Mang theo tiệm vàng xuyên đến những năm 70, nữ phụ pháo hôi chỉ muốn nằm yên - Chương 306

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:55:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nói xong bà bảo Thẩm Dao:

 

“Căn nhà trông thực sự khá, hơn trong ảnh nhiều.”

 

Chu Luật mở cửa sân, :

 

“Mẹ thích là , đợi và bố nghỉ hưu thì cứ đến ở cùng chúng con.”

 

Thẩm Dao cũng tiếp lời Chu Luật:

 

thế ạ, ngoài cái sân , phía còn một cái sân nữa, lớn hơn chỗ nhiều.”

 

“Đến lúc đó chúng còn thể trồng nho và rau ở sân , kê một cái bàn nhỏ giàn nho, mấy các cụ thể đó trò chuyện uống .”

 

“Còn thể xây một cái lò nướng thịt, lúc nào rảnh thì ăn đồ nướng.”

 

Thẩm Dao càng càng phấn khích, đổi là cái lườm của Tô Diệp:

 

“Chỉ ăn thôi.”

 

Chu Chu trồng nho thì vui mừng khôn xiết:

 

“Mẹ ơi, trồng nho ạ, Chu Chu thích nho, cũng thích đồ nướng nữa.”

 

“Được, con thích thì sẽ trồng.”

 

Thẩm Dao xong liền khịt khịt mũi với Tô Diệp:

 

“Đều là những thứ cháu ngoại bảo bối của thích cả đấy nhé.”

 

Nhìn Thẩm Dao đổ cho Chu Chu, Tô Dương và Kỷ Niệm đều nhịn thầm, nhưng dám thành tiếng vì sợ Thẩm Dao giận lây sang.

 

Chu Luật thì vẻ mặt đầy cưng chiều xoa xoa đầu Thẩm Dao.

 

Dưới ánh mắt thúc giục của Tô Diệp, Thẩm Dao dẫn bà trong nhà, đưa bà xem từng căn phòng một.

 

Tô Diệp quan sát ngôi nhà, thấy dọn dẹp sạch sẽ, đồ đạc cũng sắp xếp ngăn nắp.

 

Có thể thấy sống ở đây bỏ tâm sức để thu dọn và bài trí.

 

Vì dạo Thẩm Dao bận học tập, hơn một tháng nay cô về khu quân đội, Chu Luật thứ Bảy hàng tuần đều đưa Chu Chu qua đây.

 

Trên bàn ở phòng khách vẫn còn đặt đồ chơi của Chu Chu.

 

Căn nhà thời gian gần đây khí sinh hoạt đậm nét hơn nhiều .

 

Ngôi nhà chỉ cần ở là sẽ .

 

Thẩm Dao híp mắt Tô Diệp:

 

“Nhà thế nào ạ?

 

Cũng đấy chứ?”

 

Tô Diệp hài lòng gật đầu:

 

“Được lắm, dọn dẹp cũng sạch sẽ.”

 

Tham quan xong tầng , Thẩm Dao dắt Tô Diệp lên tầng :

 

“Đi, con đưa lên lầu xem, phòng của dọn xong , chỉ là trải ga giường thôi ạ.”

 

Vì cũng lúc nào Tô Diệp mới đến ở nên nếu trải sẵn cô sợ bám bụi.

 

Giường cũng là loại mới đặt, giường trong phòng Chu Văn Viễn và Tần Nhã Quân ở lầu cũng mới.

 

Phòng của hai bên bố là do họ tự chọn.

 

Sau khi mua nhà, Thẩm Dao thiết kế căn nhà gần giống với nhà ở khu quân đội thủ đô, hỏi họ ở phòng nào.

 

Chu Văn Viễn và Tần Nhã Quân họ ở tầng , họ bảo quen ở tầng , thích leo cầu thang.

 

Thẩm Dao và Chu Luật đều hiểu tâm ý của họ, là sợ khó các con nên cứ chủ động chọn cho xong.

 

Tô Diệp quan sát căn phòng, diện tích nhỏ, trong phòng đặt giường, bàn học và một cái tủ năm ngăn để quần áo.

 

“Phía phòng ngủ chính còn một cái ban công, bình thường thể đó uống .”

 

Thẩm Dao đặc biệt kê một cái bàn tròn nhỏ ban công, còn đặt thêm mấy cái ghế.

 

Tô Diệp ban công :

 

“Chỗ thể trồng ít hoa.”

