“Mặc dù Vu Gia Lạc và Vu Gia Mẫn đều , nhưng Thẩm Dao vẫn chút yên tâm.”
Cô cũng ba của Vu Gia Mẫn chính là trưởng đồn công an, nhưng cô vẫn nhịn mà nghĩ nhiều, dù họ cũng đang giúp đỡ cô.
Nếu Vu Gia Lạc và bạn của vì cô mà kỷ luật thì cô sẽ cảm thấy tội lắm.
Sự thực chứng minh quả thực vấn đề gì lớn, vì là giúp đỡ Thẩm Dao nên Vu Gia Lạc ba mắng cho một trận.
Sau khi chuyện, Thẩm Dao cảm thấy áy náy, bảo cùng Chu Luật mời Vu Gia Lạc và bạn một bữa cơm để bày tỏ lòng cảm ơn.......
Ăn xong bữa trưa, Chu Luật chuẩn về quân khu.
Thẩm Dao tiễn cổng trường.
Chu Luật mỉm với Thẩm Dao:
“Anh đây, em ."
“Vâng, đừng với Chu Chu là hôm nay đến trường nhé, thì thằng bé nhè cho coi."
Nghe Chu Luật , thời gian và Tô Dương phiên đưa đón hai đứa trẻ đến nhà trẻ.
Cảnh Diệc cũng vì nhà nên chuyển đến nhà Thẩm Dao ở, hàng ngày ngủ cùng với Chu Chu.
Sau khi Tô Dương dỗ con ngủ say liền về nhà , sáng sớm hôm đến chuẩn bữa sáng cho hai đứa trẻ.
Ăn sáng xong, Chu Luật và Tô Dương phiên đưa các con đến nhà trẻ, buổi tối một đón trẻ, ở nhà chuẩn bữa tối.
Nhờ Chu Chu mà Cảnh Diệc cũng nhè mỗi ngày nữa.
Nếu để nhóc Chu Chu ba thăm mà dắt theo, chắc chắn thằng bé sẽ giận dỗi, chừng còn nhè nữa đấy.
Chu Luật gật đầu, thấp giọng :
“Anh , đây là bí mật nhỏ giữa chúng ."
Chu Chu và Thẩm Dao thường xuyên những bí mật nhỏ giấu , giờ và Thẩm Dao cũng bí mật nhỏ .
Đoán tâm tư của Chu Luật, Thẩm Dao khỏi buồn :
“Anh bao nhiêu tuổi mà còn tị nạnh với con trai chứ."
Nói xong cô nhớ điều gì đó, Chu Luật với vẻ mặt đầy ẩn ý:
“Chẳng và Chu Chu cũng bí mật nhỏ cho em ?"
Chu Luật dời tầm mắt, Thẩm Dao:
“Anh và Chu Chu gì bí mật nhỏ nào?
Chuyện gì cũng cho em hết mà."
Thấy thừa nhận, Thẩm Dao hừ một tiếng:
“Hừ, con trai kể hết cho em đấy."
Cậu nhóc bằng nghiệp mẫu giáo đúng là dễ dụ, Thẩm Dao hỏi một câu là Chu Chu khai sạch sành sanh.
Chu Luật tự nhiên hắng giọng một cái, Thẩm Dao hỏi:
“Vậy em cho xem, Chu Chu kể gì với em nào?"
“Em cho ."
Cứ để tự mà đoán .
Thẩm Dao mỉm , tiếp tục giục Chu Luật mau :
“Được , mau về thôi."
Biết Thẩm Dao nhất quyết , Chu Luật thở dài một tiếng:
“Vậy đây, chuyện gì thì cứ gọi điện cho ."
Chu Luật và Chu Chu chỉ một bí mật nhỏ duy nhất, hiểu chắc chắn Thẩm Dao .
Chính còn chẳng chống cự nổi sự tra hỏi của Thẩm Dao, huống chi là nhóc Chu Chu .
Thẩm Dao giả vờ như thì cứ coi như cô .
“Em , đường lái xe chậm thôi nhé, chú ý an ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-291.html.]
Chu Luật vò tóc Thẩm Dao:
“Đợi nhé, thứ bảy sẽ dắt Chu Chu qua đây."
