Mang theo tiệm vàng xuyên đến những năm 70, nữ phụ pháo hôi chỉ muốn nằm yên - Chương 298

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:54:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hai nhóc tì cẩn thận đặt viên tròn nhỏ khuôn, cầm một cái tấm ván nhỏ ép phẳng, đó nhẹ nhàng đổ bánh Trung thu .”

 

Nhóm Thẩm Dao cũng thúc giục, cứ từ từ , cũng vội.

 

Vừa thể bồi dưỡng tính kiên nhẫn và khả năng tự lập cho các con.

 

Đợi đến khi thời gian hòm hòm, Chu Luật và Tô Dương chuẩn bữa trưa.

 

Thẩm Dao và Kỷ Niệm trông chừng hai đứa trẻ, thỉnh thoảng buông một lời khen ngợi để tăng thêm động lực việc cho các con.

 

Hai đứa trẻ khen thì hăng hái vô cùng, hề thấy mệt chút nào.

 

Chu Chu cả bàn đầy những chú gấu trúc nhỏ và thỏ con:

 

“Mẹ ơi, Chu Chu bánh Trung thu cho ông bà nội ngoại, cả cụ nữa, ạ?"

 

“Tất nhiên là , đợi đến Tết chúng sẽ cùng bánh Trung thu cho cụ nhé."

 

Thẩm Dao đây ở nhà cũng từng qua hai , đều thích.

 

Tô Diệp và Giang San lúc đó đặc biệt học cách , đợi đến dịp Trung thu tới sẽ cho bà ngoại bọn họ ăn.

 

Cảnh Dật giơ bàn tay nhỏ bé của lên:

 

“Cảnh Dật cũng giúp ạ."

 

Mẹ Tết năm nay là thể gặp ông bà nội , Cảnh Dật cũng bánh Trung thu cho ông bà nội ăn.

 

“Không vấn đề gì, Cảnh Dật và Chu Chu hai bạn nhỏ của chúng giỏi thật đấy."

 

Sau khi bánh Trung thu vỏ lạnh xong hết, Thẩm Dao và Kỷ Niệm dẫn hai nhóc tì dùng giấy nến để đóng gói.

 

Vì sợ dính nên chỉ thể gói từng cái một.

 

Bánh Trung thu kích thước nhỏ nhưng lượng nhiều, việc đóng gói cũng là một công trình lớn.

 

Thẩm Dao cầm lấy một tờ giấy nến cắt thành hình vuông nhỏ, bọc bánh Trung thu , gấp gọn gàng.

 

“Lần em nhiều, chị mang cho mấy bạn cùng phòng quan hệ vài cái nhé."

 

Còn những quan hệ thì thôi, đừng lãng phí đồ ngon.

 

Phòng của Kỷ Niệm sáu , ba kết hôn và con, hai kết hôn, còn một kết hôn nhưng con.

 

Kỷ Niệm , hai cô gái kết hôn đó mà lúc nào cũng năng mỉa mai, châm chọc.

 

Sau khi cãi vài thì khá hơn nhiều, bây giờ các cô cũng dứt khoát thèm để ý đến hai đó nữa.

 

Kỷ Niệm nhận lời:

 

“Được, cảm ơn cô em chồng nhé."

 

“Còn chỗ chú Kỷ và dì Nhậm nữa, đến lúc đó để trai em mang qua cho họ."

 

Lần Thẩm Dao đặc biệt nhiều một chút để cùng thưởng thức món mới.

 

“Chị mặt bố chị cảm ơn em."

 

“Khách sáo gì chứ."

 

Kỷ Niệm đùa với Thẩm Dao:

 

“Thật sự nên khách sáo với em, vì em mà bố chị ít chê bai chị đấy."

 

Chê tay nghề nấu nướng của cô bằng Thẩm Dao.

 

Có đồ gì ngon, cô gửi một phần, Thẩm Dao cũng gửi một phần.

 

“Chứ còn gì nữa, em đây là gặp yêu mà."

 

Thẩm Dao cho bánh Trung thu đóng gói từng túi giấy riêng biệt.

 

Phần cho dì Nhậm, phần cho chị Quế Hương, và cả mấy chị em cùng phòng ký túc xá nữa.

