Mang theo tiệm vàng xuyên đến những năm 70, nữ phụ pháo hôi chỉ muốn nằm yên - Chương 303

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:54:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bọn Trương Lị Lị từ chối , đành nhận lấy.”

 

“Dì ơi, cảm ơn món vịt muối bản và bánh kẹo của dì ạ.”

 

Tô Diệp hiền hậu:

 

“Không cần khách sáo, các cháu thích ăn là dì vui .”

 

“Dì ơi, Thẩm Dao cũng quan tâm tụi cháu lắm ạ, mang đồ ăn ngon cho tụi cháu, còn giúp tụi cháu bổ túc bài vở nữa.”

 

“Hơn nữa tính cách cũng , tụi cháu đều cực kỳ thích .”

 

Thẩm Dao híp mắt Tô Diệp một cái kiểu “Mẹ thấy ”:

 

“Mẹ xem, con bảo con gái gặp yêu mà lị.”

 

Tô Diệp lườm cô một cái:

 

“Người gặp yêu thì thấy, nhưng da mặt dày thì thấy rõ đấy.”

 

Thẩm Dao đây từng ở ký túc xá, tính tình cũng chẳng kiểu nhường nhịn, còn nóng nảy.

 

Một phòng ở bao nhiêu thế , bà cứ lo Thẩm Dao sẽ chịu thiệt thòi.

 

Thẩm Dao thư cũng chỉ kể chuyện vui, bà vẫn luôn yên tâm.

 

Giờ đến tận nơi mới mấy cô gái thực sự hòa thuận với .

 

Thấy Thẩm Dao như , Tô Diệp cũng yên tâm.......

 

Vì buổi chiều Thẩm Dao còn tiết, Tô Diệp và Trương Hồng Hoa cũng một cuộc họp bàn bạc công việc nên họ lâu.

 

Hai trong ký túc xá một lát bảo về nhà khách.

 

Thẩm Dao cùng mấy trong phòng tiễn hai bà tận cổng trường để bắt xe buýt.

 

Tiễn họ lên xe xong, cả nhóm trực tiếp đến phòng học.

 

Bên cạnh trạm xe buýt, Thẩm Dao ngại phiền hà dặn dò đồng chí Tô Diệp:

 

“Mẹ ơi nếu ngoài thì đừng một nhé, tìm ai đó cùng cho bạn.”

 

“Có chuyện gì thì cứ gọi điện thoại cho Chu Luật.”

 

“Đợi đến Chủ nhật con và Chu Luật sẽ đưa Chu Chu đến thăm .”

 

Gọi cho Chu Luật thì thể tìm ngay, chứ gọi cho cô thì còn nhờ thầy cô hoặc dì quản lý ký túc xá nhắn .

 

Nghe Thẩm Dao dặn dò, Tô Diệp khỏi thấy buồn , con cái lớn , giờ đến lượt Dao Dao dặn dò .

 

“Mẹ , con cứ yên tâm , nhà máy của nhiều lắm, lẻ .”

 

“Các con cứ bận việc của , cần cố công đến thăm .”

 

“Mấy ngày nữa là khai mạc hội nghị , lúc đó chúng sẽ gặp thôi.”

 

Trước khi Tô Diệp đến, Chu Luật cũng đặc biệt gọi điện cho bà.

 

Chu Luật mấy ngày nhiệm vụ bay nên thể ga đón bà , bảo là đợi Chủ nhật sẽ đưa Thẩm Dao và Chu Chu đến thăm bà.

 

Tô Diệp nghĩ các con đều bận rộn, bà cũng ngay, lúc nào rảnh gặp .

 

Thẩm Dao thấy Tô Diệp từ chối, đành tung chiêu cuối:

 

“Là Chu Chu nhớ bà ngoại , mấy hôm cứ lải nhải với con mãi đấy.”

 

Mỗi tuần Thẩm Dao và Chu Luật đều đưa Chu Chu gọi điện về thành phố X và thủ đô.

 

Cái thằng bé mỗi gọi điện là miệng lưỡi ngọt xớt như tốn tiền mua, nào là nhớ ông bà nội ngoại.

 

Lần nào cũng khiến các cụ đến khép miệng.

 

Nhắc đến đứa cháu ngoại bảo bối, nụ mặt Tô Diệp càng trở nên dịu dàng hơn:

 

“Bà cũng nhớ Chu Chu bảo bối nhà lắm .”