Vì cân nhắc việc Thẩm Dao tập huấn trong hơn một tháng tới, hai bàn bạc với là thời gian Thẩm Dao sẽ về quân khu nữa, Chu Luật sẽ dắt Chu Chu qua thành phố.
Như thể tiết kiệm thời gian học tập cho Thẩm Dao.
Thẩm Dao mỉm gật đầu:
“Vâng, em đợi hai ba con."
Chu Luật còn Thẩm Dao một hồi lâu mới lưu luyến lái xe rời .
Thẩm Dao chiếc xe của Chu Luật biến mất khỏi tầm mắt mới trường.
Nghĩ đến bí mật nhỏ giữa Chu Luật và Chu Chu, Thẩm Dao nhịn mỉm .
Vì năm nay đều sẽ về quê ăn Tết, Thẩm Dao dự định sẽ đan áo len cho cả Chu Chu và Chu Luật.
Vì bận học nên bây giờ cô tranh thủ thời gian rảnh rỗi để đan dần thôi.
Mấy ngày khi hai ba con qua đây, Thẩm Dao nhắc đến chuyện , biểu hiện của Chu Luật chút kỳ lạ.
Nghe Thẩm Dao định đan áo len, Chu Luật trong lòng cũng lộp bộp một cái:
“Sao tự nhiên đan áo len em?"
“Chẳng bảo là Tết sẽ về quê ?
Chu Chu lớn nhanh quá, mấy chiếc áo len cũ mặc chẳng nữa .
Em cũng đan cho một chiếc, chiếc cũ của bắt đầu sờn lông ."
Áo len thời sờn lông chẳng chuyện gì to tát, vẫn thể mặc tiếp .
Mọi về cơ bản đều mặc cho đến khi thể mặc nổi nữa mới đem tháo đan .
gia đình điều kiện, Thẩm Dao liền đan cho Chu Luật một chiếc áo mới.
“Đan cho Chu Chu là , áo len sờn lông vẫn mặc mà em."
Chu Luật sợ Thẩm Dao học đan áo len sẽ mệt.
Thẩm Dao lườm Chu Luật một cái:
“Em bảo đan là đan, cần thì em vứt ."
“Được , nhưng em hứa với là để mệt đấy."
“Anh cứ yên tâm ."
Đợi đến khi Chu Luật ở đó, Thẩm Dao mới bắt đầu hỏi Chu Chu.
“Chu Chu nhỏ ơi, con đang giấu chuyện gì nhỉ?"
Nhóc tì mím môi, lắc đầu lia lịa.
Là của Chu Chu, Thẩm Dao vô cùng hiểu con trai .
Cái bộ dạng của thằng bé chứng tỏ là đang chuyện giấu cô .
Tuy nhiên, đòn tấn công của Thẩm Dao, nhóc Chu Chu cuối cùng cũng giữ nổi miệng, đem bí mật nhỏ giữa và ba kể hết cho .
Chu Chu ba định đan cho một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ, mua len xong , định tặng Thẩm Dao quà sinh nhật.
Thẩm Dao một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ, là quà Tô Diệp đan tặng sinh nhật cô đây.
Vì nhiều năm nên màu sắc còn tươi tắn như lúc ban đầu nữa, Thẩm Dao lúc đó còn cảm thấy tiếc nuối mãi.
vì khăn quàng cổ bằng lông dê nên Thẩm Dao cũng từng nghĩ đến việc sẽ đan thêm một chiếc nữa.
Cô ngờ Chu Luật tặng cô một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ.
Thẩm Dao chợt nhớ , năm mà quen Chu Luật, cô vẫn luôn quàng chiếc khăn màu đỏ đó.
Nghĩ , hình như cô đoán lý do tại Chu Luật tặng cô chiếc khăn quàng đỏ .......
Trưa ngày hôm đó, nhà trường bản thông cáo.
Nghiêm khắc lên án những lời đồn thất thiệt gần đây liên quan đến bạn sinh viên Thẩm Dao - tình nguyện viên Hội chợ Quảng Châu.
Suất tình nguyện viên là một nhóm những sinh viên ưu tú nhất nhà trường tuyển chọn qua nhiều vòng xét duyệt gắt gao.