 

Còn cả Vu Gia Mẫn và Đoạn Trân Trân, hai họ mấy ngày giúp đỡ cô ít.

 

Chiều tối, Thẩm Dao mang bánh Trung thu về trường.

 

Cô mang bánh Trung thu cho Vu Gia Mẫn và Đoạn Trân Trân , cả hai đều ngại dám nhận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-298.html.]

 

Cuối cùng Thẩm Dao vứt gói giấy nến lòng họ chạy mất.

 

Về đến phòng ký túc xá, Thẩm Dao đồ ngon mang về, ùa tới vây quanh.

 

Mọi những chú gấu trúc và thỏ con trắng trẻo, mịn màng:

 

“Đây là cái gì thế?"

 

“Bánh Trung thu kiểu mới, hôm nay tớ tự đấy, nếm thử nhanh ."

 

“Ngon quá!"

 

“Chị Dao Dao, hóa chị chỉ nấu ăn mà điểm tâm cũng ngon thế ."

 

Thẩm Dao vênh váo :

 

“Chị Dao Dao của em còn nhiều thứ lắm."

 

Món bánh Trung thu kiểu mới của Thẩm Dao nhận sự khen ngợi nồng nhiệt của tất cả .

 

Vương Mộng ăn một cái xong thì cái còn nỡ ăn, mãi đến khi Thẩm Dao món để lâu cô mới đau lòng ăn nốt cái .

 

“Chị Dao Dao, chị thể cho em cách ?

 

Em về nhà cho bà nội em ăn."

 

Loại bánh Trung thu mềm mềm, ngấy, hợp cho già ăn.

 

“Không vấn đề gì."......

 

Phương Bội Lan từ xe lửa bước xuống, sân ga quanh một vòng nhưng thấy nhà tới đón .

 

Hôm nay là thứ Hai, bố và các chị dâu đều .

 

Phương Bội Lan tự an ủi trong lòng.

 

xách hành lý của lên chuyến xe điện về nhà.

 

Về đến khu tập thể xưởng may, nơi đây cũng thật vắng lặng, bên ngoài thậm chí lấy một bóng .

 

Phương Bội Lan cảm thấy chút kỳ lạ, những bà cô rảnh rỗi bình thường vẫn tụ tập ở sân buôn chuyện, hôm nay yên tĩnh thế .

 

Đến khi tới cửa nhà , cô mới phát hiện cửa khóa.

 

Chắc chắn là về nên đang ở nhà đợi .

 

Phương Bội Lan hớn hở bước cửa, chỉ thấy hai đàn ông mặc cảnh phục trong phòng khách.

 

Bố và các chị dâu đều mặt mày xám xịt, cúi đầu cạnh tường.

 

Hai đồng chí công an đó như thể đang đợi Phương Bội Lan , thấy cô bước nhà liền dậy :

 

“Đồng chí Phương Bội Lan, chúng là công an huyện Thanh Sơn, tỉnh H, về việc đồng chí Dương Hân rơi xuống nước t.ử vong, chúng một vấn đề tìm hiểu với cô."

 

Lời của cảnh sát khiến Phương Bội Lan đang ở cửa kìm mà run rẩy.

 

Sắp bốn năm trôi qua , tại bây giờ tới hỏi tình hình?

 

cảnh sát phát hiện điều gì ?

 

Phương Bội Lan hoảng sợ bố , nhưng họ như thể thấy gì, ngay cả đầu cũng ngẩng lên.

 

Nhận điều , Phương Bội Lan định chạy, nhưng kịp nữa , ở cửa từ lúc nào thêm hai cảnh sát mặc sắc phục đó.

 

Phương Bội Lan chạy đến mặt bố Phương, kéo áo hai lóc :

 

“Bố , bố giúp con với, con thể gặp chuyện ."

 

Bố Phương những lên tiếng mà còn ngoảnh mặt chỗ khác.

 

Phương Bội Lan kéo lấy trai đang một bên:

 

“Anh ơi, các giúp em với."

 

“Chẳng các em tìm nhà chồng để giúp đỡ gia đình ?"

 

“Em mà bắt thì tất cả đều mất hết!"

 

 

Loading...