 

Chu Luật đặt chén lên bàn tròn:

 

“Vốn dĩ Dao Dao cũng định trồng vài chậu hoa, nhưng mỗi tuần chỉ về hai ngày, cô sợ chăm nổi để hoa ch-ết.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-306.html.]

Cây cỏ tưới nước thường xuyên, thành phố Y mùa hè mưa nhiều nhưng mùa đông ít mưa.

 

Cho nên Thẩm Dao cân nhắc xong thì quyết định trồng hoa nữa.

 

Tham quan nhà xong, mấy quây quần bên bàn tròn nhỏ uống trò chuyện.

 

Chu Chu và Cảnh Y thì bệt đất chơi đồ chơi.

 

Tô Diệp khẽ hỏi Thẩm Dao:

 

“Quanh đây vẫn còn căn nhà nào như thế con?”

 

Thẩm Dao lắc đầu:

 

“Quanh chỗ con còn ạ.”

 

Đoán lý do Tô Diệp hỏi về nhà cửa, Chu Luật nhịn lên tiếng:

 

“Mẹ ơi, chỗ chúng con ở đủ mà, đợi và bố đến thành phố Y thì cứ ở cùng chúng con.”

 

Thẩm Dao cũng nhíu mày :

 

“Sao thế ạ?

 

Sau đến thành phố Y sống mà còn ở riêng với con ?”

 

“Phòng ốc nhà vặn lắm, ở chung cho nó náo nhiệt.”

 

“Hơn nữa, chẳng bảo sẽ giúp con trông cháu ?

 

Không ở chung thì giúp con trông cháu ?”

 

Thẩm Dao cũng thực sự cần Tô Diệp giúp trông con, cô chỉ bà từ bỏ ý định ở riêng thôi.

 

Đợi đến lúc Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm nghỉ hưu thì Chu Chu cũng lớn .

 

Tô Diệp cũng hiểu tâm ý của Thẩm Dao, tỏ vẻ “chê bai" :

 

“Mẹ chẳng thèm ở cùng con .”

 

Thẩm Dao lè lưỡi với Tô Diệp:

 

“Thế thì chịu thôi ạ, con cứ bám dính lấy bố đấy.”

 

“Đợi bố chồng con nghỉ hưu, con cũng đón họ qua đây luôn, hứa là sẽ giúp con trông cháu , nuốt lời nhé.”

 

Chu Chu lúc cũng bỏ đồ chơi xuống, mở to đôi mắt giống hệt Thẩm Dao Tô Diệp:

 

“Bà ngoại ơi, bà ở cùng Chu Chu ạ?”

 

Nói đoạn còn bĩu môi, bộ như chỉ cần Tô Diệp bé sẽ ngay lập tức.

 

Chiêu tấn công bằng sự đáng yêu của cháu ngoại bảo bối, Tô Diệp kháng cự nổi.

 

Tô Diệp liền ôm chầm Chu Chu lòng:

 

“Muốn chứ, đợi bà ngoại nghỉ hưu sẽ đến chăm sóc Chu Chu nhé, ?”

 

“Dạ ạ ~ Chu Chu sẽ đợi bà ngoại đó nha.”

 

Cậu bé giòn giã đáp lời, xong còn hôn một cái lên mặt Tô Diệp.

 

Nhìn đứa cháu ngoan ngoãn đáng yêu, lòng Tô Diệp như tan chảy.

 

Chứng kiến cảnh , Thẩm Dao ghé sát tai Chu Luật nhỏ:

 

“Sau nếu ông bà nội đồng ý ở cùng chúng thì cũng cứ để Chu Chu dùng chiêu nhé.”

 

Chu Luật mỉm gật đầu, sự tấn công đáng yêu của Chu Chu, chắc chắn bố cũng nỡ từ chối .......

 

Từ nhà Tô Dương sang xem nhà xong gần một giờ trưa.

 

Thẩm Dao đưa Tô Diệp ăn bao t.ử heo hầm gà.

 

Lần về nhà Thẩm Dao một , nhưng hương vị ngon bằng Chu Luật .

 

Nghe thấy ăn, Tô Diệp khỏi :

 

“Mẹ cứ cảm giác cùng con nếu đang ăn thì cũng là đang đường ăn nhỉ?”

 

Thẩm Dao mặc kệ lời trêu chọc của :

 

“Có thực mới vực đạo mà , ăn uống là chuyện quan trọng hàng đầu trong đời đấy.”

 

Tô Diệp véo nhẹ môi Thẩm Dao:

 

“Biết , cái miệng của con là quan trọng nhất.”

 

 

Loading...