 

Hơn một tháng gặp, chắc chắn thằng bé cao lên ít.

 

Lúc , Trương Lị Lị lên tiếng nhắc xe buýt đến.

 

Tô Diệp vẫy vẫy tay với Thẩm Dao:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-303.html.]

 

“Được , và bác Trương của con về đây, các con lớp .”

 

Thẩm Dao gật đầu đáp :

 

“Vâng ạ, việc gì nhớ gọi điện nhé, đợi chúng con tới tìm .”

 

Tô Diệp và Trương Hồng Hoa lên xe, xuống cạnh cửa sổ.

 

“Chúng đây, các cháu .”

 

“Dì chào các cháu.”

 

“Chào các cháu.”......

 

Hội chợ Quảng Châu (Canton Fair) mùa thu năm nay khai mạc ngày 10 tháng 10.

 

Ngày 8 tháng 10 là Chủ nhật, trường học cuối cùng cũng cho nhóm tình nguyện viên của Thẩm Dao nghỉ phép.

 

Để họ mấy ngày nghỉ ngơi cho , xuất hiện tại hội trường Hội chợ với tinh thần sảng khoái nhất.

 

Thẩm Dao và Chu Luật bàn bạc nhân lúc nghỉ sẽ thăm Tô Diệp, tiện thể nấu vài món mang qua cho bà.

 

Dạo nhiệt độ ở thành phố Y cũng giảm xuống một chút, cá khô nhỏ và cá khô khối muối thể để lâu hơn vài ngày.

 

Sáng sớm Chủ nhật, gia đình ba của Thẩm Dao cộng thêm gia đình ba của Tô Dương, cùng lái xe tìm Tô Diệp.

 

Họ dự định đưa đồng chí Tô Diệp uống sáng.

 

Khi nhóm Thẩm Dao đến nhà khách, Tô Diệp đang đợi ở sảnh.

 

Vì hôm qua gọi điện thông báo cho Tô Diệp nên hôm nay bà ăn sáng tại nhà hàng của nhà khách cùng các đồng nghiệp trong nhà máy.

 

Tô Diệp vốn định rủ Trương Hồng Hoa cùng phòng uống sáng, nhưng Trương Hồng Hoa từ chối.

 

cả đại gia đình Tô Diệp khó khăn lắm mới tụ họp , bà đến góp vui gì.

 

Mấy hôm cùng vài đồng nghiệp trong nhà máy ăn sáng .

 

Tô Diệp thấy xe của bọn Thẩm Dao đến, vội vàng từ trong nhà khách .

 

Chu Chu thấy Tô Diệp, giống như một quả pháo nhỏ nhảy từ xe xuống lao về phía bà:

 

“Bà ngoại ơi, Chu Chu nhớ bà lắm!”

 

Tô Diệp tươi rạng rỡ đón lấy Chu Chu đang lao tới, ôm thằng bé lòng:

 

“Bà ngoại cũng nhớ Chu Chu.”

 

Nói xong bà còn hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của bé.

 

Chu Chu cũng mỉm hôn bà ngoại.

 

Cảnh Y cũng tiến lên ôm lấy Tô Diệp:

 

“Cô bà ơi, Cảnh Y cũng nhớ cô bà lắm ạ!”

 

Tô Diệp hớn hở ôm c.h.ặ.t cả hai đứa nhỏ lòng:

 

“Ôi chao, cô bà cũng nhớ Cảnh Y.”

 

Sau đó bà quan sát đứa cháu tôn hơn một năm gặp:

 

“Cảnh Y nhà cao lên nữa .”

 

Hai đứa nhỏ ôm lấy bà ngoại/cô bà nũng nịu thiết, khiến Tô Diệp đến híp cả mắt.

 

Chu Luật vợ đang tươi , cất tiếng chào:

 

“Mẹ, lâu gặp, và bố khỏe ạ?”

 

Mùa hè năm nay Chu Luật về thành phố X, cuối gặp Tô Diệp là mùa hè năm ngoái.

 

Tô Diệp đứa con rể lâu gặp, mỉm gật đầu:

 

“Khỏe, và bố con đều khỏe, ở nhà thứ cũng đều cả.”

 

Chu Luật tuy lâu về nhà, nhưng cơ bản mỗi tuần đều gọi điện hỏi thăm bà và Thẩm Hòa Lâm.

 

“Cô ạ, chào mừng cô đến thành phố Y.”

 

 

Loading...