cũng giống như chế độ đặt hàng (pre-order) của các nền tảng mua sắm trực tuyến đời , lấy mẫu chụp ảnh đăng bán .

 

Đó cũng là lý do tại thời gian đặt thường kéo dài một hai tháng, vì bán thực chất hề sản xuất hàng đại .

 

“Thực theo mô hình đây, khách hàng mất quyền lựa chọn, còn chúng cũng đ.á.n.h mất nhiều cơ hội.”

 

“Bởi vì khi khách hàng thấy sản phẩm ưng ý, họ sẽ trực tiếp đặt hàng luôn.”

 

“Thực tế chúng bán hàng, quan trọng nhất là khách hàng hài lòng, hài lòng thì họ mới đặt, họ đặt thì mới kiếm ngoại tệ ạ.”

 

Nghe Thẩm Dao , chủ nhiệm Nghiêm tự chủ mà gật đầu liên tục.

 

Những gì Thẩm Dao đúng thực là vấn đề luôn tồn tại bấy lâu nay.

 

Vì khách hàng tìm thấy sản phẩm ưng ý trong đống hàng trưng bày nên họ đặt, còn bản các nhà máy cũng vì thế mà tích trữ ít hàng tồn kho.

 

Nếu họ chỉ sản xuất mẫu, hoặc sản xuất theo yêu cầu của khách thì thể tránh nhiều vấn đề, và tỷ lệ xuất khẩu cũng sẽ tăng cao.

 

“Vấn đề bác sẽ phản ánh với cấp , Thẩm Dao , cháu còn đề xuất gì nữa ?”

 

“Còn nữa là về hoa văn in các sản phẩm tơ lụa, chúng cũng thể thực hiện theo yêu cầu của khách ạ.”

 

Thẩm Dao nhắc đến đồ tơ lụa, chủ nhiệm Nghiêm liền nhớ tới thời kỳ cách mạng, hoa văn những sản phẩm đó in hình máy cày, cái cuốc, cái liềm... dẫn đến đồ tơ lụa ế ẩm.

 

Ngay cả , vẫn những sản phẩm in hình như đem đến triển lãm, đều là hàng tồn kho tích trữ từ .

 

Cần rằng, sản phẩm tơ lụa của Hoa Hạ đây cực kỳ ưa chuộng.

 

Chủ nhiệm Nghiêm thở dài:

 

“Hoa văn đồ tơ lụa đúng là vấn đề lớn, nhưng cũng cần vội.”

 

“Bác thấy đồ tơ lụa thể dùng phương pháp cháu , xem khách hàng yêu cầu hoa văn thế nào thì sản xuất theo đúng yêu cầu đó.”

 

“Không chỉ tơ lụa, các loại vải dệt khác cũng .”

 

“Khách cần gì, chúng sản xuất nấy!”

 

Chủ nhiệm Nghiêm xong, gương mặt rạng rỡ nụ Thẩm Dao:

 

“Thẩm Dao , khi nghiệp cháu hứng thú đến ban tổ chức Hội chợ Quảng Châu việc ?”

 

Đối với một nhân tài tiếng Anh, đầu óc linh hoạt như Thẩm Dao, chủ nhiệm Nghiêm cảm thấy nhất định giữ chân mới .

 

“Chủ nhiệm Nghiêm, năm nay cháu mới là sinh viên năm nhất thôi ạ, còn cách lúc xa lắm.”

 

Thẩm Dao dám kiêu ngạo, sự hiểu của cô về những thứ chỉ là bề nổi, vì đây cô từng qua tư liệu nên mới .

 

Cô chẳng qua là chiếm ưu thế của , cô thì cũng sẽ khác đề xuất thôi.

 

Nghe ý tứ trong lời Thẩm Dao, chủ nhiệm Nghiêm hề giận, :

 

“Vậy nếu cháu còn đề xuất nào thì cứ thoải mái với ban tổ chức chúng bác nhé.”

 

“Bác yên tâm ạ, cháu sẽ .”

 

“Được , cháu bận việc của cháu , bác tìm họp một lát để triển khai những thứ xuống .”

 

“Chào chủ nhiệm Nghiêm ạ.”......

 

Vì hội chợ diễn cả ngày, từ chín giờ sáng đến sáu giờ chiều, buổi trưa thời gian nghỉ ngơi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-311.html.]

Cho nên khi ăn cơm phiên .

 

Công việc phiên dịch cuối cùng của buổi sáng kết thúc là hơn mười hai giờ trưa.

 

Thẩm Dao đói đến mức rã rời, vội vàng chạy về phòng nghỉ để ăn cơm.

 

Đến phòng nghỉ, Vu Gia Mẫn cũng đến ăn cơm.

 

Thẩm Dao Vu Gia Mẫn, hỏi:

 

“Thế nào ?

 

Không căng thẳng chứ?”

 

Vu Gia Mẫn lắc đầu, cầm hộp cơm lên :

 

“Chẳng còn tâm trí mà căng thẳng nữa, chỉ nghĩ giúp các nhà máy của giành đơn hàng thôi.”

 

Thẩm Dao gắp một miếng cá muối bát của Vu Gia Mẫn:

 

“Vậy giành đơn nào ?”

 

Vu Gia Mẫn khi cảm ơn thì kiêu hãnh ngẩng cao đầu:

 

“Tất nhiên , giao dịch thành công một lô đồ thủ công mỹ nghệ điêu khắc gỗ.”

 

Thẩm Dao híp mắt giơ ngón tay cái cho cô :

 

“Lợi hại quá nha!”

 

Vu Gia Mẫn ăn cơm hỏi:

 

“Bên thế nào?

 

Ổn ?”

 

“Cũng , ký xong đơn hàng quần jeans.”

 

“Chúng cùng cố gắng tiếp nhé.”

 

“Cố lên.”

 

Vì vội thời gian nên hai cũng nhiều, nhanh ch.óng ăn xong cơm lao công việc căng thẳng.

 

Thẩm Dao ăn xong khu dệt may, cửa giám đốc Triệu của Nhà máy Dệt thành phố X kéo .

 

“Dao Dao, nhanh lên, hỏa tốc .”

 

Giám đốc Triệu kéo Thẩm Dao rảo bước về phía quầy trưng bày của nhà máy dệt thành phố X.

 

Thẩm Dao hỏi:

 

“Bác Triệu, chuyện gì ạ?”

 

“Chính là cái loại vải in hình gấu trúc , mấy xem xong đều bỏ cả.”

 

“Vừa lúc một vị khách đang hỏi về loại vải đó, bà về đồ dùng phòng ngủ.

 

Bác nhớ cháu kể bé con nhà cháu thích lắm, nên định tìm cháu trò chuyện với vị khách một chút.”

 

Cái lô vải hình gấu trúc đó là ông đ.á.n.h liều để in đấy.

 

Ông là tỉnh S, hồi nhỏ từng thấy gấu trúc.

 

Con gấu trúc đó chạy làng ông tìm đồ ăn, ông còn c.h.ặ.t trúc giúp nó nữa.

 

Ngày hôm con gấu đó mất, nhưng hình ảnh gấu trúc ông vẫn luôn nhớ rõ.

 

Gấu trúc là loài vật đặc hữu của Hoa Hạ, nên ông nảy ý định tìm vẽ hình gấu trúc in lên vải, định bụng kỳ hội chợ thể bán .

 

khách hàng nãy giờ chỉ qua vài cái thẳng.

 

Giờ khách hỏi, thể để khách mất nữa.

Loading...